Ta đáp dứt khoát: “Ta sẽ bảo phòng sổ chép lại, mỗi trang đều đóng dấu giáp lai của Ôn gia.”
“Nếu sau này có người muốn chối, bản gốc vẫn còn ở đây.”
Chàng nhìn ta một cái rồi nghiêm túc gật đầu: “Nghe theo nhị cô nương.”
Đầu ngón tay ta dừng ở mép trang trong chốc lát rồi mới tiếp tục lật xuống.
Rất nhiều người tới Ôn gia tặng lễ, ngoài miệng đều khen ta thông minh, nhưng thật sự đụng tới sổ sách thì vẫn sẽ quay sang hỏi phụ thân hoặc huynh trưởng.
Tạ Lâm Uyên lại từ đầu đến cuối chỉ hỏi ta, nghe câu trả lời xong cũng không tự tiện quyết định.
Trên xe ngựa trở về, tỷ tỷ tựa vào gối mềm nhắm mắt nghỉ.
Ta nhịn suốt nửa đường, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Tỷ, tỷ thấy quận vương thế nào?”
Tỷ không mở mắt: “Đẹp.”
“Còn gì nữa?”
“Chịu giẫm bụi, chịu nghe lời.”
Ta bật cười: “Tỷ chọn phu quân hay chọn người làm công vậy?”
Tỷ hé mắt, ch.óp tai hơi đỏ: “Ta nói muốn chọn chàng khi nào?”
Bánh xe lăn qua phiến đá xanh, tỷ quấn dây mũ sa quanh ngón tay hết vòng này đến vòng khác.
Ta nhìn bàn tay ấy, con thỏ nhỏ trong lòng cũng yên lại.
Tỷ tỷ xưa nay chưa từng để tâm những món châu báu người khác nâng tới trước mặt.
Tạ Lâm Uyên tới Ôn phủ ngày càng nhiều hơn.
Mỗi lần đều có chính sự.
Lần đầu chàng mang ghi chép lấy mẫu từ kho ven sông tới, lần thứ hai nhờ ta kiểm lại giá lương, lần thứ ba đem danh sách vận hàng nửa năm gần đây của hiệu lương Phúc Thái.
Mỗi lần chàng cũng đều gặp tỷ tỷ.
Hôm nay tỷ cắm hoa trong hoa sảnh, ngày mai cho cá ăn dưới hành lang, hôm sau nữa lại “vừa khéo” tới hỏi ta muốn ăn gì vào bữa trưa.
Trước đây tỷ tìm ta chỉ biết đẩy cửa đi thẳng vào, vậy mà dạo này hai chữ “vừa khéo” được tỷ dùng đến mức xuất thần nhập hóa.
Ta không vạch trần.
Một hôm sau khi Tạ Lâm Uyên rời đi, ta lật tập phiếu vận hàng chàng để lại, phát hiện giữa hai trang có kẹp một chiếc lá hải đường ép phẳng.
Trên gân lá viết hai chữ cực nhỏ: “Đa tạ.”
Là nét chữ của tỷ tỷ.
Ta cầm chiếc lá ấy, ngồi thật lâu.
Mấy hôm trước tỷ bị mảnh gỗ cứa vào ngón tay trong kho, Tạ Lâm Uyên rút một lưỡi d.a.o mỏng từ trúc phù ra gọt bỏ dằm cho tỷ, đưa t.h.u.ố.c cho nha hoàn rồi lui nửa bước, để nha hoàn băng bó.
Sau khi về phủ, ngoài miệng tỷ chê t.h.u.ố.c đắng, vậy mà hôm sau lại sai người mang một hộp t.h.u.ố.c cầm m.á.u tự tay làm sang phủ Đoan Vương.
Giữa họ chưa ai nói rõ.
Nhưng ta biết xem sổ.
Có qua có lại, rõ ràng từng nét.
Ta đặt lá hải đường về chỗ cũ rồi khép sổ lại.
Trong lòng có chút chua, giống quả anh đào nhăn vỏ hôm ấy.
Không đau, cũng chẳng thể nói là ấm ức.
Chỉ là lần đầu tiên ta nghiêm túc để mắt tới một người, vừa nhìn rõ điều tốt đẹp của chàng thì cũng đồng thời nhìn rõ người mà chàng muốn dành những điều ấy cho nhất.
