Cha ta nhét ta vào lòng Thủ phụ: “Này, nương con đến rồi”, cả triều đình đều ngây dại.
–
Cha ta là Trấn Bắc tướng quân, sát phạt quyết đoán, thiết huyết vô tình.
Thế nhưng mỗi lần ta hỏi nương ta là ai, ông lại đỏ hoe vành mắt, tự rót cho mình một vò rượu mạnh rồi không nói gì nữa.
Từ nhỏ ta được đám binh lính già dạn trong phủ nuôi lớn, vẫn tưởng nương ta đã sớm không còn trên đời.
Mãi đến năm ấy trong cung yến, bá quan quỳ nghênh Thủ phụ đại nhân khải hoàn.
Người ấy mặc một thân quan bào đỏ thẫm, mày mắt lạnh lùng, sát khí quanh người chưa tan, văn võ cả triều chẳng ai dám nhìn thẳng.
Cha ta lại đột nhiên bế ta lên, bước gấp mấy bước xông tới trước, nhét ta thẳng vào lòng người ấy.
“Này, nương con đến rồi.”
Thủ phụ cúi đầu nhìn ta, ánh mắt từ lạnh băng hóa thành chấn động.
Còn ta nhìn gương mặt góc cạnh rõ ràng của người ấy, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ.
Nương ta, là nam nhân sao?