Ta và đích tỷ thay phiên nhau viết thư cho thái tử.
Ta phụ trách dỗ dành để hắn móc bạc, còn tỷ tỷ phụ trách cầm bút chấp thư thay ta.
Hôm ấy, trên phong thư thái tử sai người đưa tới chỉ vỏn vẹn có hai câu.
“Tô Hạm, mấy ngày gần đây chữ viết của nàng vì sao lúc thì thanh tú ngay ngắn, lúc lại xiêu vẹo chẳng khác nào gà cào?”
“Hai ngày sau, mang theo kẻ đã viết thư thay nàng, đến biệt viện ngoài thành gặp cô.”
Đọc xong, sau lưng ta tức khắc toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Người trong kinh thành vẫn thường đồn rằng thái tử tính tình thất thường, lại thích nhất là đem nữ tử ra trêu đùa.
Mỗi lần hoàng đế chọn thái tử phi cho hắn, đều sẽ đồng thời triệu hai vị quý nữ vào cung.
Thế nhưng đến cuối cùng, chẳng có lấy một người có thể lưu lại bên cạnh hắn.
Mà ta và tỷ tỷ còn lừa của hắn trọn vẹn mười vạn lượng bạc.
Nếu chuyện này thật sự bại lộ, e rằng hai tỷ muội chúng ta đến một cỗ toàn thây cũng chẳng giữ nổi.
Thế là ta và tỷ tỷ cùng uống Quy Tức Hoàn, giả chết rồi để người ta đem đi hạ táng.