Bữa tối, mẫu thân Đào Ngọc Chân gắp cho ta một đũa măng: “Hôm nay sao con không tranh vịt quay giòn với tỷ con?”
Tỷ tỷ lập tức đặt chiếc đùi vịt vào bát ta: “Nó không tranh thì con cho.”
Ta cúi đầu c.ắ.n một miếng.
Thơm thật.
Phụ thân nhắc tới chuyện trong triều có người dâng tấu hặc phủ Đoan Vương mượn việc tra lương để mua danh.
Tỷ tỷ đặt đũa xuống: “Ai dâng tấu?”
Phụ thân nhìn tỷ: “Trước đây con đâu hỏi chuyện triều đình.”
“Lần này tra là lương hại người.”
Tỷ đáp quá nhanh, đáp xong mới nhận ra cả bàn đều đang nhìn mình.
Mẫu thân nhịn cười uống canh.
Phụ thân gắp thức ăn, bả vai run lên từng nhịp.
Ta đẩy bát sang trước mặt tỷ: “Vịt quay giòn ngon lắm, tỷ thưởng thêm cho muội một miếng nữa đi?”
Tỷ đạp ta một cái dưới bàn.
Ăn xong, ta về phòng lấy cuốn sổ nhỏ của riêng mình ra.
Dưới ba chữ “Tạ Lâm Uyên”, ta viết một dòng: “Từng có lòng thưởng thức, hôm nay kết toán.”
Viết xong lại thấy buồn cười.
Tình cảm đâu phải bạc tiền, sao có thể thật sự tính cho rành rẽ như vậy.
Nhưng ít nhất ta biết, tỷ tỷ không hề cướp thứ gì của ta.
Tâm ý của Tạ Lâm Uyên vốn đã có nơi hướng tới.
Tỷ còn chưa kịp nhận ra ta từng động lòng, ta đã giữ chuyện nhỏ này lại trong cuốn sổ riêng.
Ta thổi khô mực, khóa sổ vào ngăn kéo, hôm sau vẫn như thường lệ đi tra lương.
Chủ nhân hiệu lương Phúc Thái, Bùi Tri Nghiễn, là thế t.ử phủ An Quốc công.
Đúng vậy, chính là vị năm xưa từng tặng Nam Hải minh châu cho tỷ tỷ.
Năm đó bị tỷ từ chối, sang năm hắn cưới một người môn đăng hộ đối, nay con đã biết gọi người.
Theo lý, chuyện cũ đã sớm lật qua, vậy mà hắn vẫn cảm thấy tỷ tỷ từng khiến hắn mất mặt.
Nghe nói Tạ Lâm Uyên thường xuyên tới Ôn phủ, hắn trước tiên tung lời ở t.ửu lâu, nói phủ Đoan Vương tra lương là giả, nhân cơ hội cầu thân mới là thật.
Hắn còn nói hai tỷ muội Ôn gia quả có thủ đoạn, một người dụ quận vương, một người nắm sổ sách giúp chàng che đậy.
Khi lời đồn truyền vào phủ, tỷ tỷ đang giúp ta thử bộ kỵ trang mới may.
Nghe xong, tỷ siết đai lưng: “Đi.”
Ta hỏi: “Đi đâu?”
“Tìm hắn nói cho rõ.”
Tỷ tỷ xử lý mọi chuyện xưa nay đều thẳng thắn.
Nếu tỷ chê minh châu tục, tuyệt đối sẽ không giữ lại rồi ám chỉ người tặng đổi sang món khác.
Nhưng Bùi Tri Nghiễn đã có gia thất, nếu chúng ta tới tận cửa tranh cãi thì ngược lại khiến thê t.ử hắn khó xử.
Ta ngăn tỷ: “Hắn tung lời ở t.ửu lâu thì chúng ta đến t.ửu lâu.”
“Để những kẻ đã nghe lời ấy đều có mặt.”
Mẫu thân nghe chuyện liền sai gia đinh chuẩn bị xe, còn bảo nhà bếp gói thêm một hộp điểm tâm.
“Cãi nhau lúc bụng đói dễ chịu thiệt.”
Phụ thân từ thư phòng bước ra, đưa danh thiếp cho ta: “Đi xe của Ôn gia, đừng lén lút.”
“Nếu có người hỏi thì cứ nói là ta cho các con đi.”