Trong khu rừng u ám lạnh lẽo truyền đến những âm thanh sột soạt, đó là — tiếng động nhỏ của động vật xuyên qua bụi rậm.
Sắc mặt đội trưởng thị vệ trở nên ngưng trọng, đám thị vệ cũng rút đao kiếm ra.
Đột nhiên —
Từ trong rừng nhảy ra mấy con dã thú, ma thú giống như sói hoang nhưng không có lông, toàn thân đỏ rực, to gấp đôi sói hoang bình thường, lúc này đôi mắt lóe lên ánh sáng xanh lục hung tợn nhìn chằm chằm vào mọi người, há cái miệng đầy m.á.u để lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn.
“Xích Viêm Lang! Mọi người cẩn thận —”
Xích Viêm Lang là ma thú nổi tiếng nhưng không thường thấy trong U Minh Sơn Mạch, loại ma thú này thường xuất hiện ở sâu trong sơn mạch, chưa nói đến việc bị tấn công c.ắ.n c.h.ế.t, nếu bị c.ắ.n một miếng, sẽ trúng hỏa độc khiến toàn thân m.á.u huyết sôi sục thiêu đốt cho đến c.h.ế.t.
Cho dù trong lòng sợ hãi, thị vệ của Bùi phủ đều được huấn luyện bài bản lập tức tạo thành một trận hình phòng ngự, chuẩn bị chống đỡ đòn tấn công của Xích Viêm Lang.
Ba con Xích Viêm Lang khổng lồ đi qua đi lại tại chỗ, nhìn chằm chằm vào mọi người chảy nước dãi, mang bộ dạng nóng lòng muốn c.ắ.n c.h.ế.t người rồi ăn thịt.
Bùi Tiêu Tiêu ngồi trong xe ngựa, lông mày nhíu c.h.ặ.t, sao lại gặp phải Xích Viêm Lang ở rìa U Minh Sơn Mạch thế này.
Mọi người nghiêm trận chờ địch, chỉ có Sủng Ái vẫn đang ăn cánh gà thơm ngon, xem cuốn sách có màu sắc mờ ám trên tay, dường như một chút cũng không lo lắng.
“Gào gào gào —” Mấy con Xích Viêm Lang gầm gừ nôn nóng.
Ngay sau đó, giống như tia chớp, dễ dàng xông vào đám đông, răng nanh hung hăng c.ắ.n c.h.ặ.t lấy cổ một người.
“A!” Tên thị vệ hét t.h.ả.m một tiếng, chiếc cổ yếu ớt bị c.ắ.n đứt lìa.
Ngay sau đó — những thị vệ khác không bị c.ắ.n đứt tứ chi, thì cũng bị cào xé ngã xuống đất co giật đến c.h.ế.t.
Đội trưởng thị vệ bừng bừng lửa giận, dẫn dắt một đám thị vệ vây đ.á.n.h một con Xích Viêm Lang đến c.h.ế.t, nhưng hai con Xích Viêm Lang còn lại không dễ đối phó như vậy, thấy đồng bọn c.h.ế.t, chúng càng điên cuồng tấn công mọi người.
“Đại tiểu thư, chúng ta mau rời khỏi đây.” Đội trưởng thị vệ chạy đến bên xe ngựa của Bùi Tiêu Tiêu, nói nhanh: “Đêm nay có chút quỷ dị, Xích Viêm Lang là ma thú sống theo bầy đàn, nay đột nhiên chạy tới tấn công chúng ta, mùi m.á.u tanh sẽ thu hút những ma thú khác…”
Bùi Tiêu Tiêu liếc nhìn Sủng Ái một cái, lẽ nào là vì nguyên nhân của nữ chính?
Sủng Ái đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Bùi Tiêu Tiêu, giơ chiếc cốc trong tay lên hướng về phía ả quơ quơ, nhàn nhã thản nhiên uống nước ép trái cây, dường như trận chiến trước mắt chỉ là một màn biểu diễn đặc sắc trong đấu trường thú.
“Đại tiểu thư!” Đội trưởng thị vệ vội vàng gọi một tiếng.
Mùi m.á.u tanh hòa quyện với mùi hôi thối trên người ma thú truyền đến, Bùi Tiêu Tiêu rùng mình một cái, nói: “Chuẩn bị rời khỏi nơi này.”
Nhưng còn chưa đợi mọi người rời đi.
“Gào gào gào —” Trong rừng lại truyền đến tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của ma thú.
Sắc mặt đội trưởng thị vệ biến đổi lớn, hét lớn: “Mau rời đi — mau —”
Thế nhưng,
Không kịp nữa rồi.
Hơn mười con Xích Viêm Lang từ trong lùm cây lao ra, nhảy vào đám đông điên cuồng c.ắ.n xé.
Lúc này, Sủng Ái cũng khẽ nhíu mày.
“Muội còn không lên xe ngựa?!” Bùi Tiêu Tiêu tức giận hét về phía Sủng Ái: “Ở lại chờ c.h.ế.t sao!”
Sủng Ái kéo Tam Nguyệt lên xe ngựa, con ngựa bị kinh hãi cất vó bắt đầu chạy cuồng lên, Xích Viêm Lang ở phía sau tru lên đuổi theo không bỏ.
“Tiểu thư, em sợ.” Tam Nguyệt tái nhợt mặt mày nói.
Sủng Ái xoa đầu nàng ấy, nói: “Đừng sợ.”
“A!” Phu xe hét t.h.ả.m một tiếng, rơi từ trên xe ngựa xuống.
“Tiểu thư, người đừng ra ngoài!”
Tam Nguyệt vội vàng kéo rèm xe ra, cố gắng giữ vững xe ngựa.
Bên con đường gồ ghề trong rừng, trong mắt Xích Viêm Lang lóe lên hung quang, tìm chuẩn thời cơ hướng về phía xe ngựa bay vọt tới —
Tam Nguyệt kinh hãi nhắm c.h.ặ.t mắt lại, bên cạnh xẹt qua một bóng người.
“Tiểu thư —”
*Canh hai, cầu mỹ nhân bỏ phiếu, cầu đại lão bao nuôi, cầu tiểu khả ái cho năm sao~