“Đoạt vị trí đứng đầu không phải là mục đích của ta...”
Lập tức có người đen mặt, tỷ thí còn chưa xong đâu, ai cho ngươi sự tự tin nghĩ rằng mình có thể đoạt hạng nhất vậy.
Tuy nhiên.
Câu nói tiếp theo tựa như tảng đá lớn từ trên trời rơi xuống mặt hồ, làm dấy lên ngàn trượng sóng lớn —
“Lần này đến đại hội võ lâm, ta còn một việc nữa, đó chính là giúp cựu cung chủ Thủy Nguyệt Cung Thu Nhược Thủy dọn dẹp môn hộ.”
Thu Tư Vũ phóng ánh mắt sắc bén nhìn Sủng Ái, quát lớn: “Tiểu tiện nhân, ngươi đừng có ăn nói hàm hồ!”
“Cựu cung chủ Thủy Nguyệt Cung Thu Nhược Thủy? Bà ấy... bà ấy chẳng phải đã c.h.ế.t từ lâu rồi sao?”
“Nhắc đến Thu Nhược Thủy, mười năm trước đó chính là mỹ nhân nức tiếng giang hồ, đáng tiếc hồng nhan bạc mệnh...”
“Dọn dẹp môn hộ là có ý gì? Lẽ nào Thu Tư Vũ đã hãm hại Thu Nhược Thủy? Năm xưa Thu Nhược Thủy và Thu Tư Vũ tình như thủ túc, là cặp tỷ muội hoa nổi tiếng giang hồ, Thu Tư Vũ sao có thể hại sư tỷ của mình chứ?”
“...”
Mọi người bàn tán xôn xao, biểu cảm trên mặt mỗi người một vẻ, ánh mắt chuyển từ Sủng Ái sang Thu Tư Vũ, rồi lại nhìn về phía Sủng Ái.
Sủng Ái nhếch môi cười mỉa mai.
Tỷ muội hoa?
Tỷ muội plastic thì có.
“Lẽ nào sư bá thực sự là do sư phụ hãm hại? Chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Các đệ t.ử Thủy Nguyệt Cung không thể bình tĩnh được nữa.
Khi sư diệt tổ và tàn sát đồng môn là tội lớn mà người trong giang hồ không thể dung thứ nhất.
“Tiểu công t.ử, ngươi không được vu khống sư phụ!” Một nữ đệ t.ử Thủy Nguyệt Cung nhỏ tuổi phẫn nộ hét lên.
Thu Tư Vũ mồ hôi tuôn như mưa, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, trong lòng bắt đầu hoảng loạn.
Năm xưa người trong giang hồ ai ai cũng yêu mến sư tỷ của ả, ngay cả ‘Kiếm Thánh’ cũng đem lòng yêu sư tỷ.
Mà sư phụ cũng truyền lại vị trí cung chủ Thủy Nguyệt Cung cho sư tỷ, sao ả có thể không ghen tị, sao có thể không hận, vì thế mới liên thủ... đ.á.n.h rơi Thu Nhược Thủy xuống vách núi, vạn vạn không ngờ con tiện nhân đó vẫn còn sống.
Bà ta vậy mà lại để con tiểu tiện nhân này đến báo thù!
“Tiểu tiện nhân, đi c.h.ế.t đi!!!” Thu Tư Vũ cầm Thanh Liên Kiếm đ.â.m từ phía sau Sủng Ái.
Đột nhiên.
“Keng —” Âm thanh ch.ói tai vang lên, hai thanh kiếm va chạm tóe lửa.
“Muốn g.i.ế.c người diệt khẩu sao?” Sủng Ái hiền hòa cười nói.
Mặt trời ch.ói chang, Thu Tư Vũ lại cảm thấy lạnh lẽo như rơi vào hầm băng, phảng phất như nữ t.ử trước mặt ả là ác quỷ đến từ vực sâu.
“A a a —” Tiếng la hét t.h.ả.m thiết liên tục vang lên.
Trên lôi đài m.á.u chảy lênh láng, mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên, quần áo của Thu Tư Vũ rách nát thành từng dải treo trên người, thê t.h.ả.m không nỡ nhìn.
“Sư phụ!” Các đệ t.ử Thủy Nguyệt Cung nhao nhao muốn xông lên lôi đài.
Nhưng,
“A!” Bọn họ đều bị nội lực chấn động lùi lại ngã xuống đất.
Người trong giang hồ trong lòng lạnh lẽo, người vừa dùng nội lực đẩy lùi mười mấy nữ đệ t.ử chính là ‘Ngọc Diện Thư Sinh’.
Hắn xuất hiện dưới lôi đài từ lúc nào, bọn họ vậy mà không một ai hay biết.
Thu Tư Vũ nằm trên mặt đất thở hổn hển, trong mắt tràn ngập sự sợ hãi và oán độc.
Sủng Ái nhìn xuống dưới đài, nhạt giọng nói: “Ta đã nói rồi, bây giờ sẽ không g.i.ế.c Thu Tư Vũ.”
“Tiểu công t.ử, xin ngài tha cho sư phụ ta...” Một nữ đệ t.ử nhát gan bắt đầu cầu xin.
“Tiểu muội muội, đừng sợ.” Sủng Ái nhếch môi cười với cô ta, nói: “Ta không phải người tốt, nhưng cũng không phải kẻ lạm sát người vô tội.”
Mọi người: “...” Tin ngươi mới là có quỷ!
Sủng Ái nhặt Thanh Liên Kiếm trên mặt đất lên, nói: “Mọi người hẳn đã từng nghe nói, Thanh Liên Kiếm và Thanh Liên Kiếm Quyết được truyền từ đời này sang đời khác, người sở hữu cả hai mới là chủ nhân của Thủy Nguyệt Cung.”
“Thanh Liên Kiếm Quyết đã bị trộm từ lâu rồi!” Một nữ đệ t.ử lớn tuổi nói.
Trong mắt Sủng Ái lấp lóe hàn quang, nói: “Ai ai cũng biết — Thu Nhược Thủy đã truyền lại vị trí cung chủ cho Thu Tư Vũ, vậy tại sao Thanh Liên Kiếm ở lại Thủy Nguyệt Cung, còn kiếm quyết lại bị trộm mất?”