Phát Sóng Trực Tiếp: Nữ Đế Nghịch Thiên, Boss Luôn Tìm Cách Cưng Chiều.

Chương 198: Kiều Sủng Phế Tài: Ma Quân, Đừng Ăn Ta! 17

Xe ngựa mất khống chế lao cuồng về phía trước, rất nhanh đã bỏ lại người và ma thú ở phía sau.

Nửa canh giờ sau.

Con ngựa cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nha hoàn trên xe đã sớm ngất lịm đi, nghe thấy tiếng huýt sáo của con người, con ngựa chạy về phía phát ra âm thanh, rất nhanh đã tìm thấy đội ngũ lớn.

Bùi Tiêu Tiêu mang vẻ mặt không vui dặn dò: “Đi xem thử có ai không.”

Một tên thị vệ vén rèm lên, thấy bên trong chỉ có một nha hoàn đang hôn mê, sắc mặt hơi đổi, nói: “Tiểu thư, cửu tiểu thư biến mất rồi.”

Bùi Tiêu Tiêu bước tới, chỉ thấy trên thanh gỗ của xe ngựa, dính đầy m.á.u tươi đỏ sẫm.

“Cửu tiểu thư sẽ không phải là gặp nạn rồi chứ…”

“Nghe nói cửu tiểu thư không thể tu luyện, ở Đế Đô là phế vật nổi tiếng, ngay cả chúng ta cũng không đối phó được Xích Viêm Lang, nàng ấy e là dữ nhiều lành ít rồi…”

“Nữ chính chắc không dễ c.h.ế.t như vậy mới phải.” Ả sắc mặt âm trầm thấp giọng lẩm bẩm.

“Tiểu thư.” Thúy Hương lo lắng nói: “Làm sao đây?”

Bùi Tiêu Tiêu hoàn hồn lại, lạnh lùng nói: “Tìm một chỗ nghỉ ngơi, ngày mai phái vài người đi tìm Bùi Lưu Huyên.”

Bắt buộc phải tìm Bùi Lưu Huyên về, chỉ có nữ chính ở đây mới có thể tình cờ phát hiện ra bảo vật quý hiếm.

-

Dưới ánh trăng u lãnh.

Trong khu rừng âm u tĩnh mịch truyền đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết của ma thú.

Trong tay Sủng Ái cầm một thanh kiếm sắc bén, dưới ánh trăng thanh kiếm sắc bén lóe lên hàn quang lạnh lẽo, m.á.u tươi tanh hôi dọc theo mũi kiếm nhỏ xuống bãi cỏ.

Ở cách nàng không xa, con Xích Viêm Lang khổng lồ đã bị đ.â.m mù một con mắt, m.á.u chảy đầm đìa.

[Ký chủ, cô phải tu luyện thôi.] Phấn Cửu Cửu nghiêm túc nói [Nếu cô tu luyện, chỉ một con Xích Viêm Lang cỏn con, đã sớm bị cô một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t rồi.]

Sủng Ái liếc nhìn thanh kiếm trong tay, nói: “Quả thực vậy.”

Quần thảo nửa ngày, nàng cũng chỉ dùng kiếm miễn cưỡng đ.â.m bị thương con mắt yếu ớt của Xích Viêm Lang, da thịt của nó đ.â.m không thủng.

“Gào —” Xích Viêm Lang gầm lên một tiếng.

Trong mắt Sủng Ái nhuốm vài phần đỏ ngầu, chuẩn bị xách kiếm làm một trận ra trò.

Thế nhưng.

Giây tiếp theo Xích Viêm Lang lại quay đầu bỏ chạy như thỏ.

Tốc độ cực nhanh, ngay cả nàng cũng chưa kịp phản ứng.

Sủng Ái khẽ giật mình, nói: “Nó bị khí thế của ta dọa chạy rồi sao?”

[…]

Phấn Cửu Cửu từ trong hư không chui ra, ngồi xổm dưới chân thiếu nữ.

[Động vật chỉ khi gặp thiên địch hoặc thứ gì đó đáng sợ hơn nó mới bỏ chạy, ký chủ, cô phải cẩn thận rồi.]

“Ừm.” Sủng Ái nhạt giọng đáp.

Vừa rồi nàng chỉ nói đùa mà thôi, ma thú ở Linh Khí Đại Lục chia từ nhất đến cửu giai, trong U Minh Sơn Mạch ma thú hoành hành, Xích Viêm Lang lợi hại cũng chỉ là ma thú tam giai.

Một lát sau.

Trong rừng vẫn không có động tĩnh gì.

Sủng Ái không nhịn được hỏi: “Ngươi có thể dò xét được là ma thú gì không?”

[Ký chủ, nhân gia không cảm nhận được gì cả.] Phấn Cửu Cửu che mặt nói.

“Cần ngươi có ích lợi gì!” Sủng Ái cười lạnh một tiếng.

Thanh kiếm trong tay nàng từ từ biến mất, lúc Tam Nguyệt bị Xích Viêm Lang tấn công, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nàng đã rút một thanh kiếm từ kho v.ũ k.h.í đ.â.m vào mắt Xích Viêm Lang, ép nó lùi lại.

Sủng Ái nhìn vết m.á.u trên tay mình, nói: “Chỗ nào có nguồn nước?”

[Hướng Tây ba trăm mét.]

Một lát sau.

Trước mắt Sủng Ái xuất hiện một bãi cỏ, dòng nước róc rách chậm rãi chảy, ánh trăng bàng bạc đổ xuống mặt nước, ánh sáng khiến dòng suối trong vắt lấp lánh gợn sóng.

Nàng bước tới ngồi xổm xuống, từ từ rửa sạch vết m.á.u trên tay.

Đột nhiên truyền đến tiếng cọt kẹt cực kỳ quái dị, giống như tiếng dã thú đang gặm nhấm xương cốt.

Sủng Ái đột ngột quay đầu nhìn sang —

Ở phía xa, một bóng đen quay lưng về phía nàng, đang có những động tác nhỏ, dường như đang 'dùng bữa'.

*Kẹt văn, hơi phiền não, có thể chấp nhận vị diện này, vị diện bệnh kiều tiếp theo mới có thể xem tiếp. Tối mai sẽ cập nhật cùng lúc, có thể bốn chương, có thể sáu chương. Vào nhóm vui lòng tuân thủ nội quy, không phải fan chân chính xin đừng vào! Cảm ơn sự ủng hộ của các Đế phấn, b.ắ.n tim. Nam chính hung tàn của vị diện này không phải kiểu cuồng bá khốc huyễn như các bạn tưởng tượng, cho nên không tồn tại chuyện sụp đổ nhân thiết!