[p2]

Chương 3

Nghe tiếng cười của chồng, nỗi muộn phiền vì bị thất bại khi vẽ hay bị người khác cười nhạo, trong lòng Dư Tiểu Vinh phút chốc tan thành mây khói, chỉ còn lại sự vững tâm và ấm áp tràn đầy.

Chẳng mấy chốc hai bát mì thịt bò nóng hổi được bưng lên.

Chẳng trách mấy cô gái cùng phòng không muốn ăn cơm căn tin, mì thịt bò này quả thực rất thơm!

Dư Tiểu Vinh theo bản năng định gắp thịt bò trong bát mình cho Tiêu Lập Đông nhưng bị anh ngăn lại. Ngược lại, thấy anh từ túi áo móc ra một chiếc túi nilon nhỏ, rồi cẩn thận đổ thứ bên trong vào bát Dư Tiểu Vinh. Đó là một chiếc đùi gà lớn bóng loáng mỡ màng.

Nhìn chiếc đùi gà trong bát, Dư Tiểu Vinh kinh ngạc: “Đùi gà lớn sao? Anh lấy ở đâu ra thế.”

“Căn tin trưa nay thừa đấy’ em nếm thử đi.” Tiêu Lập Đông hôm nay đã dự định đi tìm vợ nên đùi gà buổi trưa không ăn, mà đặc biệt giữ lại mang cho cô.

Dư Tiểu Vinh dùng đũa xé đùi gà ra rồi gắp cho Tiêu Lập Đông một miếng: “Đừng bắt em ăn một mình, anh cũng ăn đi.”

Tiêu Lập Đông lại gắp trả cho cô, rồi nói khẽ: “Căn tin nhà máy ngày nào chẳng có thịt, em ăn hết đi đừng nhường nữa, người ta nhìn thấy lại cười cho.”

Dư Tiểu Vinh nhìn quanh những người đang ăn cơm, đành gật đầu rồi cúi đầu chậm rãi gặm đùi gà, trong lòng ấm áp vô cùng.

Hai người vừa ăn mì vừa nói chuyện. Dư Tiểu Vinh nhớ con và lo lắng xem chúng ở nhà thế nào, còn Tiêu Lập Đông thì nghĩ về mấy sào ruộng ở quê, sợ cha mẹ gánh vác không nổi. Nói được một lát cả hai đều rơm rớm nước mắt.

“Không nói chuyện đó nữa.” Tiêu Lập Đông lau nước mắt, hơi nâng tông giọng: “Anh thấy ở đây có thể thêm mì miễn phí, em ăn no chưa? Có cần thêm không?”

“Thôi ạ.” Dư Tiểu Vinh biết sức ăn của Tiêu Lập Đông lớn nên bảo: “Để em đi lấy thêm một phần cho anh.”

“Để anh tự làm.” Tiêu Lập Đông ấn vai cô không cho cô đứng dậy, rồi tự mình chạy đi lấy thêm mì cũng là để xua tan cảm xúc xuống dốc vừa rồi.

Ăn cơm xong Dư Tiểu Vinh tiễn Tiêu Lập Đông đi đón xe buýt. Trong lòng cô vừa chua xót vừa luyến tiếc nhưng nếu muộn hơn sẽ hết xe, nên chỉ đành nén lại cảm xúc.

Dù không nỡ nhưng Dư Tiểu Vinh vẫn dặn dò Tiêu Lập Đông: “Sau này đang giờ làm việc thì đừng đặc biệt chạy tới nữa. Hãy làm việc cho tốt, kẻo ảnh hưởng không hay. Khi nào được nghỉ, em sẽ đi thăm anh.”

“Ừ.” Tiêu Lập Đông đáp.

“Chẳng phải em mang áo dày cho anh rồi sao? Anh tìm chiếc nào dày một chút mà mặc, đừng mặc mỏng thế này. Vạn nhất bị cảm lạnh thì bản thân mình mệt mà còn tốn tiền mua t.h.u.ố.c nữa.”

Đây chính là đôi vợ chồng sống đời thực tế, khi ốm đau phản ứng đầu tiên không phải là xót xa mà là sợ tốn tiền.

“Anh biết rồi, hôm nay ra ngoài hơi vội nên không tìm áo.” Tiêu Lập Đông cũng dặn dò Dư Tiểu Vinh: “Em ở trường cũng đừng có tiếc tiền, ngày thường cũng nên gọi món thịt mà ăn.”

Dư Tiểu Vinh gật đầu còn muốn nói thêm với chồng vài câu nữa, nhưng xe buýt đã đến nên chỉ đành giục chồng mau ch.óng lên xe.

Mãi cho đến khi nhìn thấy Tiêu Lập Đông lên xe, nhìn xe buýt chạy xa cô mới chậm rãi đi về phía trường học.

Hồi họ kết hôn, trào lưu tự do yêu đương chưa thịnh hành lắm. Hai người là do người khác giới thiệu, mà người giới thiệu lại là người thân của cả hai bên.

Lúc xem mắt, Tiêu Lập Đông vừa nhìn đã ưng Dư Tiểu Vinh. Khi đó cô còn nhỏ tuổi, tâm tư cũng đơn thuần. Thấy Tiêu Lập Đông là chàng trai trông cũng được, lại nghe chị dâu bảo là người thân biết rõ gốc gác, nên cô liền gả đi.

Kết hôn xong rồi ra ở riêng, Dư Tiểu Vinh mới biết Tiêu Lập Đông là một người con đại hiếu. Gia đình của anh luôn đứng vị trí thứ nhất, rồi mới đến lượt cô và các con.

Hồi đó tranh cãi thực sự rất nhiều. Dư Tiểu Vinh đã có lúc nản lòng thoái chí muốn bỏ mặc con cái mà đi cho rảnh nợ, nhưng lại không nỡ vì sợ mình đi rồi con cái không có mẹ thì đời sẽ khổ.

May mà Tiêu Lập Đông không phải là người xấu. Anh chỉ là quá lương thiện và quá muốn cả gia đình đều tốt đẹp. Anh cũng thực sự thương cô và yêu các con. Trong nhà có gì ngon, bao giờ anh cũng dành phần cho mẹ con cô trước, chứ bản thân chẳng nỡ ăn lấy một miếng.

Hiện tại ở nơi này không có con cái cần chăm sóc, không có những cuộc tranh cãi không hồi kết, cũng không bị những chuyện vụn vặt của họ hàng thân thích quấn thân. Chỉ có cô và Tiêu Lập Đông. Kết hôn bao nhiêu năm qua, ngoài việc nhớ con thì đây là lúc cô thấy nhẹ nhõm chưa từng có.

Lúc đi ngang qua một góc ngoặt, Dư Tiểu Vinh thấy bên đường đỗ một chiếc xe hơi nhỏ màu đen. Trong bóng tối của góc ngoặt, có một người nam và một người nữ đang đứng nói chuyện.

Cô thấy đó là chuyện riêng tư của đôi lứa nên chỉ lướt mắt qua chứ không nỡ nhìn kỹ. Nhưng khi đi ngang qua họ, cô thấp thoáng nghe thấy giọng nói của cô gái rất quen thuộc. Cô không kìm được liếc nhìn thêm một cái. Cái liếc mắt này làm cô giật cả mình vì cô gái đó cô có quen biết!

Cô gái đó thế mà lại là Lục Hạ, người cùng phòng ký túc xá và học cùng khóa với cô!

Người đàn ông đối diện cô ấy có vóc dáng cao ráo, trông cũng khá ổn, ăn mặc chững chạc, cảm giác rất có mị lực, chỉ có điều tuổi tác trông còn lớn hơn Tiêu Lập Đông nhiều!

Chương 3 - [p2] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia