“Nhất định không hối hận!”

Sau khi hắn rời đi, Thái hậu mới gọi ta từ sau tượng Phật bước ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, giọng nói đầy áy náy:

“Năm ấy là ai gia hồ đồ chỉ một cuộc hôn nhân không nên có, cuối cùng lại làm lỡ dở con.”

Nhưng chuyện ấy vốn không thể trách bà.

Năm ấy, khi Bùi Yến biết mình phải cưới ta, hắn từng tự mình tới nhà, chuẩn bị đầy đủ lễ vật bồi tội, muốn cùng ta thương lượng hủy bỏ hôn ước.

Nhưng phụ mẫu vì ham muốn kết thân với hoàng gia, đã giấu ta mà trả lời hắn rằng ta sớm đã si tình hắn sâu đậm, chỉ một lòng chờ tới ngày được gả cho hắn.

Nhưng từ đầu tới cuối ta và hắn còn chưa từng gặp mặt, vậy thì thứ gọi là si tình sâu đậm kia rốt cuộc từ đâu mà có?

Bùi Yến lại tin rằng ta một lòng muốn dựa vào quyền thế hoàng gia, mà hôn ước không thể hủy bỏ, cuối cùng mới quyết tuyệt chọn cách bỏ trốn khỏi hôn lễ.

“Nhưng rốt cuộc con cũng đã bị lỡ mất hai năm.”

Thái hậu im lặng trong chốc lát, đầu ngón tay khẽ lần những hạt Phật châu đang nằm trong lòng bàn tay.

“Nhân duyên sau này e rằng cũng chẳng dễ dàng định xuống nữa.”

“Ai gia còn một ấu t.ử, lớn hơn con năm tuổi, trong phủ rất sạch sẽ, chỉ tiếc nó từ nhỏ mê chơi, cho tới nay vẫn chẳng có lòng muốn thành thân.”

“Không biết con có bằng lòng gặp nó một lần hay không?”

Khi ta rời khỏi chùa, bên ngoài vừa khéo bắt đầu đổ mưa.

Ta đội mũ che mặt, lặng lẽ đứng dưới mái hiên chờ người mang ô tới.

Tiếng mưa tí tách rơi trên mái ngói, chuông đồng dưới mái hiên khẽ lay trong gió, lúc ta đang thất thần thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân của một người quay trở lại.

Áo ngoài của Bùi Yến đã bị mưa thấm ướt, vài sợi tóc mai dính bên trán, vừa nhìn thấy ta, hắn liền chắp tay hành lễ:

“Không biết cô nương có thể cho ta mượn một chiếc ô hay không?”

Nói tới đây, hắn bỗng dừng lại, dường như vừa nhớ tới điều gì đó, khóe môi cũng bất giác cong lên thành một nụ cười dịu dàng:

“Người trong lòng ta vẫn còn đang chờ, nếu trở về muộn, nàng ấy nhất định sẽ tức giận.”

Ta đang định lắc đầu từ chối thì ma ma đã vội vàng chạy ra, trên tay còn cầm một chiếc ô giấy dầu.

“Thôi tiểu thư.”

Bùi Yến lập tức sững người, ánh mắt đột nhiên rơi thẳng lên người ta.

“Là cô!”

Ma ma cũng tiện tay đưa cho hắn thêm một chiếc ô.

Ta không phủ nhận thân phận, chỉ khẽ hành lễ, sau đó xoay người chuẩn bị rời đi.

Nhưng hắn lại gọi ta từ phía sau.

“Thôi tiểu thư.”

Ta dừng bước, xuyên qua lớp sa trắng mỏng manh trước mặt mà nhìn hắn.

Gương mặt hắn vẫn bình tĩnh, giọng nói cũng chẳng nhanh chẳng chậm:

“Ta đã có người trong lòng, chẳng bao lâu nữa sẽ chính thức cầu cưới nàng ấy.”

“Chuyện năm xưa đôi bên đều có chỗ sai, mong rằng sau này khi nội nhân của ta vào kinh, Thôi tiểu thư đừng làm khó nàng.”

Nói tới đây, hắn dừng lại một lát, giọng nói cũng trầm xuống vài phần:

“Nếu được như vậy, chuyện Thôi tiểu thư từng hà khắc với ấu muội, ta cũng sẽ giữ kín như bưng.”

Ta bỗng cảm thấy lời này quả thật có chút buồn cười.

Hắn từ đầu tới cuối chẳng hề biết rõ nội tình đã vội vàng kết luận, bây giờ lại tự cho mình đúng, thậm chí còn muốn dùng chính chuyện ấy để uy h.i.ế.p ta.

“Bùi thế t.ử, dựa vào đâu ngươi có thể nói ta, Thôi Lăng Nghi, từng hà khắc với ấu muội?”

“Ngươi đã từng tự mình điều tra chuyện ấy hay chưa?”

“Có người nào làm chứng, hay có vật chứng nào chứng minh không?”

“Nếu tất cả đều không có, vậy dựa vào đâu ngươi hết lần này tới lần khác mở miệng hủy hoại thanh danh của ta?”

Trong lúc quá tức giận, ta nhất thời quên mất phải cố ý hạ thấp giọng nói của mình.

Bùi Yến bỗng nhiên sững lại, đôi chân mày khẽ nhíu về phía nhau.

Hắn chăm chú nhìn nửa gương mặt mơ hồ ẩn sau lớp sa của ta, ánh mắt cũng từng chút từng chút trở nên sâu hơn.

“Giọng của Thôi tiểu thư… dường như có chút quen thuộc…”

Hắn do dự trong chốc lát, sau đó mới thử thăm dò hỏi:

“Không biết Thôi tiểu thư đã từng tới Thanh Châu hay chưa?”

“Chưa từng.”

Ta lạnh giọng phủ nhận ngay lập tức.

“Bùi thế t.ử cứ yên tâm, từ nay về sau ta cũng sẽ không tới Thanh Châu.”

Hắn ngẩn người trong chốc lát, sau đó bật cười như tự giễu, khẽ lắc đầu:

“Cũng phải, cô sao có thể là nàng ấy được.”

“Chẳng hiểu sao hôm nay ta lại hai lần nhận nhầm cô thành nàng ấy…”

Khi hắn còn đứng đó thấp giọng lẩm bẩm một mình, ta đã sớm đi xa khỏi mái hiên.

Trở về phủ, mẫu thân đã ngồi chờ ta từ trước.

Trên bàn bày đầy một giỏ chân dung, bà lần lượt nhặt từng bức lên, vừa xem vừa không ngừng lẩm bẩm:

“Nhà này tuy môn đệ hơi thấp một chút, nhưng được cái nhân khẩu đơn giản, sau này con gả qua đó sẽ chẳng phải đối phó với quá nhiều chị em dâu.”

Nói xong bà lại đổi sang một bức khác.

“Người này tuy lớn tuổi hơn con một chút, lại từng mất vợ, nhưng gia cảnh giàu có, nếu con gả qua thì những ngày sau này chắc chắn sẽ không đến mức khổ sở…”

Bà nói liên tục một hồi lâu, đến khi ngẩng đầu thấy thần sắc ta vẫn nhàn nhạt mới thở dài, giọng nói trở nên đầy vẻ khuyên nhủ:

“Mẹ cũng chỉ vì muốn tốt cho con mà thôi.”

“Tuổi con bây giờ cũng chẳng còn nhỏ nữa, đã đến lúc nên tự tính toán cho tương lai của mình.”

Ta nghe xong bỗng bật cười một tiếng:

“Thật sự là vì muốn tốt cho con sao?”

“Hay là mẫu thân sợ con cứ mãi chưa gả, thanh danh lại chẳng tốt, cuối cùng sẽ liên lụy đến hôn sự của muội muội?”

Sắc mặt mẫu thân lập tức trắng bệch.

Trong số những nam t.ử trên bàn này, ta từng nghe qua danh tiếng của vài người.

4 - Núi Cao Sông Dài, Một Đời Chẳng Ngoảnh Lại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia