Tôi trút hơi thở cuối cùng vào chính năm tôi yêu anh nhất.

Khối tài sản hàng trăm triệu, anh nói bỏ là bỏ, chẳng mảy may tiếc nuối.

Anh thà vùi thân trong biển lửa, chỉ để được c.h.ế.t cùng tôi.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại mười năm trước.

Khi ấy, chúng tôi vừa mới kết hôn — cũng là khoảng thời gian tôi chán ghét anh nhất.

Tôi lao thẳng đến công ty anh.

Vừa nhìn thấy anh, cổ họng tôi đã nghẹn lại, nước mắt lập tức trào ra.

"Thời Hoài Tự, xin lỗi anh..."

Sau thoáng ngỡ ngàng, ánh mắt anh dần chùng xuống. Thần sắc vốn lạnh lùng lại càng trở nên im lặng, xa cách.

"Nói đi, lần này em lại muốn hành hạ anh thế nào nữa đây?"

...

Khoảnh khắc vụ nổ xảy ra ở kiếp trước, tôi vẫn nhớ rõ như in.

Thời Hoài Tự đã không bước ra.

Người đàn ông vốn luôn chỉn chu, sạch sẽ ấy lại quỳ xuống bên cạnh tôi, khẽ thì thầm:

"Tang Ninh, đừng sợ. Có anh đến bên em rồi."

Năm đó, anh vừa tròn ba mươi tám tuổi.

Khối tài sản hàng trăm triệu, anh coi nhẹ như hư vô, sẵn sàng vùi thân cùng tôi giữa biển lửa.

……

Buổi chiều mùa hạ oi nồng.

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ đỏ thẫm như m.á.u, từng cơn gió nóng hổi lướt qua căn phòng im lìm.

Tôi tỉnh giấc sau một cơn mơ dài, ngồi ngẩn người trên giường.

Chiếc đồng hồ nơi góc tường vẫn đều đặn vang lên tiếng "tích tắc, tích tắc". Quyển lịch để bàn lặng lẽ nằm trên mặt gỗ.

"Phu nhân, tiên sinh vừa gọi điện về, bảo tối nay không về ăn cơm ạ."

Giọng bác Lưu từ phòng khách vọng vào, bình thản mà êm đềm.

Tôi cúi đầu, chăm chú nhìn chiếc nhẫn cưới còn mới tinh trên ngón áp út, rồi chậm rãi nhắm mắt lại.

Tôi vậy mà thực sự đã sống lại mười năm trước.

Biển lửa ngập trời.

Vòng tay ấm áp, vững chãi ôm lấy tôi trong khoảnh khắc điên cuồng cuối cùng ấy...

Tất cả chân thực đến từng nhịp thở.

Ở giây phút cuối cùng, Thời Hoài Tự vẫn dịu dàng vỗ về tôi:

"Tang Ninh, đừng sợ. Kiếp này anh đã chờ em quá lâu rồi. Kiếp sau, nhất định phải đến tìm anh sớm hơn nhé."

Đó rốt cuộc là một giấc mơ...

Hay là hiện thực?

Tôi tự véo mạnh vào đùi mình.

Cơn đau nhói lập tức truyền đến, khiến cả người tôi tê dại.

Tiếng còi xe vọng vào từ bên ngoài như gột sạch những hỗn loạn đang cuộn trào trong đầu.

Sau cơn bàng hoàng tột độ, một nỗi đau xót cùng đắng chát chậm rãi dâng lên, từng chút một gặm nhấm trái tim tôi.

Chỉ vì một hiểu lầm do kẻ khác cố tình tạo ra, tôi đã căm hận Thời Hoài Tự suốt những năm tháng dài đằng đẵng.

Trong khoảng thời gian ấy, đối thủ cạnh tranh dùng đủ mọi thủ đoạn bẩn thỉu để ép anh đến nghẹt thở.

Mỗi lần trở về nhà, thứ chờ đợi anh lại chỉ là sự lạnh nhạt và ghẻ lạnh từ tôi.

Đến cuối cùng, anh cũng chẳng còn muốn đặt chân về căn nhà này.

Bố mẹ Thời Hoài Tự mất sớm, anh lại không còn người thân nào bên cạnh.

Một mình gánh trên vai cả một đế chế thương nghiệp đồ sộ, anh cô độc đi qua nửa cuộc đời.

Về sau, khi mọi hiểu lầm cuối cùng cũng được tháo gỡ...

Chúng tôi từng có một khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi kéo dài nửa năm.

Thậm chí, chúng tôi còn sắp sửa đón chào một thiên thần nhỏ.

Chỉ tiếc rằng...

Chưa kịp nói cho anh biết tin vui ấy, tôi đã bỏ mạng trong một vụ t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc.

……

"Phu nhân, hoa đã giao đến rồi. Cô có muốn xuất phát luôn không ạ?"

Bác Lưu bước vào phòng, lên tiếng hỏi tôi.

"Cái gì cơ?"

Đầu óc tôi vẫn còn chìm trong trạng thái mơ hồ, hỗn loạn.

"Hoa ạ. Chẳng phải cô định đi thăm Tống tiên sinh sao?"

Tống Diễn...

Bất ngờ nghe thấy cái tên ấy, tôi bàng hoàng sững người.

Giữa mớ suy nghĩ rối ren trong đầu, một đầu mối bất chợt hiện ra.

Thì ra...

Chính là ngày này.

Tống Diễn là thanh mai trúc mã của tôi.

Anh ta là một diễn viên vô cùng tài năng.

Chỉ tiếc rằng... một vụ t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc đã khiến toàn thân anh ta bị bỏng nặng, phải nằm viện điều trị suốt một thời gian dài.

Ở kiếp trước, cũng chính vào ngày này, tôi đã ôm một bó hoa đến bệnh viện.

Sau khi mừng sinh nhật Tống Diễn xong, tôi bước ra ngoài và nhìn thấy Thời Hoài Tự đang ngồi trong xe.

Điếu t.h.u.ố.c trên tay anh đã cháy đến tận tàn mà anh vẫn chẳng hề hay biết.

Khi ấy, tôi chẳng buồn giải thích, thậm chí còn không muốn nhìn mặt anh.

"Ninh Ninh."

Thời Hoài Tự phát hiện ra tôi. Anh dập tắt điếu t.h.u.ố.c rồi bước xuống xe, giọng nói mang theo vẻ cô độc và chua xót:

"...Hôm nay là sinh nhật anh."

Tôi khựng bước, quay đầu nhìn anh, ánh mắt lạnh lẽo như băng:

"Thì sao?"

Đôi mắt đen thẫm của Thời Hoài Tự lặng lẽ nhìn tôi.

Anh im lặng, không đáp.

Tôi lại lạnh lùng nói:

"Hôm nay cũng là sinh nhật của Tống Diễn. Để ép tôi kết hôn, anh dùng đủ mọi thủ đoạn tàn nhẫn, hủy hoại khuôn mặt anh ta, cắt đứt cả tương lai của anh ta. Anh còn muốn tôi phải đối xử với anh thế nào nữa?"

Thời Hoài Tự hé môi, vẻ bất lực hiện rõ trong đôi mắt. Một lúc lâu sau, anh mới khàn giọng giải thích:

"Đó thật sự chỉ là một tai nạn..."

"Nếu ngày hôm đó anh không mời anh ta đến, anh ta đâu đến mức bây giờ vẫn phải nằm trong bệnh viện?"

Tôi nhìn thẳng vào anh, từng lời đều lạnh lùng đến tàn nhẫn:

"Anh bảo tôi làm sao tin nổi đó chỉ là tai nạn?"

Thời Hoài Tự chìm vào im lặng.

Cuối cùng, anh chỉ khẽ nói:

"Xin lỗi em."

Kể từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa tôi và Thời Hoài Tự hoàn toàn rơi xuống vực sâu.

Một cuộc chiến lạnh lẽo, kéo dài đằng đẵng và đầy những tổn thương, cũng từ đó bắt đầu.

Mãi về sau, tôi mới biết...

Vụ t.a.i n.ạ.n mà ngay cả Thời Hoài Tự cũng từng tin là một sự cố ngoài ý muốn, thực chất lại là một âm mưu tàn độc do kẻ khác đứng sau dàn dựng, chỉ nhằm chia rẽ tôi và anh.

...

"Đồ đạc tôi đã để sẵn lên xe cho cô rồi ạ. Đi muộn thêm chút nữa là kẹt xe đấy."

Bác Lưu quay lại nhắc nhở tôi.

Ngoài cửa sổ, mặt trời đã dần ngả về phía chân trời. Ánh hoàng hôn buông xuống, phủ lên mọi thứ một vẻ âm u, tĩnh mịch.

Tôi bừng tỉnh, có chút hoảng loạn khoác vội chiếc áo rồi bước lên xe.

Bởi vì tôi chợt nhận ra...

Đây là mười năm trước.

Tất cả mọi thứ vẫn còn kịp để cứu vãn!

Bác tài cho xe hòa vào dòng người đông đúc trên phố.

"Tuyến đường đến bệnh viện bắt đầu kẹt rồi ạ. Phu nhân có muốn tôi gọi cho Tống tiên sinh, bảo anh ta chờ cô một chút không?"

"Không đến bệnh viện nữa."

Tôi nhìn những cột đèn giao thông liên tục chuyển màu ngoài cửa sổ, dứt khoát lên tiếng:

"Đến công ty."