Đồ của Thủy Nguyệt Cung dễ bị trộm thế sao?
Người trong giang hồ ai cũng biết muốn vào Thủy Nguyệt Cung khó như lên trời, huống hồ đây lại là thần kiếm và kiếm quyết được coi như thánh vật.
Mọi người kinh nghi bất định nhìn Thu Tư Vũ, lẽ nào thực sự là Thu Tư Vũ đã g.i.ế.c Thu Nhược Thủy để đoạt vị?
“Không phải ta, không phải ta... Không ai được nhìn ta...” Thu Tư Vũ cuộn tròn người trên đài, cố gắng lùi về phía sau.
Căm ghét, khinh bỉ, tà dâm... Bất kể là nam hay nữ, ánh mắt của mọi người đều đã thay đổi.
Trước đây mỗi khi ả xuất hiện, mọi người đều nhìn ả như tiên nữ, nam nhân thì ái mộ nhìn chằm chằm, nữ nhân thì ghen tị ngưỡng mộ.
Bây giờ...
Ánh mắt của người trong giang hồ rơi trên người ả, phảng phất như đang nhìn một con bọ gớm ghiếc xấu xí.
Ngay cả đệ t.ử Thủy Nguyệt Cung — cũng dùng ánh mắt phẫn hận nhìn ả, như thể ả đã làm ra chuyện gì tội ác tày trời.
“Ngươi đã nói Thanh Liên Kiếm Quyết không bị trộm, chắc hẳn là biết tung tích của kiếm quyết rồi?” Có người hỏi.
Các nữ đệ t.ử Thủy Nguyệt Cung dùng ánh mắt rực lửa nhìn Sủng Ái.
Sủng Ái liếc xéo người nọ một cái, nói: “Đương nhiên.”
Nàng lấy từ trong n.g.ự.c ra một cuốn sách bìa xanh.
Trên cuốn bí kíp màu xanh đậm có mấy chữ lớn màu đen viết dọc — 《Giang Hồ Liệp Diễm Sử》 (Lịch sử săn người đẹp giang hồ).
“Giang Hồ Liệp Diễm Sử???” Mọi người kinh ngạc thốt lên.
Sắc mặt của vị thư sinh vốn luôn lạnh nhạt bỗng chốc tối sầm lại.
“A, ngại quá lấy nhầm rồi.” Sủng Ái nhét cuốn sách vào n.g.ự.c, lại lấy ra một cuốn khác, “Là cuốn này.”
Cuốn bí kíp võ công mới lấy ra →_→ 《Võ Lâm Manh Chủ Ngã Lai Đương》 (Võ lâm manh chủ để ta làm).
“Võ lâm manh chủ... để ta làm?!”
Khóe miệng mọi người khẽ giật giật, Tiểu công t.ử, dã tâm của ngươi bại lộ rồi kìa.
“Chậc, lại lấy nhầm rồi.” Sủng Ái bĩu môi, nói: “Mọi người đừng để ý nha.”
Sao có thể không để ý được!
Ngươi đường đường là Tà giáo giáo chủ, lại còn làm loạn ở đại hội võ lâm, ngay cả cái đuôi hồ ly ‘bỉ ổi’ cũng lòi ra rồi kìa.
“Thanh Liên Kiếm Quyết.” Sủng Ái lại lấy ra một cuốn nữa.
Mọi người nhìn thấy bốn chữ, lập tức thở phào nhẹ nhõm, thật sự sợ lại nhìn thấy thứ gì bẩn mắt nữa.
“Là Thanh Liên Kiếm Quyết!” Đệ t.ử Thủy Nguyệt Cung mừng rỡ nói.
“Nếu Thanh Liên Kiếm Quyết thực sự ở trên người Tiểu công t.ử, Thu Tư Vũ... ả ta quả thực đã tàn hại đồng môn sư tỷ, đúng là một nữ nhân tâm địa rắn rết...”
“Cho dù ngươi lấy ra Thanh Liên Kiếm Quyết thì sao chứ!” Thu Tư Vũ như một người đàn bà chanh chua phẫn nộ hét lên: “Ai có thể chứng minh là Thu Nhược Thủy đưa cho ngươi?”
“Có chứ.” Sủng Ái gọi vọng xuống dưới đài: “Thư sinh.”
Dung Thiếu Khanh lấy từ trên người ra một miếng ngọc bội.
Mấy nữ đệ t.ử lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Dung Thiếu Khanh, nước mắt giàn giụa lớn tiếng hô: “Đồ nhi bái kiến sư phụ!”
Mặt Thu Tư Vũ xám như tro tàn, mấy nữ đệ t.ử đó là đồ đệ của Thu Nhược Thủy, mà miếng ngọc bội kia — thấy ngọc như thấy chính Thu Nhược Thủy.
Cùng lúc đó.
[Tít — Nhiệm vụ phụ tuyến đã hoàn thành, ký chủ nhận được ba Tinh Tế Tệ.]
Sủng Ái dùng ánh mắt hiền hòa nhìn Thu Tư Vũ, ôn tồn cười nói: “Bây giờ ta có thể g.i.ế.c cô rồi nha.”
“Không — Không — Ta không muốn c.h.ế.t!” Trong mắt Thu Tư Vũ tràn ngập sự sợ hãi.
Sủng Ái mỉm cười cầm Thanh Liên Kiếm bước về phía Thu Tư Vũ, thanh kiếm lấp lóe hàn quang đ.â.m tới —
“Keng —”
Một thanh kiếm đã chặn đứng Thanh Liên Kiếm đang đ.â.m tới.
“Tiểu công t.ử hạ thủ lưu tình.” Một nam nhân mặc trường bào màu xanh lam đứng chắn trước mặt Thu Tư Vũ, mỉm cười nói: “Thu cung chủ cho dù có làm sai chuyện gì, cũng nên giao cho đệ t.ử Thủy Nguyệt Cung xử lý.”
“Cô Hàn~” Trong mắt Thu Tư Vũ lấp lánh những giọt nước mắt trong suốt, đáng thương vô cùng nói: “Chàng rốt cuộc cũng đến rồi.”