“Có người giả què, ngồi xe lăn chỉ để chơi sao?”
Ta đắc ý chỉ vào mình:
“Ta từng làm rồi! Năm ngoái ta giả què, cha còn đóng riêng cho ta một chiếc xe lăn, ngồi vui lắm.”
Phần sau ta không kể.
Bởi chẳng bao lâu, trò giả què đã bị ca ca vạch trần.
Kết quả là ta bị cha mẹ đ.á.n.h cho m.ô.n.g nở hoa, còn bị nhốt trong phòng chép đủ mười bài chữ mẫu mới được thả.
Để chứng minh bản thân thật sự từng dùng xe lăn, ta vẫy tay gọi hắn:
“Này, ngươi dịch sang bên kia đi, để ta biểu diễn cho xem người ngồi xe lăn nên né đồ vật thế nào!”
Hắn nhướng mày, ánh mắt dường như đang hỏi một kẻ què như hắn phải tự mình dịch sang bên bằng cách nào.
Ta chẳng buồn nghĩ ngợi, đi thẳng tới nhấc bổng hắn khỏi xe lăn rồi đặt xuống cạnh bên, miệng thuận tiện nhận xét:
“Trông cao như vậy mà bế lên còn nhẹ hơn lợn con. Sau này ăn nhiều một chút đi. Với thân thể này, người ta chỉ cần đ.á.n.h một quyền là ngươi gãy mất.”
Hắn hít vào thật sâu, chút khách sáo xa cách cuối cùng trong mắt cũng tan sạch.
Ta mặc kệ hắn, vui vẻ ngồi lên xe lăn, vừa chạm tay vào bánh xe đã kinh ngạc:
“Oa! Xe của ngươi tốt hơn chiếc cha làm cho ta nhiều. Ngươi nhìn đây, sau này nếu có kẻ ném đồ tới, cứ làm như thế này.”
Nói xong, ta thả lỏng toàn thân, trượt khỏi ghế như một vũng nước, nằm ngay bên chân hắn rồi ngửa mặt lên:
“Tránh như vậy đấy, hiểu chưa?”
Hắn cúi xuống, lặng lẽ nhìn ta không chớp mắt.
Ta nghiêng đầu trái rồi lại nghiêng sang phải, quan sát hồi lâu mới ngạc nhiên thốt lên:
“Oa, lỗ mũi ngươi tròn thật.”
Hắn cong môi cười rất tao nhã, chậm rãi nhận xét:
“Trông cô không được thông minh lắm.”
Ta tốt bụng truyền dạy bản lĩnh, vậy mà hắn còn dám chê ta không thông minh!
Ta lườm hắn, cười khẩy:
“Ngươi thì biết gì! Đây gọi là ra tay bất ngờ. Sau khi trượt xuống, ta sẽ ôm chân đối phương rồi dùng sức hất mạnh, kẻ đó lập tức ngã sấp mặt.”
Để khiến hắn tâm phục khẩu phục, ta ôm luôn chân hắn, dồn lực vào hai tay.
Chiêu thức vừa dùng xong, hắn quả nhiên bị ta hất ngã ra đất.
Ta phủi tay đứng lên, từ trên cao đắc ý nhìn xuống:
“Thế nào, phục chưa? Chiêu này có lợi hại không!”
Hắn nhắm mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng mấy lượt, sau đó nghiến răng nói:
“Quả nhiên là tự đào hố chôn mình. Mối nhân duyên này sớm muộn cũng phải tan!”
Ta kéo hắn dậy, đặt lại lên xe lăn, rồi nhặt đóa sen vừa ném nhét vào tay hắn.
Thấy hắn bệnh tật, tính tình lại âm u như vậy, ta đoán có lẽ cuộc sống trong Hầu phủ của hắn cũng chẳng mấy dễ chịu, liền nảy lòng thương hại.
Ta rộng lượng vỗ vai hắn:
“Sau này ta sẽ là thế t.ử phu nhân. Đợi gặp lão phu nhân, ta sẽ xin người cho ngươi làm tiểu đệ của ta. Từ đó ta che chở ngươi.”
Đôi mắt trong như lưu ly của hắn nhìn thẳng vào ta, bàn tay nắm c.h.ặ.t đóa sen, giọng vẫn lạnh nhạt:
“Chưa từng nghe phu nhân nhà nào còn nhận tiểu đệ.”
Ta quen nói năng tùy hứng, nghe vậy bèn thuận miệng đáp:
“Vậy làm ngoại thất cũng được, tóm lại ta sẽ nuôi ngươi.”
Mấy hôm trước, ta từng nghe người ở phố Đông cãi nhau, trong đó có kẻ nhắc chuyện cho ngoại thất ăn ngon mặc đẹp.
Nếu ta nuôi tên bệnh tật trước mặt, nghĩ kỹ cũng chẳng khác nuôi ngoại thất là bao.
Ta vẫy tay chào hắn, rồi vội vàng đi tìm cha mẹ.
Lúc tìm được đường trở lại, cha mẹ đã bàn chuyện xong trong viện của lão phu nhân.
Vừa bước vào, ta liền thấy bên cạnh lão phu nhân có một cô nương trạc tuổi mình đang ngồi. Nàng mặc y phục tinh xảo, dung nhan xinh đẹp, khí chất điềm tĩnh, mà nét thông tuệ giữa đôi mày lại rất giống mẫu thân ta.
Khi ấy, lão phu nhân đang nắm tay nàng, hiền hòa nói:
“Thư Di là đứa trẻ ta nhìn lớn lên, con bé cũng không nỡ rời xa ta. Vậy cứ quyết định như thế, Thư Di tiếp tục ở Hầu phủ, khi nào các người rảnh thì đến thăm con bé.”
Nghe giọng điệu ấy, xem ra Chu Thư Di sẽ không theo cha mẹ ta trở về.
Ta nhớ trước khi đến đây, mẫu thân từng nói:
“Ta đã bàn với cha con rồi. Trong nhà nuôi thêm hai đứa con gái cũng không phải việc khó. Cuối cùng vẫn tùy hai con muốn lựa chọn thế nào.”
Như vậy, Chu Thư Di đã lựa chọn ở lại Hầu phủ.
Mẫu thân vừa thấy ta liền bước tới, chọc mạnh lên trán:
“Con chạy đi đâu thế! Cả người ướt sũng, lỡ nhiễm phong hàn thì làm sao? Đến lúc ấy lại quậy phá lừa tiền ca ca, còn sai cha chạy khắp nơi mua đồ ăn cho con.”
Không để ta kịp biện bạch, bà đã quay sang lão phu nhân, áy náy hỏi:
“Lão phu nhân, có thể cho đứa trẻ này thay một bộ y phục khô sạch được không?”
Lão phu nhân suy nghĩ một lát, rồi bảo Chu Thư Di dẫn ta vào gian trong thay đồ.
Đi được nửa đường, Chu Thư Di bỗng nghiêng mặt nhìn ta, thanh âm rất khẽ:
“Có phải muội cảm thấy ta không theo cha mẹ muội trở về, còn chiếm vị trí vốn thuộc về muội, nên ta là kẻ vong ân phụ nghĩa hay không?”
Ta vươn tay chạm vào chiếc vòng tinh xảo nơi cổ tay nàng, ánh mắt không giấu nổi vẻ hâm mộ:
“Không đâu. Đổi lại là bất kỳ ai, hẳn cũng mong được sống những ngày tháng đầy đủ thế này. Vòng của tỷ đẹp quá, ta sờ một lát, tỷ không giận chứ?”
Chu Thư Di nhìn ta thêm mấy lượt, rồi mới bất đắc dĩ thở dài:
“Mẫu thân muội nói muội có phần ngốc nghếch, hôm nay xem ra quả nhiên không sai.”
Khi thay y phục, nàng tháo chiếc vòng đang đeo tặng lại cho ta, còn tự tay chọn bộ áo váy đẹp nhất trong phòng.
Chu Thư Di cúi xuống sửa cho ngay ngắn đai áo, chăm chú ngắm ta hồi lâu mới cất tiếng:
“Muội giống mẫu thân lắm, nhất là đôi mắt này.”