Hôn sự tuy được chuẩn bị vô cùng gấp gáp, nhưng từ đầu tới cuối mọi thứ vẫn chu toàn, long trọng chẳng thiếu điều gì.
Ta không biết vì sao hắn lại vội vàng muốn thành thân đến vậy, nhưng đối với ta mà nói, có thể sớm rời khỏi căn nhà ấy lại là một chuyện tốt.
Mẫu thân khá bất ngờ khi biết chuyện hôn sự của ta, cuối cùng chỉ có thể lúng túng cất hết đống chân dung bày đầy trên bàn, rồi thở dài nói rằng cuối cùng cũng giải quyết xong được một nỗi lo.
Phụ thân hiếm khi mở miệng khen ta một câu, dặn rằng sau này đã gả vào Vương phủ thì phải biết thuận theo Cảnh vương, sau đó lại không quên nhắc ta nhớ chăm sóc tiểu muội nhiều hơn.
Tiểu muội nghe những lời ấy liền c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, trong ánh mắt rõ ràng xen lẫn cả sự không cam lòng cùng ghen tị.
“Tỷ vậy mà vẫn có thể tìm được một hôn sự tốt đến thế.”
Trước đây nàng luôn thích đứng trước mặt ta khoe rằng công t.ử Thượng thư đối xử với nàng tốt đến mức nào, còn nói không biết có bao nhiêu khuê tú trong kinh thành đang ngưỡng mộ nhân duyên của nàng.
Nhưng từ sau khi biết chuyện hôn sự của ta, nàng không còn nhắc đến những lời ấy thêm lần nào nữa.
Mẫu thân suy tính rất lâu về của hồi môn của ta, cuối cùng chuẩn bị hai phần trang sức giống hệt nhau, một phần đưa cho ta, còn một phần để lại cho tiểu muội.
Bà nhìn ta rồi nói:
“Của hồi môn của hai đứa chẳng khác nhau chút nào, lần này con không thể nói mẫu thân thiên vị nữa.”
Ta nhìn bà thật lâu, sau đó mới bình thản hỏi một câu.
“Nếu người được gả cho Cảnh vương hôm nay là tiểu muội, còn con phải gả cho công t.ử Thượng thư, vậy của hồi môn mẫu thân chuẩn bị cho hai chúng con vẫn sẽ giống hệt nhau sao?”
Bà hé miệng như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng lại chẳng thể thốt ra một lời.
Thật ra cũng chẳng còn quan trọng nữa, Tạ Hàn gia nghiệp lớn, có lẽ sớm đã biết mẫu thân chuẩn bị của hồi môn cho ta không đủ, nên tự mình sai người khiêng mấy chục rương đồ tới, coi như thêm vào phần của hồi môn của ta.
Ngày thành hôn, mười dặm hồng trang kéo dài, sắc đỏ rực rỡ gần như phủ kín nửa con phố lớn.
Các phu nhân trong kinh chen nhau trên lầu trà nhìn xuống, vừa chỉ trỏ vừa bàn tán rằng: “Đại tiểu thư nhà họ Thôi đúng là số mệnh tốt, phượng hoàng sa cơ rồi cuối cùng vẫn có thể trèo lên một cành cao.”
Tạ Hàn đích thân xin bệ hạ ban hôn, lại mời Thái hậu tự mình tới chủ trì hôn yến.
Khách khứa ngồi kín cả đại sảnh, hơn nửa quyền quý có danh có vọng trong kinh thành đều tới dự.
Chỉ riêng Bùi Yến là không xuất hiện.
Ngày hủy hôn, hắn từ trên núi xuống, thậm chí còn chẳng trở về Hầu phủ, trực tiếp cưỡi ngựa chạy thẳng tới Thanh Châu.
Nhưng mãi thật lâu sau vẫn chẳng thấy hắn trở lại kinh thành.
Nghe người ta nói, người trong lòng hắn đã biến mất không còn tung tích.
Hắn gần như lật tung cả Thanh Châu, nhưng từ đầu tới cuối vẫn chẳng thể tìm được bóng dáng của nữ t.ử kia.
Thiệp mời của Tạ Hàn cũng được đưa đến Thanh Châu, nhưng Bùi Yến chỉ nhờ người mang trở về một lời nhắn:
“Tiểu cữu đã quyết ý cưới nữ nhi Thôi gia, ta không có bất kỳ ý kiến gì.”
“Chỉ xin thứ lỗi vì ta không thể trở về dự tiệc, đợi tới khi tìm được người trong lòng, ta nhất định sẽ cùng nàng tới tận cửa bồi tội.”
Hắn vẫn tiếp tục ở lại Thanh Châu để tìm ta.
Nhưng mọi chuyện liên quan tới hắn từ lâu đã chẳng còn liên quan gì tới ta nữa.
Khi người tới báo tình hình gần đây của Bùi Yến, ta nghe đến mức có phần thất thần, trong lòng chỉ đang suy nghĩ rằng suốt thời gian sống ở Thanh Châu, hẳn ta chưa từng để lộ thân phận thật.
Tạ Hàn trông thấy dáng vẻ ấy của ta, lập tức giữ c.h.ặ.t cổ tay ta, cứng rắn nói rằng không cho phép ta nghĩ tới người khác.
Ngày đại hôn, hắn uống rất nhiều rượu, cuối cùng say đến mức ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.
Hắn cởi lớp hỉ phục đỏ thêu chỉ vàng trên người, hết lần này đến lần khác dịu dàng hôn lên môi ta, miệng không ngừng lặp lại:
“Từ hôm nay trở đi, nàng chính là thê t.ử của ta.”
“Sau này nàng không được gặp Bùi Yến.”
Ta nhẹ nhàng gật đầu.
Ta hiểu rõ hắn đang lo lắng điều gì.
Từ nay về sau, ta chính là cữu mẫu của Bùi Yến.
Nếu sau này hai người còn thường xuyên gặp mặt, chỉ tổ khiến người ngoài sinh ra lời đồn đại, cuối cùng cũng chẳng tốt cho thanh danh của hắn.
Vậy nên đương nhiên ta sẽ không chủ động đi gặp Bùi Yến.
Cuộc sống sau khi thành thân lại khác xa với những điều ta từng tưởng tượng ban đầu.
Tạ Hàn đã nuốt lời.
Lần đầu gặp mặt, hắn từng nói rằng mong hai người sau khi thành thân sẽ không can thiệp lẫn nhau, cứ làm một đôi phu thê sống bên nhau mà như người xa lạ.
Nhưng sau khi thật sự thành thân, đêm nào hắn cũng thích quấn quýt bên ta, cho tới khi ta không chịu nổi mà rơi nước mắt mới chịu dừng lại, sau đó còn dịu dàng xoa nhẹ bụng ta, thấp giọng nhận rằng mình đã sai.
Ta vốn chẳng thích ra ngoài.
Những lời đồn đại trong kinh tuy đã phai nhạt đi đôi chút theo thời gian, nhưng cuối cùng vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Tạ Hàn lại là người chẳng thể ngồi yên một chỗ, từ đ.á.n.h mã cầu, dạo phố cho tới dự thi yến tiệc rượu, gần như chẳng bỏ qua bất kỳ cuộc vui nào.
Thế nhưng sau khi thành thân, hắn lại không thể giống như trước đây, một mình rong chơi khắp nơi mà chẳng cần quan tâm tới điều gì.
“Nếu ta để nàng một mình ở trong phủ, mẫu hậu biết được e rằng sẽ trách ta lạnh nhạt với nàng.”