Năm thứ ba sau khi ta hạ giá, dưỡng nữ của bà bà là Thân Nhu đã bò lên giường của phu quân ta.
Nàng vốn là người có lương tịch, lại mang danh dưỡng nữ của bà bà.
Bởi vậy, ta chỉ có thể nghiến răng, tự tay uống chén trà thiếp thất mà nàng dâng lên.
Ta hận Thân Nhu đến tận xương tủy.
Ta từng đối đãi với nàng thân thiết như tỷ muội ruột thịt, thậm chí còn tận tâm giúp nàng xem xét mấy vị thiếu niên lang có gia phong đoan chính, học thức cũng chẳng hề tầm thường.
Bốn phòng thiếp thất mà phu quân nạp về sau, cho dù cộng hết lại, cũng chẳng có một ai khiến lòng ta đau đớn bằng nàng.
Thế nhưng người muốn cướp tướng công của ta, lại cố tình chính là nàng.
Từ đó về sau suốt hai mươi năm, ta đấu với nàng, nữ nhi của ta cũng đấu với nữ nhi của nàng.
Đến cuối cùng, vẫn là ta cao tay hơn một bậc, còn nàng cũng xem như gián tiếp chết trong tay ta.
Ta trở thành người chiến thắng sau cùng, hưởng hết vinh hoa phú quý, cuối đời thọ chung chính tẩm.
Thế nhưng vào khoảnh khắc hấp hối, người ta nhớ tới lại là Thân Nhu.
Thật ra vào năm ấy, nàng cũng chỉ mới mười lăm tuổi mà thôi.