Khắp chốn kinh thành này, nếu luận về chữ xui, e rằng chẳng ai qua được ta, một chân thiên kim lưu lạc vừa được tìm về.

Mười sáu năm qua, ta nương theo sư phụ mù kiếm sống bằng một sạp bói nhỏ, lần này vào kinh cũng chẳng mang chí lớn gì, chỉ muốn đòi lại chiếc la bàn gia truyền của sư môn.

Nào ngờ chiếc la bàn còn chưa chạm được vào tay, người của phủ Vĩnh Ninh hầu đã nhận ra ta trước.

Hầu phu nhân đứng trước mặt ta, ánh mắt dừng trên áo vải thô, trên đôi tay còn lem chu sa của ta, vẻ mặt vừa thương vừa rối, như có muôn lời nghẹn lại nơi cổ họng.

Ta tự thấy mình rất hiểu chuyện, bèn phủi nhẹ mấy vệt tro giấy bám trên tay áo, thành tâm thành ý mở lời:

“Ta biết thân phận thuật sĩ giang hồ của ta vào hầu phủ sẽ làm các người khó xử, vậy cho ta sáu mươi lượng bạc, ta vẽ một lá bùa bình an để lại, sáng mai sẽ rời đi ngay.”

Cả chính đường yên phăng phắc, chẳng ai lên tiếng.

Ta tưởng mình ra giá quá cao, trong lòng đau nhói một chút, rồi lập tức nhượng bộ:

“Ba mươi lượng cũng được, nhưng giá ấy chỉ đủ vẽ nửa lá bùa bình an thôi.”

Ngay lúc ấy, dưỡng tỷ bỗng quỳ sụp xuống đất, vành mắt đỏ bừng, giọng run run:

“Phụ thân, mẫu thân, con bằng lòng trả lại hôn ước với Tam hoàng t.ử cho muội muội.”

Ba chữ Tam hoàng t.ử vừa lọt vào tai, da đầu ta đã tê đi một mảng.

Tam hoàng t.ử sao?

Đó chẳng phải chính là kẻ đoản mệnh xinh đẹp mà ba tháng trước ta nhặt được nơi bãi tha ma hay sao?

Ta không kìm được miệng mình, lập tức nói:

“Hôn sự ấy ai muốn nhận thì nhận, dù sao hắn cũng khó sống qua đêm Trung Thu.”

Chính đường trong thoáng chốc lặng đến mức tiếng chén trà cũng như bị nuốt mất.

Một lát sau, ngoài cửa vang lên một giọng nói biếng nhác nhưng rất ung dung.

“Lời cô nương nói, quả nhiên không sai.”

Tam hoàng t.ử Tạ Lâm Nghiên đẩy cửa bước vào.

Gương mặt hắn nhợt nhạt như vừa nhiễm sương tuyết, nhưng đôi mày đôi mắt lại đẹp đến mức khiến lòng người thoáng khựng lại.

Hắn nhìn ta, khóe môi cong lên, thong thả hỏi:

“Vậy nàng thử xem tiếp cho bản vương, nếu bản vương cưới nàng, có thể nhặt thêm được mấy năm dương thọ?”

Ta nói Tam hoàng t.ử không qua nổi Trung Thu, thật sự không hề có ý rủa hắn.

Người làm nghề xem tướng như bọn ta, điều kỵ nhất là nói bừa để chuốc nghiệp.

Huống chi sư phụ ta còn đang bị nhốt trong đại lao Đại Lý Tự, chờ ta nghĩ cách cứu ra.

Nếu lúc này ta lại chọc giận thêm một vị hoàng t.ử, đừng nói sáu mươi lượng bạc, e rằng tiền mua quan tài cho hai thầy trò cũng phải chuẩn bị trước.

Bởi vậy, ta vội nghiêm túc sửa lời:

“Nếu điện hạ không thích nghe lời thật, ta cũng có thể nói lời tốt lành. Ngài sắc mặt hồng nhuận, phúc dày như biển Đông, thọ cao tựa núi Nam, đến tám mươi tuổi vẫn còn đủ sức lên núi đ.á.n.h hổ.”

Tạ Lâm Nghiên bật ra một tiếng cười khẽ.

Dung mạo người này đẹp đến vô lý, giống như bệnh khí quấn thân cũng không nỡ làm hao mòn vẻ phong hoa ấy.

Mày mắt hắn thanh lãnh như tuyết đầu mùa, môi nhạt màu, áo choàng trắng nguyệt phủ lên thân hình gầy yếu, đứng giữa chính đường hầu phủ lại tựa một pho ngọc tượng Bồ Tát vừa được mang về từ chốn tuyết sâu.

Chỉ đáng tiếc, vị Bồ Tát bằng ngọc này ấn đường tối màu, cung mệnh hãm sâu, sau tai còn lẩn khuất một luồng khí xanh đầy hung hiểm.

Theo cách nói của sư phụ ta, người có tướng ấy hoặc vừa bò khỏi Quỷ Môn Quan, hoặc đang ung dung bước vào nơi đó.

Hầu phu nhân tái mặt, vội quát ta:

“Quy Di, chớ nói nhảm!”

Quy Di là tên của ta.

Nói đúng hơn, đó là cái tên phủ Vĩnh Ninh hầu đặt cho ta từ khi ta còn trong tã, Thẩm Quy Di.

Chỉ là mười sáu năm qua, ta chưa từng được nghe ai gọi mình như thế.

Ở bên ngoài, thiên hạ quen gọi ta là Tang tiểu bán tiên, vì sư phụ họ Tang, còn ta tự nhận mình cũng dính chút tiên khí, ghép lại nghe vừa tai.

Hầu gia ngồi trên ghế chủ vị, ánh mắt vẫn chăm chăm đặt trên người ta, như thể còn chưa hoàn hồn khỏi chuyện con gái thất lạc nhiều năm bỗng dưng trở về.

Dưỡng tỷ Thẩm Minh Dao vẫn quỳ nơi nền gạch, gương mặt tái hơn cả người bệnh là Tạ Lâm Nghiên.

Nàng nhìn về phía hắn, nước mắt lưng tròng:

“Điện hạ, muội muội từ nhỏ lớn lên bên ngoài, chưa quen lễ nghi kinh thành, nhất định không có ý mạo phạm người.”

Nhưng Tạ Lâm Nghiên không nhìn nàng.

Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối đều đặt trên người ta.

Bị hắn nhìn như vậy, sau lưng ta hơi lạnh, không nhịn được mà lùi nửa bước.

Hắn thong thả nói:

“Bản vương lại thấy Thẩm nhị cô nương rất thú vị. Trước Trung Thu, bản vương đúng là có một kiếp phải qua.”

Cả căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng kỳ quái.

Chén trà trong tay Hầu phu nhân suýt rơi xuống đất, Hầu gia cũng đứng bật dậy.

“Điện hạ, lời này không thể nói tùy tiện!”

Tạ Lâm Nghiên nâng tay, ý bảo ông không cần kinh hoảng.

Ta thầm kêu xong rồi.

Người này chẳng những đoản mệnh, mà còn là kiểu đoản mệnh biết mình sắp c.h.ế.t nhưng vẫn vui vẻ như đi thưởng hoa.

Quý nhân trong kinh thành đều kỳ lạ như vậy sao?

Đã biết mạng treo đầu sợi tóc, vẫn cười như sắp dự một yến tiệc tao nhã.

Tạ Lâm Nghiên đi đến trước mặt ta, rũ mắt nhìn mấy vệt chu sa còn vương trên đầu ngón tay ta.

“Nàng vẽ bùa được?”

Ta thật thà gật đầu:

“Cũng biết đôi chút.”

“Xem tướng thì sao?”

“Đủ kiếm chén cơm.”

“Vậy nối mệnh?”

Ta lập tức lắc đầu không chút do dự:

“Không biết. Nối mệnh là nghịch thiên đổi số, dễ bị trời đ.á.n.h. Sư phụ ta dặn rồi, người trong nghề chúng ta có thể lừa chút bạc, nhưng không thể lấy mạng ra lừa.”

1 - Phá Tan Mệnh Cục Hoàng Thành - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia