Tôi xuyên sách rồi, xuyên thành một cô nàng nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết tổng tài bá đạo.

Vừa mới mở mắt tỉnh dậy một cái, đã thấy bản thân đang nằm phơi thây ngay trên chiếc giường lớn rộng tới ba mét cùng với nam chính.

Thâm tâm tôi tự khắc thấu suốt một điều rằng, ngày tàn của bản thân đã chẳng còn cách bao xa nữa rồi.

1

Tôi tên là Thẩm Y Y.

Thế nhưng cái tên trước kia của tôi vốn dĩ chẳng phải là Thẩm Y Y đâu cơ chứ.

Cái chi tiết đó thực chất cũng chẳng có gì là quan trọng cho cam, bởi vì cái cô nàng Thẩm Y Y của hiện tại đây chính là một cô nàng nữ phụ độc ác mang số mệnh định sẵn kiểu gì cũng phải nhận lấy cái kết cục bi t.h.ả.m trong một cuốn tiểu thuyết nào đó.

Và tôi của cái thời khắc này đây, đang nằm thù lù ngay sát bên cạnh nam chính Chu Lâm, nương theo đúng cái cốt truyện mạch truyện đã được lập trình sẵn thì chỉ một lát nữa thôi là đám tay sai đàn em của nam chính sẽ ập tới nơi này rồi.

Đôi bàn tay đang mặc y phục xiêm y của tôi bỗng chốc có đôi phần run rẩy kịch liệt.

Bởi vì chỉ chốc lát nữa thôi đợi đến khi nam chính bừng tỉnh giấc, hắn chắc chắn sẽ lập tức hạ lệnh bắt trói tôi lại rồi ra tay dạy dỗ cho một bài học nhớ đời cho mà xem.

Cũng chẳng biết cái cô nàng Thẩm Y Y này liệu có phải là cái cô nữ phụ tiên phong đầu tiên bị đám tay sai đàn em của nam chính ra tay đ.á.n.h đập hành hạ hay không nữa.

Trong cái lúc luống cuống tay chân mặc y phục xiêm y, tôi tiện tay cài c.h.ặ.t kín mít luôn thảy những chiếc cúc áo xiêm y của nam chính lại cho đàng hoàng t.ử tế.

Hiện tại y phục xiêm y của cả hai đứa đều đã được chỉnh đốn ngay ngắn gọn gàng đâu vào đấy hết rồi, thiết nghĩ chắc là sẽ chẳng có ai dám cả gan mở miệng vu vạ cho tôi cái tội danh chiếm tiện nghi sàm sỡ hắn đâu nhỉ?

Nói đi cũng phải nói lại, cái tên nam chính này dung mạo ngoại hình quả thực là vô cùng diễm lệ xuất chúng đấy chứ.

2

Nam chính rốt cuộc cũng bừng tỉnh giấc rồi.

Hắn từ từ mở to đôi mắt sâu thẳm của mình ra.

Cái tên đàn ông này rốt cuộc là làm sao mà đến cả cái dáng vẻ mơ màng nửa nhắm nửa mở mắt thôi mà trông cũng có thể câu nhân diễm lệ đến nhường này cơ chứ, ái chà chà, cái tên đàn ông này quả thực là sở hữu một vẻ đẹp ngọt ngào đến mức c.h.ế.t người đi được mà.

Tôi thực sự là cảm thấy hối hận tột độ vì cái lúc nãy không nhân cơ hội lúc hắn còn đang say nồng giấc điệp mà giơ tay sờ soạng vuốt ve hắn một cái cho bõ công.

"Thẩm Y Y, cô rốt cuộc là đang nảy sinh âm mưu mưu kế tính toán muốn làm cái trò gì thế hả!?" Trong giọng nói của Chu Lâm bỗng chốc đong đầy vẻ tức giận uất ức.

Hắn mới chỉ uống cạn một bát canh do chính tay Thẩm Y Y mang tới thôi mà đã lập tức lăn ra ngất xỉu bất tỉnh nhân sự rồi, hắn hoàn toàn có đầy đủ lý do chính đáng để hoài nghi khẳng định rằng chính nàng là người đã giở trò hạ t.h.u.ố.c mê vào trong bát canh của hắn.

"Nếu như tôi mở lời giải thích rằng cái mục đích tôi đ.á.n.h ngất anh chẳng qua chỉ là để đóng gói anh lại cẩn thận rồi dâng tặng tận tay cho Bạch Noãn Noãn, liệu anh có chịu tin tưởng vào lời tôi nói không thế?"

Bạch Noãn Noãn chính là cô nàng nữ chính vạn người mê của cuốn tiểu thuyết này đấy.

Hiện tại thì tình cảm giữa nàng ta và Chu Lâm đã sớm bước vào giai đoạn hai tình tâm đầu ý hợp gắn bó khăng khít với nhau rồi, thành ra một cô nàng thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ như tôi đây bỗng chốc trong một nốt nhạc liền bị biến chuyển trở thành một cô nàng nữ phụ độc ác phá hoại chia rẽ tình cảm lứa đôi của bọn họ.

Trên gương mặt thanh cao lãnh đạm của Chu Lâm bỗng chốc thoáng hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn bực dọc vô cùng: "Thẩm Y Y, cô vạn lần đừng có ở đây mà làm càn làm bậy gây chuyện vô lý đùng đoàng nữa nghe chưa!"

Mọi người tự mình kiểm chứng xem, nam chính hắn ta vẹn nguyên quyết chẳng chịu tin tưởng vào lời tôi nói chút nào cả.

Oa oa oa, mấy cái tên đàn ông sở hữu dung mạo diễm lệ xuất chúng quả thực thảy đều chẳng phải là cái loại người tốt đẹp gì cho cam cả thảy.

Thế nhưng nam chính rất nhanh ch.óng đã tự mình phát giác ra một điều rằng y phục xiêm y trên người hắn vẫn còn vẹn nguyên chỉnh đốn ngay ngắn gọn gàng đâu vào đấy, còn bản thân tôi thì lại đang ngoan ngoãn ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa cách một khoảng khá xa.

Dẫu sao thì cũng may mắn phước đức là hắn không nảy sinh ra cái suy nghĩ cho rằng tôi đã giở trò đồi bại bôi nhọ vấy bẩn cái cơ thể ngọc ngà châu báu diễm lệ đó của hắn.

Tôi cứ như vậy mà miễn cưỡng trốn thoát qua được một kiếp nạn ngàn cân treo sợi tóc.

3

Tôi đi đến một quyết định trọng đại đó là sẽ quay trở về nhà để thừa kế kế thừa cái gia sản khổng lồ đồ sộ của gia tộc.

Bà đây quyết chẳng thèm xen vào can dự vào dính líu đến cái mớ bòng bong tình cảm rắc rối giữa nam nữ chính làm gì cho mệt xác, để rồi cuối cùng phải nhận lấy cái kết cục biến thành bia đỡ đạn pháo hôi t.h.ả.m hại.

Đàn ông con trai thì có cái tích sự gì cơ chứ, làm sao có thể mang lại cái sức hấp dẫn lôi cuốn mãnh liệt bằng cái việc đi kiếm tiền làm giàu được cơ chứ?

Ông nội của tôi ở thế giới này sau khi nghe phong phanh thấy cái tin tức tôi tự nguyện muốn thừa kế kế thừa gia sản, ông lão bỗng chốc vui sướng hân hoan khôn xiết vung tay một cái vô cùng dứt khoát, trực tiếp đem cả một cái công ty tập đoàn lớn giao phó nhượng lại cho tôi quản lý luôn.

Ông nội mở lời căn dặn dặn dò tôi cứ việc tự do tự tại tùy ý mà làm càn làm bậy.

Dẫu sao thì tiền bạc của ông lão nhiều vô kể chất cao như núi, tiêu xài xả láng cũng chẳng sao cả.

Tôi luôn có một thứ cảm giác mãnh liệt cho rằng vào cái thời điểm ông lão mở miệng thốt ra câu nói ấy, bản thân tôi chắc chắn là đã nở một nụ cười ngốc nghếch ngờ nghệch hệt như một kẻ đần độn vậy á.

Tôi thực sự là vô cùng kính yêu ông nội.

Ông nội cứ việc yên tâm kê cao gối mà ngủ đi nhé, cháu gái Thẩm Y Y này của ông đảm bảo vạn lần sẽ quyết không làm cho cái công ty tập đoàn này phải phá sản sập tiệm đóng cửa đâu cơ chứ.

Cùng lắm thì cũng chỉ làm thất thoát thua lỗ khoảng một nửa tài sản gia sản mà thôi.

4

Thế nhưng có vẻ như tôi đã vui mừng hoan hỉ đắc ý hơi sớm quá mức rồi thì phải.

Dẫu cho bản thân tôi vẹn nguyên quyết chẳng thèm xen vào can dự vào cái mớ bòng bong tình cảm rắc rối giữa nam nữ chính đi chăng nữa, thì phiền toái rắc rối thảy cũng sẽ tự động tìm kiếm mò tới tận cửa nhà tôi mà thôi.

Ngay ngày hôm ấy Bạch Noãn Noãn đã tự mình vác mặt mò tới tận cửa nhà tôi tìm kiếm tôi rồi.

Nàng ta khoác trên mình bộ y phục xiêm y trông hệt như một nụ hoa bạch liên hoa trắng trẻo mong manh đang e ấp chực chờ nở rộ vậy á.

Nàng ta vừa mới giáp mặt nhìn thấy hình bóng tôi một cái, là lập tức phát ra một tiếng "bịch" rõ to quỳ sụp ngay xuống nền đất, rồi bắt đầu khóc lóc t.h.ả.m thiết t.h.ả.m thương như hoa lê đẫm hạt mưa.

[Y Y tỷ tỷ ơi, chị hãy rộng lòng thương xót thành toàn cho cái tình cảm đôi lứa giữa em và Lâm ca ca đi mà chị!]

Ái chà chà, vạn lần không được làm thế, vạn lần vạn lần không được làm thế đâu nha!

Bà đây làm sao dám cả gan đắc tội nhận lấy cái quỳ lạy thần thánh này của nàng ta được cơ chứ.

Làm như vậy thì chẳng phải là tổn thọ giảm thọ của bà đây rồi sao, nói không chừng bà đây có thể bị đột t.ử c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngay tại chỗ luôn cũng nên ấy chứ.

Tôi cũng vội vàng cuống cuồng cả lên quỳ sụp ngay xuống nền đất theo nàng ta.

Cái tư thế quỳ lạy của tôi trông còn dứt khoát dứt khoát hơn nàng ta gấp vạn lần, âm thanh quỳ lạy cũng vang lên lanh lảnh thanh thúy hơn nàng ta rất nhiều nữa cơ!

Tôi vẹn nguyên quyết không tin vào cái sự thật tà môn này, để xem liệu có còn kẻ nào dám cả gan mở miệng vu vạ cho tôi cái tội danh ức h.i.ế.p chèn ép nàng ta nữa hay không.

Tôi duy trì cái tư thế quỳ lạy trượt thẳng về phía nàng ta, giơ hai tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nàng ta rồi cũng bắt đầu thi nhau khóc lóc t.h.ả.m thiết chẳng kém cạnh gì: "Noãn Noãn à, chị đây từ lâu đã sớm sinh lòng chán chán ghét ghẻ lạnh cái tên Chu Lâm đó mất tiêu rồi, em mà chịu nguyện ý đứng ra tiếp quản tiếp nhận lại cái của nợ đó thì quả thực là một điều vô cùng vô cùng tốt đẹp quá đi mất em ơi!"

Vô cùng rõ ràng rành mạch một điều rằng, cô nàng nữ chính đã bị cái hành động thao tác quay xe khét lẹt này của tôi làm cho hoang mang m.ô.n.g lung đến mức nước mắt cũng quên luôn cả cách chảy xuống rơi dòng dòng rồi.

Tôi thậm chí còn có thể nhìn thấu suốt được trên gương mặt của nàng ta đang thoáng hiện lên một thứ biểu cảm vô cùng phức tạp kỳ quái lạ lùng mà bản thân tôi vạn lần vô phương tìm kiếm thấy được một từ ngữ nào thích hợp để hình dung miêu tả cho thấu suốt được.

Chỉ thấy nàng ta trong một khoảnh khắc mất kiểm soát không kìm nén chế ngự nổi, đến cả nước mũi cũng chảy thò lò ra ngoài, rồi khẽ nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ nhắn trông hệt như một kẻ mắc bệnh Parkinson đang lên cơn co giật vậy á: [Hả?]

Tôi thừa biết rõ thấu suốt một điều rằng, ẩn chứa đằng sau cái từ "hả" ngắn gọn cộc lốc kia của nàng ta, chắc chắn là đang đong đầy chất chứa vô vàn những sự biết ơn cảm kích nồng nàn dành cho tôi đây mà.

Bởi vì dẫu sao thì một khi đã không còn sự ngáng đường cản trở của tôi ở giữa nữa, cái con đường tình cảm lứa đôi giữa nàng ta và nam chính chắc chắn sẽ được thuận buồm xuôi gió tiến triển một cách vô cùng êm đẹp viên mãn mà thôi.

Chương 1 - Phiên Bản Mới Của Nữ Phụ Độc Ác - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia