Cho đến khi phụ thân không thể nhẫn nhịn thêm:

“Nếu nàng đã lạnh nhạt với ta như vậy, ta sẽ làm theo ý nàng, hôm nay sang bên kia ngủ!”

“Tống Vân Kiều, nàng phải nhớ kỹ, chính tay nàng đã đẩy ta sang đó!”

Kể từ đó, phụ thân rất ít khi trở về nhà.

Ta theo ma ma ra phố, từng nhìn thấy phụ thân nắm tay Mạnh Tốc mua kẹo hồ lô, còn giơ đèn hoa hình con thỏ lên chọc nàng ta vui.

Từ đó về sau, ta không bao giờ ăn kẹo hồ lô nữa.

Những lời đồn đại cay nghiệt lan khắp trong thành, mẫu thân uất kết trong lòng, cuối cùng mắc bệnh nặng.

Đến khi biên cương đại thắng, cữu cữu khoác áo giáp, ngày đêm không nghỉ chạy vào kinh thành, thứ ông nhìn thấy chỉ còn là quan tài của muội muội.

Quan tài cô độc đặt giữa sân Khương gia.

A huynh được đón về, khóc đến mức gần như ngất đi.

Ta ngơ ngác ngồi đó, không rơi nổi một giọt nước mắt.

Mãi đến khi nhìn thấy cữu cữu và cữu mẫu, ta mới bật khóc thành tiếng.

Cữu cữu lập tức muốn c.h.é.m phụ thân.

Cữu mẫu lấy bức thư hòa ly mà mẫu thân đã viết sẵn ra, ép phụ thân ký tên.

Mẫu thân từng viết rằng bà muốn theo huynh trưởng trở về Biện Châu, từ nay không còn bất cứ liên quan gì tới Khương gia.

Ta và A huynh sẽ được cữu cữu đưa tới Biện Châu nuôi dưỡng.

Nhưng phụ thân không đồng ý. Ông nói vì quy củ quái gở của Tống gia, bao nhiêu năm qua ông chỉ có một người con trai là A huynh, ông tuyệt đối không để A huynh rời đi.

“Còn Thanh Ninh, các người cứ việc mang đi.”

Ông không cần ta, có lẽ vì tính tình ta quá giống mẫu thân, cũng có lẽ vì bên ngoài ông đã có Mạnh Tốc.

Mạnh Tốc khéo miệng hơn ta, biết nhìn sắc mặt người khác, rất giỏi dỗ dành người ta vui vẻ.

Phụ thân mời tộc trưởng tới, ngăn không cho A huynh rời đi.

Cữu cữu để A huynh tự lựa chọn. A huynh nhìn phụ thân, giọng nói kiên định:

“Con không tới Biện Châu, con muốn ở lại cùng phụ thân.”

Phụ thân mỉm cười hài lòng, đưa tay xoa đầu A huynh.

Đó là lần đầu tiên ta nhận ra A huynh thật sự rất giống phụ thân.

Máu mủ tình thâm, cho dù ngay từ đầu ta đã kể cho A huynh nghe mọi uất ức của mẫu thân, huynh ấy vẫn chưa từng sinh lòng xa cách với phụ thân.

05

Sau khi rời khỏi nội viện của Trưởng công chúa, Thúy Ngọc ôm cây cổ cầm đi theo phía sau ta.

Đàn Minh Phượng quả nhiên danh bất hư truyền, vừa hoa lệ vừa tinh xảo.

Khi đi ngang qua hồ sen, từ xa ta đã nhìn thấy Mạnh Tốc.

Nàng ta lẻ loi đứng giữa đám nữ quyến, hai vai rũ xuống.

Những chuyện liên tiếp xảy ra vừa rồi đã đủ để chứng minh địa vị của ta.

Các nữ quyến thế gia là những người giỏi cân nhắc lợi hại nhất, đương nhiên sẽ không tiếp tục qua lại với nàng ta.

Thấy ta trở về, Mạnh Tốc xách váy bước nhanh tới.

“Đúng là một cây đàn quý. Không biết có thể cho muội muội xem thử không?”

Trong lúc nói, nàng ta đã giơ tay định chạm vào.

Thúy Ngọc lập tức xoay người tránh đi.

Ta còn chưa kịp lên tiếng, đã thấy vẻ mặt Mạnh Tốc thay đổi. Thân thể nàng ta chao đảo, hét lên một tiếng rồi ngã ngửa về phía sau.

“Ùm” một tiếng.

Nàng ta rơi xuống hồ sen.

Khách khứa lập tức hoảng loạn, hạ nhân trong phủ Công chúa cuống cuồng xuống hồ cứu người.

A huynh vội vàng chạy tới, thấy ta vẫn bình yên đứng bên cạnh.

Sắc mặt huynh ấy lập tức sa xuống.

“Sao muội có thể thản nhiên như vậy?!”

“Nàng ấy cũng là muội muội của muội!”

Ta cắt ngang lời huynh ấy:

“Ta không có loại muội muội không biết liêm sỉ như vậy.”

“Huynh nhận Tần thị, nhưng ta không nhận!”

Mạnh Tốc được vớt lên.

Nàng ta được quấn trong chăn bông, không vội trở về phòng thay y phục, trái lại còn tủi thân bước tới trước mặt ta hành lễ.

“Muội muội không biết đã đắc tội với tỷ tỷ ở đâu, khiến tỷ tỷ tức giận đẩy muội xuống hồ.”

“Muội muội xin nhận lỗi tại đây.”

“Hy vọng tỷ tỷ rộng lượng, đừng chấp nhặt với muội muội.”

Vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn tới, ta lập tức trở thành tâm điểm.

A huynh tức đến giậm chân:

“Muội, muội đúng là lòng dạ độc ác!”

“Còn không mau nhận lỗi xin lỗi!”

Ta nheo mắt, đ.á.n.h giá Mạnh Tốc trước mặt.

Đồ ngu xuẩn, thì ra đang chờ ta ở đây.

Nàng ta và mẫu thân mình rất giống nhau, đều mang dáng vẻ yếu đuối vô tội. Mỗi khi giả vờ tủi thân, nước mắt có thể rơi xuống từng giọt như những hạt châu không dứt.

Năm xưa, Tần thị cũng tự tiện quỳ trước cổng Khương phủ như vậy, ép mẫu thân phải dung nạp hai mẹ con họ.

Mẫu thân tức đến hộc m.á.u.

Thế nhưng lại bị phụ thân gán cho tội danh đố phụ.

Mẫu thân có khí tiết cao ngạo, chưa bao giờ khinh thường việc dùng mưu kế hại người.

Nhưng ta thì khác, ta có thù tất báo.

Ta chậm rãi tiến lên, nghiêng đầu nhìn Mạnh Tốc.

“A huynh nhìn cho kỹ.”

“Đây mới là do ta đẩy.”

Mạnh Tốc hoàn toàn không ngờ ta sẽ hành động như vậy, hét lên một tiếng rồi lần nữa rơi xuống hồ.

Chỉ là lần này, trên người nàng ta đang quấn chăn bông, e rằng không thể dễ dàng lên bờ nữa.

Bùn dưới hồ sen rất sâu, vừa hay để nàng ta tỉnh táo lại.

06

Trở về phủ.

Phụ thân và Tần thị đã đứng chờ từ sớm trước cổng Khương phủ.

Mạnh Tốc tự nhận mình bị nhiễm phong hàn, vừa xuống xe ngựa đã ho không ngừng.

Phụ thân nghe kể chuyện xảy ra hôm nay, vô cùng đau lòng cho Mạnh Tốc.

“Tốc Tốc chịu ấm ức rồi.”

“Trong phủ đã chuẩn bị canh gừng và lò sưởi, mau vào trong đi.”

Mạnh Tốc ngẩng đầu, nở nụ cười hiền lành:

“Phụ thân, con không sao, mọi người đừng trách tỷ tỷ.”

Hai tiếng “phụ thân” của nàng ta được gọi vô cùng thân thiết.

Ta đã rất lâu không gọi ông là phụ thân. Rất nhiều lúc, ta còn cố tình tránh gọi ông bằng bất cứ danh xưng nào.

Mạnh Tốc thì lúc nào cũng luôn miệng gọi phụ thân.

Năm xưa, cữu mẫu ép Tần thị phải đưa Mạnh Tốc trở về Mạnh gia, không cho phép nàng ta được nuôi dưỡng trong Khương phủ.

4 - Oán Hận Thuở Thiếu Thời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia