Vương Lạc Ninh nói: “Cô nên luyện tập theo những hình vẽ này nhiều vào. Thư viện mỗi ngày buổi trưa có hai giờ mượn sách đọc, cô có thể mượn thêm tạp chí trang phục để xem người ta vẽ hình thế nào, rồi vẽ theo. Vẽ nhiều thì sẽ có cảm giác thôi.”
“Vâng cảm ơn Cô Vương!” Dư Tiểu Vinh vội vàng đồng ý và ghi tạc lời này trong lòng.
Vương Lạc Ninh do dự một chút rồi bổ sung thêm: “Nếu có điều kiện cô có thể tiếp xúc một chút với hội họa để luyện đường nét và kết cấu. Điều đó sẽ giúp ích rất nhiều cho việc học vẽ của cô.”
Dư Tiểu Vinh ngẩn người.
“Học hội họa sao? Chuyện này có liên quan đến việc may quần áo sao?”
Thấy vẻ mặt mờ mịt của Dư Tiểu Vinh, Vương Lạc Ninh có chút hối hận vì đã nói những lời đó. Bà ấy thầm nghĩ: cô chỉ là một phụ nữ nông thôn, học ở đây hai tháng rồi về quê thì đại khái là mở cái cửa hàng may nhỏ làm vài bộ đồ đơn giản. Nói với cô về hội họa thực sự là dư thừa.
“Được rồi, về nhà cố gắng luyện tập đi, phải bỏ thêm nhiều dụng tâm vào.” Vương Lạc Ninh thu b.út lại: “Cô đừng nghĩ đến việc so với những cô gái kia. Nhiều người trong số họ đã học qua hai tháng lớp cơ bản rồi. Cô tuy vẽ chưa tốt nhưng thực hành khá ổn nên đừng nhụt chí. Ngày thường xem nhiều luyện nhiều chỉ cần vẽ tốt hơn chính mình lúc trước là đã tiến bộ rồi.”
Lời cổ vũ của cô giáo Vương làm lòng Dư Tiểu Vinh ấm áp. Cô cảm thấy gặp được người như cô giáo Vương thật sự quá may mắn!
“Cô Vương, cảm ơn Cô.” Dư Tiểu Vinh trịnh trọng nói.
“Không cần khách khí, hãy học cho tốt.” Vương Lạc Ninh nhìn vẻ nghiêm túc của Dư Tiểu Vinh lại nhịn không được bồi thêm một câu: “Sách đọc trăm lần ắt hiểu nghĩa. Đọc nhiều viết nhiều chắc chắn sẽ có thu hoạch!”
“Vâng.”
Hồi tưởng lại buổi chiều được Vương Lạc Ninh phụ đạo riêng, Dư Tiểu Vinh luôn tràn đầy cảm kích. Nếu không có bà ấy dốc lòng chỉ điểm, sợ là cô sẽ không bao giờ đi xa được trên con đường trang phục này.
Rời văn phòng cô giáo Vương xong, Dư Tiểu Vinh lập tức đến tiệm tạp hóa ở cổng trường mua vở vẽ.
Ngày thường mua đồ cô rất tiết kiệm nhưng lần này cô chọn hai cuốn vở vẽ chất lượng tốt nhất.
Vừa mua xong vở vẽ định quay đi, bỗng từ phía phòng bảo vệ truyền đến một tiếng gọi quen thuộc: “Tiểu Vinh!”
Dư Tiểu Vinh giật mình vội vàng nhìn ra phía cửa. A thế mà thật sự là Tiêu Lập Đông!
Cô vui mừng bước nhanh chạy tới: “Chồng, sao anh lại tới đây. Anh chờ lâu chưa?”
Trường học cho phép học sinh tự do ra vào nhưng Tiêu Lập Đông là nam giới nên bảo vệ không cho anh vào cổng trường. Anh chỉ có thể đứng ngoài chờ.
Tiêu Lập Đông vốn định nếu lát nữa không thấy Dư Tiểu Vinh thì sẽ nhờ bảo vệ vào ký túc xá gọi người. Không ngờ cô lại đến tiệm tạp hóa mua đồ và đúng lúc anh nhìn thấy.
Tiêu Lập Đông lần này không mặc đồ bảo hộ lao động mà mặc quần áo của mình. Áo khoác màu xanh đen, quần màu đen và đi giày vải đen. Hai món đồ này đều là đồ cũ của Tiêu Lập Tùng cho anh.
Quanh năm suốt tháng Dư Tiểu Vinh chẳng mua nổi lấy hai bộ quần áo mới. Với một người tiết kiệm như Tiêu Lập Đông thì lại càng không cần phải nói. Ngày thường những bộ đồ có thể mặc ra ngoài được đều là của người em thứ hai là Tiêu Lập Tùng cho anh, còn ở nhà thì cứ tiện gì mặc nấy.
Lần này đi Dư Tiểu Vinh đã cố gắng mang cho anh những bộ đồ tươm tất nhất nhưng đặt giữa thành phố này chúng vẫn hiện lên vẻ vừa quê mùa vừa cũ kỹ.
Hơn nữa chiếc áo khoác Tiêu Lập Đông đang mặc là áo một lớp bên trong chẳng có chút bông lót nào.
Dư Tiểu Vinh vừa lại gần đã cảm nhận được bàn tay chồng lạnh ngắt.
Tiêu Lập Đông xoa xoa tay rồi mở lời: “Không đợi lâu đâu vừa mới đến một lát thôi. Đói chưa. Chúng ta đi ăn cơm nhé.”
Tiêu Lập Đông và Dư Tiểu Vinh đứng ở cổng nói chuyện. Đám con gái đi ngang qua đều tò mò nhìn họ.
Dư Tiểu Vinh không hề cảm thấy ngại ngùng. Tiêu Lập Đông là người chồng được quốc gia công nhận của cô. Cô không có đi vụng trộm thì có gì mà phải xấu hổ.
“Anh này!” Dư Tiểu Vinh nắm lấy tay anh đề nghị: “Hay là vào căn tin trường em ăn đi, vừa rẻ vừa thiết thực.”
Không vào căn tin trường em đâu. Tiêu Lập Đông cười lắc đầu rồi dắt cô đi ra phía ngoài trường: “Lúc anh đến đã để ý rồi phía sau trường em có một tiệm mì thịt bò đông khách lắm chắc chắn là ngon.”
Trong lòng anh tính toán dù nghèo cũng không tiếc một bữa này phải để vợ được ăn một bữa ngon t.ử tế.
“Thế thì đắt lắm…” Dư Tiểu Vinh có chút do dự theo bản năng muốn tiết kiệm tiền.
Có phải ngày nào cũng ăn đâu.
Dư Tiểu Vinh cũng không kiên trì nữa. Cô đi theo anh ra ngoài, vừa đi vừa hỏi: “Sao anh lại tới đây, đi làm không sao chứ?”
Tiêu Lập Đông thực sự lo cho Dư Tiểu Vinh nên mới đặc biệt chạy qua: “Chiều nay không bận lắm, cũng không phải tăng ca. Anh nói với anh Thu một tiếng, nhờ anh ấy trông giúp một chút rồi mới ra ngoài.”
“Anh ngồi xe buýt mất bao lâu.”
“Hơn một tiếng đồng hồ đấy.”
“Sau này anh đừng chạy qua nữa.” Dư Tiểu Vinh lo lắng nói: “Kẻo ảnh hưởng không tốt đến công việc.”
“Ừ.” Tiêu Lập Đông đáp một tiếng: “Hôm nay học hành thế nào.”
Tiêu Lập Đông đến, làm lòng Dư Tiểu Vinh vững chãi hơn hẳn. Cô kể cho anh nghe về các tiết học hôm nay, đương nhiên là chỉ chọn những chuyện tốt để nói.
Đến quán mì thịt bò, gọi món xong trong lúc chờ đợi cô còn lấy sơ đồ cắt may do mình vẽ ra cho Tiêu Lập Đông xem.
Bản vẽ bị cô Vương chấm không đạt đưa đến tay Tiêu Lập Đông lại hóa thành vật báu. Anh nhìn bản vẽ, miệng cười toe toét: “Vợ ơi, em giỏi quá. Mới đi học ngày đầu tiên mà đã biết vẽ sơ đồ rồi.”
Dư Tiểu Vinh bị dỗ dành đến mức cười hì hì. Cô chỉ vào bức vẽ được Vương Lạc Ninh nhận xét rồi bảo: “Cô giáo nói bức này của em, nếu làm theo sơ đồ thì đáy quần sẽ dài xuống tận đầu gối đấy.”
Tiêu Lập Đông cười không ngớt.