Cha ta nhét ta vào lòng Thủ phụ: “Này, nương con đến rồi”, cả triều đình đều ngây dại.

Cha ta là Trấn Bắc tướng quân, sát phạt quyết đoán, thiết huyết vô tình.

Thế nhưng mỗi lần ta hỏi nương ta là ai, ông lại đỏ hoe vành mắt, tự rót cho mình một vò rượu mạnh rồi không nói gì nữa.

Từ nhỏ ta được đám binh lính già dạn trong phủ nuôi lớn, vẫn tưởng nương ta đã sớm không còn trên đời.

Mãi đến năm ấy trong cung yến, bá quan quỳ nghênh Thủ phụ đại nhân khải hoàn.

Người ấy mặc một thân quan bào đỏ thẫm, mày mắt lạnh lùng, sát khí quanh người chưa tan, văn võ cả triều chẳng ai dám nhìn thẳng.

Cha ta lại đột nhiên bế ta lên, bước gấp mấy bước xông tới trước, nhét ta thẳng vào lòng người ấy.

“Này, nương con đến rồi.”

Thủ phụ cúi đầu nhìn ta, ánh mắt từ lạnh băng hóa thành chấn động.

Còn ta nhìn gương mặt góc cạnh rõ ràng của người ấy, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ.

Nương ta, là nam nhân sao?

01

Ta tên là Thẩm A Diên.

Là tiểu thư duy nhất của phủ Trấn Bắc tướng quân.

Cũng là vị tiểu thư chẳng giống tiểu thư nhất trong kinh thành.

Con gái nhà khác ba tuổi biết chữ, năm tuổi học đàn, bảy tuổi biết thêu hoa.

Còn ta ba tuổi biết trèo lên lưng ngựa, năm tuổi biết tháo dây cung, bảy tuổi đã có thể đuổi vị phó tướng lén trộm thịt trong bếp chạy qua ba con phố.

Cha ta là Thẩm Hạc Tranh, Trấn Bắc tướng quân.

Ông từng đ.á.n.h Bắc Địch, từng giữ Nhạn Môn quan, vong hồn dưới đao đủ phủ kín nửa con sông hộ thành.

Cả kinh thành đều nói ông thiết huyết vô tình.

Nhưng mỗi lần trông thấy b.í.m tóc ta buộc lệch, ông đều ngồi xổm trước mặt ta, vụng về buộc lại cho ta.

Buộc xong còn phải nghiêm mặt nói: “Xấu.”

Ta bèn đá ông một cái.

Ông không tránh.

Trong phủ không có phu nhân.

Cũng không ai dám nhắc đến phu nhân trước mặt ta.

Khi còn nhỏ ta không hiểu chuyện, thấy các tiểu cô nương khác đều có nương đến đón tan học, bèn về phủ hỏi cha ta.

“Cha, nương con đâu?”

Hôm ấy ông đang lau đao.

Lưỡi đao sáng loáng, soi ra nửa gương mặt ông.

Tay ông khựng lại.

Thanh đao trượt khỏi lòng bàn tay, va vào bàn đá một tiếng vang.

Ta giật mình hoảng sợ.

Ông lại như không nghe thấy, chỉ nhìn chằm chằm vào ta.

Nhìn rất lâu.

Lâu đến mức lão quản gia Tần bá đứng bên cạnh cũng cúi đầu, lặng lẽ lui ra ngoài.

Ta lại hỏi thêm một lần.

“Nương con có phải đã c.h.ế.t rồi không?”

Cha ta bỗng bật cười một tiếng.

Nụ cười ấy còn khó coi hơn khóc.

Ông đưa tay xoa đầu ta, ngón tay run rẩy.

“Không có.”

Ta lập tức tỉnh táo hẳn.

“Vậy bà ấy ở đâu?”

Ông không đáp.

Ông xoay người đi vào hầm rượu.

Đêm ấy, ông uống cạn ba vò rượu mạnh.

Sáng sớm hôm sau, thân binh trong phủ đều quỳ trong sân.

Cha ta ngồi trên bậc thềm, đáy mắt đầy tơ m.á.u.

Ông nhìn bọn họ, giọng khàn như bị giấy ráp mài qua.

“Từ nay về sau, ai còn nhắc đến nương của A Diên trước mặt con bé, xử theo quân pháp.”

Từ đó về sau, không ai nói nữa.

Ta không tin tà.

Ta hỏi Tần bá.

Tần bá đang vá lại ống tay áo bị ta cắt rách.

Mũi kim run lên, suýt nữa đ.â.m vào ngón tay.

“Tiểu thư, người đừng hỏi nữa.”

Ta hỏi đầu bếp.

Đầu bếp đặt phịch cái xẻng xuống, quay đầu đi rửa rau.

Ta hỏi Thường thúc, người dạy ta cưỡi ngựa.

Thường thúc ngã khỏi ngựa, còn chật vật hơn ta.

Ông bò dậy, phủi đất trên người rồi nói: “Tiểu tổ tông, người tha cho ta đi.”

Càng không ai nói, ta càng muốn biết.

Ta lén lật xem từ đường.

Bài vị tổ tiên Thẩm gia bày thành ba hàng.

Trên cùng không có tên nương ta.

Ta lại lật xem thư phòng của cha ta.

Binh thư, dư đồ, quân báo, mật thư.

Món nào cũng bị ta lật lại rồi xếp ngay ngắn như cũ.

Không có một phong gia thư.

Không có một bức chân dung.

Chỉ có sâu trong án thư đè nửa đoạn dây đỏ.

Dây đỏ đã cũ đến sẫm màu.

Bên trên treo một chiếc khuy ngọc.

Mặt sau khuy ngọc khắc một chữ.

Tạ.

Ta nắm chiếc khuy ngọc ấy, tim đập rất nhanh.

Vừa định nhét vào trong n.g.ự.c, cửa đã mở ra.

Cha ta đứng ở cửa.

Trên người ông vẫn mặc triều phục, trên vai còn vương tuyết.

Ánh mắt ông rơi xuống chiếc khuy ngọc trong tay ta.

Trong khoảnh khắc ấy, ta tưởng ông sẽ mắng ta.

Ông không mắng.

Ông từng bước đi tới, lấy chiếc khuy ngọc khỏi tay ta.

Đầu ngón tay ông dừng trên chữ Tạ ấy rất lâu.

“A Diên.”

Đó là lần đầu tiên ông gọi ta bằng giọng nhẹ đến vậy.

“Có những người không phải không muốn gặp.”

“Mà là không thể gặp.”

Ta ngẩng đầu nhìn ông.

“Vì sao không thể?”

Hầu kết ông khẽ chuyển động.

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi rất gấp.

Ông quay lưng, đặt khuy ngọc vào lại ám cách.

“Đợi con trưởng thành.”

Ta tức đến bật cười.

“Năm nào cha cũng nói như vậy.”

Ông đóng ám cách lại.

“Vậy thì đợi thêm một năm.”

Ta không chịu.

Ta vươn tay túm lấy tay áo ông.

“Cha, có phải cha đã làm chuyện có lỗi với nương con không?”

Thân thể ông cứng đờ.

Ngoài cửa, Thường thúc vừa bưng t.h.u.ố.c tới, nghe thấy lời này, tay run lên, bát t.h.u.ố.c rơi vỡ trên đất.

Cả sân không ai nhúc nhích.

Cha ta cúi đầu nhìn ta.

Thứ trong đáy mắt ông rất sâu.

Như chất đầy phong tuyết mười năm.

“Phải.”

Ông nói.

“Là ta có lỗi với nàng.”

Từ ngày đó về sau, ta không hỏi nữa.

Bởi ta nghĩ, nương ta nhất định rất hận cha ta.

Hận đến mức ngay cả ta cũng không muốn gặp.

Mãi đến mùa đông năm ta mười hai tuổi.

Trong cung truyền thánh chỉ.

Biên quan đại thắng.

Phòng tuyến phía bắc thu phục ba thành.

Hoàng đế muốn mở yến tại Thái Cực điện, bá quan mang theo gia quyến nhập cung, nghênh đón công thần khải hoàn.

Sáng hôm ấy, cha ta tự tay chọn xiêm y cho ta.

Ông chọn một chiếc áo bông nhỏ màu đỏ thẫm.

Ta chê quá rực rỡ.

Ông nói đẹp.

Ta nói trông như b.úp bê tranh Tết.

Ông nói giống nàng.

Ta bỗng ngẩng phắt đầu.

Ông đã xoay người đi.

Ta hỏi dồn: “Giống ai?”

Ông không quay đầu lại.

Chỉ đặt chiếc khuy ngọc đã cất giấu nhiều năm vào lòng bàn tay ta.

“Tối nay mang theo.”

Ta nắm c.h.ặ.t chiếc khuy ngọc.

Khuy ngọc lạnh buốt.

Chữ Tạ bên trên cấn vào lòng bàn tay ta.

Ta bỗng cảm thấy, người bị cả phủ giấu kín kia có lẽ sắp trở về rồi.

Khi xe ngựa dừng ngoài cửa cung, tuyết vừa hay ngừng rơi.

Cha ta bế ta xuống xe.

Tường cung nơi xa cao đến mức không thấy đỉnh.

Đèn cung từng ngọn nối tiếp nhau sáng lên.

Có nội thị cất giọng the thé hô: “Trấn Bắc tướng quân đến.”

Cha ta nắm tay ta đi vào trong.

Lòng bàn tay ông toàn là mồ hôi.

Đó là lần đầu tiên ta thấy ông như vậy.

Ta ngẩng đầu hỏi: “Cha, cha sợ gì?”