Thực ra, tôi chẳng có mấy ấn tượng về công ty của Thời Hoài Tự.

Thời trẻ, vì căm ghét anh, tôi chưa từng đặt chân đến đây dù chỉ một lần.

Sau này, khi đã yêu anh, đúng lúc anh lại bị kẻ thù điên cuồng nhắm vào, nguy hiểm bủa vây khắp nơi, tôi càng không dám chủ động đến tìm anh.

Đến mức lúc này, khi đứng dưới những tòa nhà cao tầng sừng sững trước mắt, tôi lại có chút hoang mang.

Rốt cuộc, tòa nhà nào mới là văn phòng của anh?

Dòng người qua lại không khỏi tò mò nhìn tôi.

Một cô gái ôm bó hoa đồ sộ, ăn mặc tinh tế, trang điểm xinh đẹp, trông chẳng khác nào một nữ sinh đang chuẩn bị đi tỏ tình.

Tôi lúng túng rút điện thoại ra, mở danh bạ tìm số của Thời Hoài Tự.

Tên hiển thị vỏn vẹn ba chữ, đầy đủ họ tên.

Đến cả danh hiệu "người liên hệ khẩn cấp" cũng chẳng được gán cho.

Tôi bấm nút gọi, vốn đã chuẩn bị tinh thần phải chờ rất lâu.

Thế nhưng chỉ sau hai tiếng chuông ngắn ngủi, đầu dây bên kia đã bắt máy.

Giọng nói thanh lãnh, xa cách truyền qua ống nghe:

"Có chuyện gì?"

Lại một lần nữa được nghe thấy giọng nói của anh, viền mắt tôi đột nhiên nóng bừng. Giọng nói cũng bất giác nghẹn ngào:

"Thời Hoài Tự, văn phòng của anh ở đâu vậy? Em không tìm thấy..."

Ánh mắt người qua đường nhìn tôi càng lúc càng kỳ quặc.

Một người phụ nữ đến văn phòng của chồng mình mà cũng không biết đường, lại đang đứng co ro trên vỉa hè khóc nức nở.

Phía Thời Hoài Tự hình như đang họp. Anh khựng lại giây lát, sau đó khẽ nói:

"Hôm nay cuộc họp dừng ở đây."

Tiếp đó, anh mới nói với tôi:

"Lên vỉa hè đứng chờ đi, anh xuống ngay."

Vài phút sau, Thời Hoài Tự bước ra khỏi tòa nhà.

Dáng người cao lớn của anh xuyên qua những dải đèn neon hoa lệ. Bộ âu phục được cắt may vừa vặn tôn lên khí chất cao quý và vẻ điềm tĩnh, tự chủ vốn có.

Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt kính.

Đường kẻ mắt đã bị nước mắt kéo thành những vệt dài xuống hai bên má, trông chẳng khác nào nữ chính trong một bộ phim kinh dị.

Mẹ kiếp.

Hỏng hết rồi.

"Sao em lại đến đây?"

Giọng anh rất nhạt, gần như lạnh ngắt.

Tôi ngoảnh đầu lại.

Người đàn ông cao lớn, đẹp trai đang lạnh lùng nhìn tôi. Trong đôi mắt anh phản chiếu khuôn mặt lem luốc như vừa bị vẽ bùa của tôi, khiến nét mặt anh thoáng cứng lại.

Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, Thời Hoài Tự vẫn luôn hoàn hảo và chuẩn mực.

Giống như một đóa hoa nở rộ trên vách đá ngàn trượng, sạch sẽ, cao ngạo, không vương một hạt bụi trần.

"Xin lỗi."

Tôi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

"Đã làm phiền anh rồi..."

"Hôm nay..."

Anh chỉ mới thốt ra hai chữ rồi lại im bặt.

Tôi biết anh muốn nói gì.

Hôm nay đáng lẽ tôi phải ở bên Tống Diễn đón sinh nhật, chứ không phải xuất hiện ở đây.

Ý nghĩ ấy cũng vô tình nhắc nhở tôi.

Tôi lập tức dúi bó hoa vào lòng anh, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Sinh nhật vui vẻ."

Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.

Tôi lén ngước mắt nhìn anh, phát hiện Thời Hoài Tự vẫn đang đăm đăm nhìn bó hoa trong tay.

Trong mắt anh không hề có chút vui mừng nào.

Một lúc lâu sau, khóe môi anh mới chậm rãi cong lên thành một nụ cười cay đắng, mang theo vẻ tự giễu:

"Tang Ninh, đây là đồ hắn không cần nữa, đúng không?"

"Cái gì cơ?"

Nhận ra cảm xúc của anh có gì đó bất thường, ánh mắt tôi lập tức rơi xuống bó hoa trong tay anh.

Trái tim chợt trùng xuống.

Thôi c.h.ế.t rồi!

Hoa hồng xanh vụn băng — Xuý Băng Lam.

Ngôn ngữ của loài hoa này là: "Tặng em cả bầu trời sao và biển rộng."

Mà thứ Tống Diễn thích nhất, cũng chính là "sao trời và biển rộng".

Lúc tỉnh lại, đầu óc tôi quá hỗn loạn. Tôi chỉ một lòng muốn đi tìm Thời Hoài Tự, vậy nên đã vô tình bỏ qua chi tiết c.h.ế.t người này.

"Xin lỗi anh, em—"

"Cảm ơn món quà sinh nhật của em."

Giọng Thời Hoài Tự cứng ngắc đến đáng sợ.

"Trời không còn sớm nữa. Để tài xế đưa em về nhà."

Nói rồi, anh quay lưng định bước đi.

Tôi nhanh tay lẹ mắt túm c.h.ặ.t lấy vạt áo phía sau của anh:

"Chờ đã!"

Thời Hoài Tự cũng không ngờ tôi lại có hành động này. Anh không kịp hãm bước, khiến tôi loạng choạng lao về phía trước, đập mạnh vào lưng anh.

Tấm lưng trên chiếc áo vest may đo cao cấp lập tức in lên một vệt "hoa ngũ sắc" từ khuôn mặt lem luốc của tôi.

Thời Hoài Tự ngoảnh lại.

Ánh mắt anh rơi xuống những ngón tay đang níu c.h.ặ.t vạt áo mình, trầm mặc hồi lâu.

Tính bướng bỉnh trong tôi bất chợt nổi lên.

Tôi lì lợm nói:

"Thời Hoài Tự, em không về."

Ánh mắt anh lặng ngắt như tờ.

Một lúc sau, anh khẽ cất giọng:

"Tang Ninh, lần này em lại muốn hành hạ anh thế nào nữa đây?"

...

Câu hỏi này... thật sự rất khó trả lời.

Trong ký ức của tôi, vào thời điểm này, tôi và Thời Hoài Tự vừa kết hôn chưa bao lâu, còn tôi thì vẫn không ngừng gây chuyện với anh.

Năm đó, tôi hai mươi ba tuổi, còn anh hai mươi tám.

Mỗi lần cãi nhau, gần như đều là tôi đơn phương trút hết giận dữ lên anh.

Những lời nào độc địa nhất, tổn thương nhất, tôi đều không chút do dự nói ra. Ngay cả quà cáp tặng anh vào những dịp lễ tết, tôi cũng cố tình cài thêm vài câu châm chọc, chẳng khác nào đ.â.m từng nhát d.a.o vào tim anh.

Tôi giống như cậu bé chăn cừu trong câu chuyện cổ tích.

Hết lần này đến lần khác hô lên "Sói đến rồi", để rồi cuối cùng, anh chẳng còn dám tin tôi thêm một lần nào nữa.

Nhớ lại kiếp trước, sau khi mọi hiểu lầm được cởi bỏ, cách tôi dỗ dành anh cũng tương đối trực tiếp và thô bạo.

Chỉ cần nhào vào lòng anh là xong.

Người đàn ông này trông thì cao ngạo, lạnh lùng là thế, vậy mà lại ngoan ngoãn và dễ dỗ đến mức khiến người ta khó tin.

Nhưng cách này, ở thời điểm hiện tại, chưa chắc đã còn tác dụng.

Hơn nữa, Thời Hoài Tự đã phải chịu đựng quá nhiều tủi thân và ấm ức.

Tôi cũng muốn làm điều gì đó để bù đắp cho anh.

Suy đi tính lại, cuối cùng tôi lên tiếng:

"Em mời anh đi ăn tối nhé."

Thời Hoài Tự rũ mắt xuống, lạnh nhạt đáp:

"Không cần đâu. Tối nay anh còn có việc."

"Thế thì gọi đồ ăn về đây!"

Tôi mặt dày bám theo sau lưng anh, nhất quyết không chịu buông:

"Để em gọi cho anh một bát mì trường thọ."

Thời Hoài Tự không nói gì, thậm chí còn chẳng buồn ngoảnh lại nhìn tôi.

Bó hoa vẫn được anh siết c.h.ặ.t trong tay.