Mẫu thân chuẩn bị xe ngựa cho ta, ngồi bên mép giường, bàn tay hết lần này tới lần khác dịu dàng vuốt dọc lưng ta, giọng nói đầy áy náy nhưng vẫn dỗ dành ta tiếp tục nhường nhịn:

“Lúc này nếu làm lớn chuyện, chẳng những liên lụy đến con đường làm quan của phụ thân con, mà còn tổn hại thanh danh của muội muội.”

“Con tạm thời nhẫn nhịn thêm một chút.”

“Trước hết hãy trở về tổ trạch ở Kinh Châu tĩnh dưỡng, tránh đi đầu sóng ngọn gió này.”

“Đợi muội muội con khỏi bệnh, mẫu thân nhất định sẽ tự mình tới Hầu phủ nói rõ đầu đuôi mọi chuyện, giúp con lấy lại tất cả những gì đã mất.”

Hai năm thoáng chốc trôi qua như một giấc mộng.

Tiểu muội ngày ngày lui tới những buổi thi yến, danh tiếng đang lúc rực rỡ nhất, nghe nói còn đang chuẩn bị bàn chuyện hôn sự với công t.ử nhà Thượng thư.

Ta giả như chỉ thuận miệng hỏi một câu:

“Bệnh của tiểu muội, hẳn là đã khỏi từ lâu rồi.”

Mẫu thân im lặng trong chốc lát, cuối cùng vẫn chậm rãi lên tiếng:

“Thanh danh của con đã bị hủy rồi, tuyệt đối không thể để thanh danh của muội muội con cũng bị hủy theo nữa.”

Ta khẽ khép mắt lại, trong lòng bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Đã chịu ấm ức suốt hai năm trời, lẽ ra từ lâu ta phải hiểu rõ chuyện này mới đúng.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi ta và tiểu muội tranh giành bất cứ thứ gì, người phải nhường bước trước cuối cùng cũng luôn luôn là ta.

Y phục mới may xong, nàng được quyền chọn trước.

Trái cây đầu mùa vừa hái xuống, nàng cũng là người được nếm trước.

Ngay cả khi tiên sinh trong học đường chỉ thuận miệng khen ta thêm một câu, bọn họ cũng nhất định phải nghĩ ra một lý do khác để khen nàng thêm một câu mới thôi.

Ngay cả những chuyện vụn vặt thường ngày còn thiên vị nàng đến mức ấy, huống hồ bây giờ lại là một đại họa liên quan tới tiền đồ và thanh danh?

Đến cuối cùng, người bọn họ có thể hy sinh vẫn chỉ có ta.

Mẫu thân thấy sắc mặt ta dần lạnh xuống mới nhận ra lời mình vừa nói có phần không ổn, vội vàng hạ giọng mềm mỏng hơn:

“Con cứ ở lại kinh thành thêm vài ngày đi.”

“Muội muội con đang xem xét người để kết thân, tiện thể mẫu thân cũng sẽ để ý giúp con vài nhà thích hợp.”

Ta không đáp lại lời bà.

Thanh danh đã hỏng, tuổi tác lại chẳng còn nhỏ, với tình cảnh của ta bây giờ thì còn có thể được gả vào nhà nào thật sự t.ử tế?

Ta không muốn làm thiếp cho người khác, càng không muốn dùng hôn sự của chính mình để lát đường cho lợi ích của gia tộc.

Kinh thành này đã chẳng còn điều gì đáng để ta lưu luyến thêm nữa.

Ta đội mũ che mặt, dùng lớp sa mỏng che đi vẻ phong sương đã in nơi mày mắt, dự định lập tức trở về Thanh Châu.

Bởi vì ta đã nhận lời với người ấy.

Hắn từng nói trong vòng nửa tháng sẽ tới Thanh Châu cầu thân, mang mười dặm hồng trang tới đón ta về làm thê t.ử.

Ta cũng nên trở về nơi ấy rồi.

Đi hết hành lang dài, vừa bước ra khỏi cửa phủ, ta liền bắt gặp một cỗ xe ngựa phủ màn xanh của Hầu phủ, trên rèm xe còn thêu rõ huy hiệu của Bùi gia.

Hẳn là người tới để hủy hôn.

Ta cúi đầu xuống, kéo c.h.ặ.t lớp sa trên mũ che mặt, trong lòng chỉ muốn nhanh ch.óng lướt qua mà không kinh động tới bất kỳ ai.

Nhưng người ngồi trong xe lại lên tiếng trước.

“Tại hạ là Bùi Yến của Hầu phủ.”

“Xin được gặp Thôi đại nhân để bàn chuyện hủy bỏ hôn ước.”

Giọng nói ấy trong trẻo, bình tĩnh, từng câu đều thong thả mà ung dung.

Bước chân ta bất giác khựng lại.

Giọng nói ấy thực sự quá đỗi quen thuộc.

Chỉ một câu thôi đã khiến lòng ta bất chợt chấn động.

Đúng lúc người nọ vén rèm bước xuống xe, lớp sa dài trước mặt ta khẽ lay động, ta theo bản năng ngẩng mắt nhìn thoáng qua.

Người bước xuống xe có dung mạo tuấn tú sáng sủa, thân hình cao thẳng tựa một cây tùng giữa gió.

Chính là người mấy ngày trước còn nắm lấy tay ta ở bến đò Thanh Châu, nói rằng đời này ngoài ta ra sẽ tuyệt đối không cưới bất kỳ ai.

Hai năm trước, mẫu thân từng sắp xếp để ta trở về tổ trạch của gia tộc ở Kinh Châu.

Nhưng vừa ra khỏi kinh thành, ta đã lặng lẽ đổi hướng.

Tộc nhân ở Kinh Châu quá đông, những lời đồn thổi trong kinh sớm muộn cũng sẽ truyền tới tai họ, chỉ cần nghĩ tới những ánh mắt dò xét mà bọn họ sẽ dành cho mình thôi, ta đã cảm thấy trong lòng nặng nề đến mức khó thở.

Vì vậy ta đã tới Thanh Châu.

Ở Thanh Châu không có ai biết ta là ai, ta mua một căn nhà nhỏ để an thân, đồng thời cũng lấy cho mình một cái tên hoàn toàn khác.

Có một lần lên núi du xuân, ta tình cờ cứu được một người.

Sau khi tỉnh lại, người ấy nói với ta rằng hắn tên là “Bùi Ngôn”.

Khi nhìn thấy gương mặt của ta sau lớp sa che mặt, hắn lập tức đỏ bừng cả mặt, lời nói cũng trở nên ấp úng, chỉ biết bảo rằng nhất định phải báo đáp ân cứu mạng này.

Nghe nói ta vì u uất mà sinh bệnh, hắn liền bất chấp nguy hiểm trèo lên vách núi cheo leo, chỉ để tìm giúp ta vị t.h.u.ố.c hiếm nhất còn thiếu trong phương t.h.u.ố.c.

Nửa đêm ta đau tức trong lòng, hắn lại một mình tới chùa, quỳ trước tượng Phật suốt mấy ngày liền, chỉ mong cầu được cho ta một lá bùa bình an.

Trong suốt hai năm ấy, mọi chuyện cứ lặng lẽ diễn ra như vậy.

Hắn từng nhiều lần rời khỏi Thanh Châu, nhưng rồi chẳng bao lâu sau lại quay trở về.

Mỗi lần trở lại, hắn đều thường lén trèo tường vào ban đêm để gặp ta, mang theo những chiếc trâm vòng mua được từ những nơi hắn từng đi qua.

2 - Núi Cao Sông Dài, Một Đời Chẳng Ngoảnh Lại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia