5

Cái lúc Bạch Noãn Noãn cất bước rời đi, trông cái bộ dạng của nàng ta quả thực là vô cùng hoang mang m.ô.n.g lung thất thần, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận thấu suốt được cái điều đó.

Vì lo sợ nàng ta sẽ vì quá mức vui sướng hân hoan khôn xiết mà đ.á.n.h mất đi luôn cả cái khả năng tư duy suy nghĩ của não bộ, tôi còn cố tình lén lút lẻn đi lấy trộm của ông nội một thùng thực phẩm chức năng bổ não não bạch kim đem ra dâng tặng tận tay cho nàng ta nữa cơ.

Cái lúc nàng ta cất bước rời đi trên môi vẫn còn nở một nụ cười rạng rỡ tươi tắn như hoa, thâm tâm tôi thấu suốt một điều rằng bản thân lại vừa mới làm thêm được một việc thiện tích đức nữa rồi.

Thế nhưng cái cô nàng hầu gái Tiểu Hoa đang đứng túc trực hầu hạ ngay bên cạnh tôi lại mở lời nhận xét đ.á.n.h giá như dội gáo nước lạnh: [Cô chủ ơi, cái nụ cười đó của Bạch tiểu thư vẹn nguyên quyết chẳng thể gọi là rạng rỡ tươi tắn được đâu cơ chứ, cái đó người ta gọi là gượng cười gượng ép đầy miễn cưỡng đấy ạ.]

Bà đây quyết chẳng thèm bận tâm quan tâm làm gì cho mệt xác.

Dẫu sao thì bản thân tôi hiện tại cũng đã được an toàn an tâm tuyệt đối rồi.

Đợi đến cái lúc Chu Lâm hùng hổ tức giận đùng đùng xông thẳng vào bên trong nhà, tôi lúc đó đang ung dung ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa xem các chương trình truyền hình thực tế giải trí, vừa giáp mặt nhìn thấy hình bóng hắn là tôi lập tức nở một nụ cười nhẹ bâng quơ: "Vị hôn phu cũ ơi, tôi vừa mới hào phóng đem anh gói gém dâng tặng tận tay cho Noãn Noãn xong xuôi rồi đấy nhé, tôi thậm chí còn chu đáo hào phóng tặng kèm thêm cả một thùng thực phẩm chức năng bổ não não bạch kim nữa cơ, anh thử tự mình đ.á.n.h giá xem tôi đối xử với anh như thế đã đủ tốt đẹp chu đáo hay chưa nào?"

Chu Lâm: "???"

Cái biểu cảm gương mặt của hắn lúc bấy giờ, trông hệt như đang nhìn một kẻ điên khùng mất trí vậy á.

Thế nhưng chỉ có độc nhất một mình tôi là thấu suốt biết rõ một điều rằng, bản thân vẹn nguyên quyết chẳng hề bị điên khùng mất trí chút nào cả, đầu óc tôi hiện tại vô cùng vô cùng tỉnh táo lạnh lùng đấy nhé.

6

Tôi đã chính thức trở thành Chủ tịch Hội đồng Quản trị của tập đoàn Thẩm thị rồi.

Đúng vậy đấy, tôi vừa mới xuyên không xuyên sách tới đây một cái là lập tức được thăng chức lên làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị luôn rồi.

Tôi thực sự là vô phương thấu suốt hiểu nổi cái cô nguyên chủ kia rốt cuộc là có cái chỗ nào tốt đẹp mà cứ phải cố sống cố c.h.ế.t đi tranh giành cướp đoạt một gã đàn ông tồi tệ với nữ chính làm gì cơ chứ, làm một vị Chủ tịch Hội đồng Quản trị quyền uy tối thượng thế này chẳng phải là thơm lừng sảng khoái hơn vạn lần sao?

Cuộc sống hiện tại của tôi mỗi ngày trôi qua đều xoay quanh cái việc ăn uống nhậu nhẹt chơi bời xả láng, dưới trướng có cả một đám đông nhân viên cấp dưới răm rắp nghe lời cung phụng sai bảo, tôi đã thành công lột tả hoàn hảo vẹn nguyên cái khí chất phong thái quyền uy của một nhà tư bản tư sản bóc lột đến mức mười phân vẹn mười rồi đấy.

Thế nhưng sâu thẳm thâm tâm tôi vẫn luôn dấy lên một thứ cảm giác trống vắng thiếu thốn một cái thứ gì đó thì phải.

Mãi cho đến cái lúc tôi mở bộ phim hoạt hình anime Hắc Quản Gia (Black Butler) lên xem thì mới chợt bừng tỉnh ngộ.

À, đúng rồi.

Cái mà tôi đang thiếu thốn ở đây chính là một cậu nam trợ lý sở hữu dung mạo diễm lệ xuất chúng.

Để cung phụng phục vụ tôi giải sầu tiêu khiển, để tôi tha hồ giở trò sàm sỡ ăn đậu hũ揩油.

He he he.

Tôi không kìm nén nổi bản tính mà khẽ bật cười khúc khích một tràng cười vô cùng duyên dáng kiều diễm.

Thế nhưng Tiểu Hoa lại mở lời nhận xét đ.á.n.h giá như dội gáo nước lạnh: [Bà chủ ơi, cái nụ cười đó của bà vẹn nguyên quyết chẳng thể gọi là duyên dáng kiều diễm được đâu cơ chứ, cái đó người ta gọi là bỉ ổi đê tiện đấy ạ.]

Hừ, bà đây đã lên tiếng khẳng định là duyên dáng kiều diễm thì nó chắc chắn bắt buộc phải là duyên dáng kiều diễm nghe chưa.

Tôi lạnh lùng thẳng tay trừ luôn một trăm đồng tiền lương tháng của nàng ta, kể từ đó về sau nàng ta vạn lần quyết không bao giờ dám cả gan mở miệng thốt ra những lời nói xỉa xói châm chọc tôi thêm một lần nào nữa.

Tôi nở một nụ cười vừa mang đậm vẻ đẹp diễm lệ xuất chúng lại vừa toát lên vẻ khuyết đức tàn nhẫn vô cùng.

Làm một nhà tư bản tư sản bóc lột quả thực là vô cùng vui sướng sảng khoái quá đi mất.

7

Ngày hôm nay chính là cái ngày trọng đại tôi đích thân đứng ra tuyển chọn thư ký trợ lý cho mình.

Số lượng ứng viên kéo đến tham gia phỏng vấn đông đảo vô cùng, không có tới một trăm người thì ít nhất cũng phải có tới tám mươi người.

Tôi bỗng chốc có một thứ cảm giác giống hệt như đang đóng vai hoàng đế tuyển phi tuyển chọn tú nữ trong cái chương trình sống còn Produce 101 vậy á.

Đám thanh niên trai tráng kéo đến tham gia phỏng vấn thảy đều sở hữu dung mạo ngoại hình vô cùng vô cùng diễm lệ xuất chúng.

Cái điều này tất nhiên là do tôi đã hạ lệnh dặn dò kỹ lưỡng cho bộ phận Nhân sự HR phải tiến hành sàng lọc lọc bỏ loại trừ trước một vòng rồi, những kẻ nào có dung mạo ngoại hình xấu xí kém sắc thì vẹn nguyên quyết chẳng có cái tư cách gì để lọt vào cái vòng phỏng vấn do tôi đích thân làm giám khảo này đâu.

Tôi hạ lệnh sắp xếp dồn hết thảy bọn họ vào chung một gian phòng lớn, rồi thông qua hệ thống camera giám sát video để ngầm quan sát theo dõi thảy mọi hành vi động thái của bọn họ.

Tôi chỉ cần liếc mắt nhìn một cái thôi là đã lập tức thu trọn vào tầm mắt cái hình bóng của cậu thanh niên đặc biệt nổi bật nhất trong đám đông đông đảo kia.

Cậu ta đang ngoan ngoãn ngồi xổm thu mình lại ngay tại góc tường, chỉ để lộ ra một nửa góc nghiêng sườn mặt trắng bệch tinh xảo vô cùng.

Mái tóc mềm mại rủ xuống trông vừa ngoan ngoãn ngoan hiền lại vừa đáng yêu hoạt bát vô cùng.

Cái, cái này vạn nhất không lẽ lại là một tiểu khả ái mắc hội chứng sợ giao tiếp xã hội hội chứng sợ xã hội đó sao?

Trong một khoảnh khắc tôi bỗng chốc nở một nụ cười chuẩn mực của các bà cô gì dì dượng nhìn thấy trẻ con đáng yêu.

Mấy cái thể loại tiểu đệ đệ đáng yêu hoạt bát thế này cơ mà.

Bà đây quả thực là vô cùng vô cùng yêu thích đam mê không lối thoát luôn á.

[Bà chủ ơi, cái nụ cười đó của bà trông hệt như một bà cô già bỉ ổi đê tiện vậy á.] Cái tật xấu nhanh mồm nhanh miệng lỡ lời của Tiểu Hoa vẹn nguyên vẫn chưa chịu sửa đổi chút nào cả.

Tôi lại thẳng tay trừ luôn năm trăm đồng tiền lương tháng của nàng ta.

"Chính là cậu ta rồi."

Tôi đưa ngón tay chỉ thẳng về phía cái cậu tiểu khả ái đang thu mình ở góc tường kia, hạ lệnh cho đám nhân viên cấp dưới.

8

Tôi đang nóng lòng nằm im chờ đợi tiểu đệ đệ đáng yêu hoạt bát của tôi chính thức nhậm chức bước chân vào làm việc đây.

Bạch Noãn Noãn lại một lần nữa mò tới tìm tôi rồi.

Lần này địa điểm mà nàng ta lựa chọn để mò tới tìm tôi lại chính là công ty tập đoàn của tôi.

Nghe Tiểu Hoa báo cáo lại rằng nàng ta đã đứng chôn chân khóc lóc t.h.ả.m thiết t.h.ả.m thương kêu gào oai oán ròng rã suốt nửa ngày trời ngay trước cổng khu biệt thự nhà tôi, sau đó mới ngượng ngùng xấu hổ phát giác ra một điều rằng tôi vốn dĩ chẳng có mặt ở nhà, thế là liền lập tức chuyển hướng mò tới tận công ty tập đoàn để tìm kiếm tôi.

Thâm tâm tôi thực sự là có đôi phần chán ghét ghẻ lạnh nàng ta vô cùng.

Cái lần nào nàng ta mò tới tìm tôi cũng đều bày ra cái bộ dạng nước mắt nước mũi tèm lem chảy ròng ròng cùng một lúc, trông quả thực là dơ bẩn bẩn thỉu quá đi mất thôi.

"Có chuyện gì thế hả?"

Tôi ung dung ngồi chễm chệ trên chiếc ghế Chủ tịch quyền uy, khẽ ngước mắt lên nhìn nàng ta cất tiếng gặng hỏi.

Cô nàng nữ chính sở hữu một gương mặt tròn xoe, dung mạo làm sao có thể sánh bằng vẻ đẹp diễm lệ xuất chúng của tôi được cơ chứ.

Tôi chỉ cảm thấy cái gu thẩm mỹ đ.á.n.h giá cái đẹp của nam chính quả thực là có vấn đề nghiêm trọng lắm rồi.

[Y Y ơi, em đã lỡ mang trong mình giọt m.á.u cốt nhục của Lâm ca ca rồi, thế nhưng Chu bá mẫu lại kiên quyết phản đối không chịu chấp nhận cho em bước chân vào cửa nhà họ Chu, bá mẫu khẳng định chắc nịch rằng chị mới chính là cái hình tượng cô con dâu lý tưởng duy nhất trong lòng bá mẫu mà thôi.]

Đúng vậy đấy, trên cái con đường tình cảm lứa đôi tiến tới hạnh phúc viên mãn của nam nữ chính, không chỉ có sự ngáng đường cản trở của tôi - một cô nàng nữ phụ độc ác này đâu, mà còn có sự góp mặt của Chu bá mẫu - một bà mẹ chồng cay nghiệt độc ác nữa cơ.

"Rồi sao nữa?"

Thế nhưng mấy cái chuyện nhảm nhí này thì có liên can hệ trọng gì đến tôi đâu cơ chứ.

Tôi đã hào phóng đem Chu Lâm gói gém dâng tặng tận tay cho nàng ta rồi cơ mà!

[Y Y ơi, chị có thể rộng lòng thương xót bớt chút thời gian đích thân đến gặp mặt Chu bá mẫu mở lời giải thích nói rõ ràng rằng chính bản thân chị mới là người có lỗi phụ tình Lâm ca ca, Lâm ca ca vì quá mức đau khổ nên mới quyết định không tiếp tục gắn bó với chị nữa có được không, chỉ cần làm như vậy thì bá mẫu chắc chắn sẽ hồi tâm chuyển ý chấp nhận em thôi mà.]

Bạch Noãn Noãn lại một lần nữa bắt đầu bài ca khóc lóc t.h.ả.m thiết t.h.ả.m thương như hoa lê đẫm hạt mưa, nước mũi nước mắt cứ thế thi nhau chảy ròng ròng trên mặt.

Tôi thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ rệt nước mũi của nàng ta đã sắp sửa chảy xuống dính c.h.ặ.t bít kín cả cái miệng nhỏ nhắn rồi kìa.

Trời đất ơi.

Thế nhưng dựa vào cái lý lẽ gì mà bắt tôi phải là người đứng ra gánh vác mở lời giải thích, lại còn phải tự mình bôi nhọ vấy bẩn cái danh tiếng thanh sạch của bản thân nữa cơ chứ.

"Liên can cái rắm gì đến tôi đâu cơ chứ." Tôi quyết định đứng dậy đi pha một ly cà phê Americano đá lạnh uống cho tỉnh táo, để tránh cái việc bị Bạch Noãn Noãn chọc tức đến mức hộc m.á.u c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.

[Oa oa oa, Y Y ơi em cầu xin chị đấy, chị hãy nể tình nể mặt đứa bé vô tội trong bụng em mà rộng lòng thương xót ra tay trợ giúp giúp đỡ em một lần này thôi đi mà chị!]

Nàng ta lao tới ôm c.h.ặ.t cứng lấy cặp đùi thon dài của tôi, ôm ấp cái âm mưu mưu kế tính toán muốn quệt sạch sành sanh đống nước mũi dơ bẩn kia lên trên chiếc váy hàng hiệu của tôi.

Tôi ghê tởm kinh tởm vung tay một phát tát văng cái đầu nhỏ nhắn của nàng ta ra chỗ khác.

Cái hành vi này chẳng phải là đang giở trò bắt cóc tống tiền tống tình bằng đạo đức đó sao?

Bà đây vạn lần quyết không bao giờ để cho nàng ta nắm thóp tống tiền thành công đâu nghe chưa.

Thế nhưng tôi rõ ràng chỉ dùng lực đạo vô cùng nhẹ nhàng khẽ vỗ nhẹ một phát vào cái đầu nhỏ nhắn của nàng ta mà thôi.

Một tiếng "bịch" rõ to vang lên, nàng ta bỗng chốc ngã nhào ngã lộn nhào xuống nền đất, ngay giây tiếp theo sau đó từ phía dưới thân nàng ta m.á.u me chảy lênh láng lan tràn khắp cả một vùng nền đất.

Tôi: "Fuck."

Bà đây hoàn toàn có thể tự tin vỗ n.g.ự.c cam đoan đảm bảo một điều rằng, với cái lực đạo nhẹ nhàng như bông vừa rồi của tôi, muốn bóp c.h.ế.t bóp nghẹt một con muỗi thôi cũng đã là một điều vô cùng khó khăn gian nan rồi.

Bạch Noãn Noãn làm sao có thể mong manh yếu ớt dễ vỡ hơn cả một con muỗi được cơ chứ?

9

Quả thực là vô cùng "trùng hợp trùng hợp" một điều rằng, ngay vào cái thời khắc Bạch Noãn Noãn ngã nhào ngã lộn nhào xuống đất, Chu Lâm bỗng chốc từ đâu đạp cửa phá cửa xông thẳng vào phòng.

Và cũng ngay tại cái thời khắc mấu chốt ngàn cân treo sợi tóc này, Bạch Noãn Noãn lại phối hợp diễn xuất một cách vô cùng nhịp nhàng ăn ý, gào thét khóc lóc khản cả giọng t.h.ả.m thiết: [Á! Đứa con bé bỏng của em ơi!]

Nói một câu công bằng từ tận đáy lòng thì tôi thực sự là cạn lời vô ngôn cạn lời với hai cái con người này lắm rồi đấy.

Cái biểu cảm lo lắng sốt sắng hoảng loạn trên gương mặt Chu Lâm lúc này hệt như đúc một khuôn với cái lần hắn đạp cửa phá cửa xông thẳng vào nhà tôi trước đây vậy á.

Tôi bắt đầu nảy sinh ra sự hoài nghi sâu sắc hoài nghi vô cùng đối với cái hệ thống an ninh bảo vệ của khu biệt thự nhà tôi cũng như của công ty tập đoàn này rồi đấy, có khi nào những kẻ đứng phía sau giật dây thao túng cho cái hệ thống an ninh này thực chất thảy đều là tay sai đàn em do Chu Lâm cài cắm vào hay không.

Bằng không thì làm sao có thể tìm ra được một lời giải thích hợp lý thỏa đáng nào cho cái việc Chu Lâm lần nào cũng có thể ngang nhiên đạp cửa phá cửa xông thẳng vào như chốn không người thế này, đám bảo vệ an ninh kia thế mà lại chẳng thèm nhúc nhích động đậy giơ tay ra cản trở ngăn cản lấy một chút nào cả.

Làm gì có cái đạo lý tà môn nào cho rằng chỉ vì Chu Lâm là nam chính nên thảy cả cái thế giới này đều phải quay quanh bao quanh phục vụ xoay quanh hắn cơ chứ?

"Thẩm Y Y! Cô có cái oán hận thù hằn gì thì cứ việc nhắm thẳng vào tôi mà trút giận này! Noãn Noãn cô ấy vẹn nguyên là một người vô tội mà! Đứa con bé bỏng của tôi cũng vẹn nguyên là một sinh linh vô tội cơ mà!"

Chu Lâm hướng ánh mắt về phía tôi mà gào thét rống lên giận dữ, hắn vội vàng ngồi xổm xuống ôm trọn lấy cơ thể Bạch Noãn Noãn vào lòng, hai cái con người đó diễn xuất trông hệt như một cặp uyên ương số khổ phải chịu cảnh chia ly đứt ruột vậy á.

Tôi loáng thoáng lờ mờ nhìn thấu suốt được một tia nham hiểm ác độc cùng sự đắc ý hoan hỉ vụt qua trong đôi mắt của Bạch Noãn Noãn.

Thế là tôi bèn làm một cái mặt quỷ trêu ngươi khiêu khích hướng về phía Bạch Noãn Noãn.

Nếu như các người tò mò khao khát muốn gặng hỏi tôi tại sao lại hành xử như vậy, thì câu trả lời đương nhiên là vì tôi vạn lần quyết không thể làm sụp đổ sụp đổ cái hình tượng nhân vật đã được thiết lập sẵn của mình được.

Này bà chị ơi, tôi mới chính là cái cô nàng nữ phụ độc ác hàng thật giá thật ở đây cơ mà.

Một cô nàng nữ chính mang hình tượng mỹ t.h.ả.m cường (đẹp, t.h.ả.m, mạnh mẽ) như cô mà lại vô tình để lộ ra cái thứ biểu cảm nham hiểm đắc ý này, cô không tự nhận thấy bản thân mình đã bị OOC (Out of Character - thoát ly khỏi thiết lập nhân vật) một cách trầm trọng rồi sao?

Chu Lâm vừa nhìn thấy tôi làm mặt quỷ trêu ngươi khiêu khích, hắn lại càng thêm phần tức giận lôi đình bốc hỏa lên, hắn gào thét mắng c.h.ử.i tới mức nước bọt văng tung tóe khắp nơi: "Thẩm Y Y! Cái đồ ác phụ thâm độc nhà cô, tôi thề có trời đất chứng giám kiếp này đời này vĩnh viễn vĩnh viễn quyết không bao giờ muốn nhìn thấy cái bản mặt dơ bẩn của cô thêm một lần nào nữa!"

Tôi dán mắt nhìn chừng trừng vào cái gương mặt khôi ngô tuấn tú đang bị sự tức giận lôi đình làm cho vặn vẹo biến dạng của hắn, không kìm nén nổi mà mở miệng thốt ra một câu châm chọc: "Nước bọt của anh phun văng tung tóe sắp sửa văng dính đầy rẫy lên trên mặt tôi rồi kìa, anh làm ơn làm phước làm ơn làm phước đứng xích ra xa tôi một chút có được không hả?

"Với lại, ai thèm khao khát mong mỏi muốn nhìn thấy cái bản mặt của anh đâu cơ chứ, anh làm ơn làm phước vạn lần đừng có mà tự luyến tự ảo tưởng sức mạnh quá mức như thế có được không?"

Tôi vội vàng nhanh chân lùi lại phía sau giữ khoảng cách an toàn cách xa hai cái con người đó tới ba thước, dẫu cho Chu Lâm có sở hữu một dung mạo mỹ nam t.ử diễm lệ xuất chúng đi chăng nữa, thì tôi cũng vạn lần vô phương chấp nhận cam chịu cái việc để cho hắn phun văng tung tóe nước bọt dính đầy rẫy lên trên gương mặt ngọc ngà của mình được!

Cái hành vi đó thì có khác biệt gì so với cái việc phun văng tung tóe phân dính đầy rẫy lên trên mặt tôi đâu cơ chứ?

Vô cùng rõ ràng rành mạch một điều rằng, những lời nói câu chữ sắc lẹm của tôi đã hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng dự liệu của hai cái con người đó, bọn họ bỗng chốc đơ người ra ngơ ngác ngẩn ngơ cả đôi.

"Nói một câu công tâm thì tôi quả thực là vô cùng vô cùng tò mò hiếu kỳ một điều rằng, m.á.u me đã chảy lênh láng lan tràn chảy nhiều đến cái mức độ khủng khiếp nhường này rồi, mà hai cái con người các người thế mà lại chẳng có lấy một ai nảy sinh ra cái suy nghĩ mưu kế là phải mau ch.óng đưa người đi bệnh viện cấp cứu hay sao vậy?"

Cái phản ứng tiên phong đầu tiên của Chu Lâm thế mà lại là ưu tiên mở miệng mắng c.h.ử.i c.h.ử.i rủa tôi trước, còn cái phản ứng tiên phong đầu tiên của Bạch Noãn Noãn lại là bày ra vẻ đắc ý hoan hỉ.

Hai cái con người này rốt cuộc là mắc phải cái chứng bệnh thần kinh gì thế hả trời ơi?!

Chu Lâm lúc này mới bừng tỉnh ngộ phát giác ra một điều rằng cái việc cấp bách ưu tiên hàng đầu hiện tại là hắn bắt buộc phải mau ch.óng đưa Bạch Noãn Noãn đi bệnh viện cấp cứu ngay lập tức, thế nhưng trước khi cất bước rời đi hắn vẫn không quên ném lại một câu nói tàn nhẫn dọa nạt: "Thẩm Y Y, nếu như Noãn Noãn có mệnh hệ gì gặp phải chuyện không may ba bề bốn bề gì, tôi thề có trời đất chứng giám quyết sẽ không bao giờ buông tha cho cô đâu!"

Tôi vung tay vẫy vẫy vài cái một cách vô cùng qua loa lấy lệ: "Biết rồi, biết rồi mà."

Tôi hiện tại đã hoàn toàn bước vào trạng thái nằm ườn nằm ườn hưởng phước mặc sự đời rồi.

Dẫu sao thì bản thân tôi hiện tại cũng đã nắm trong tay một khối tài sản khổng lồ giàu nứt đố đổ vách rồi.

Thích giở trò báo thù trả thù gì thì cứ việc nhào vô mà báo thù đi, dẫu sao thì bà đây cũng sở hữu cái năng lực siêu nhiên mang tên siêu năng lực tiền bạc cơ mà.

Cái điều duy nhất mà tôi khao khát mong mỏi chờ đợi lúc này chính là ngày tiểu đệ đệ sở hữu mái tóc mềm mại tuấn tú khôi ngô của tôi chính thức nhậm chức bước chân vào làm việc mà thôi.

Chương 2 - Phiên Bản Mới Của Nữ Phụ Độc Ác - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia