10

Ngay vào cái khoảnh khắc tôi đang đăm đăm dán mắt thưởng thức hai cái con người nam nữ chính thi nhau trình diễn tái hiện lại cái phân cảnh kinh điển m.á.u ch.ó nhất nhì trong cuốn tiểu thuyết ngay trước mặt mình.

Một đôi bàn tay lăm lăm cầm theo một chiếc chổi lông gà quét bụi bỗng chốc vươn ra chắn ngang tầm nhìn ngay trước mặt tôi.

"Đứng lại ngay đó cho tôi!"

Là Tiểu Hoa.

Nàng ta quỳ rạp quỳ sụp xuống nền đất, ngay dưới ánh mắt bàng hoàng hoang mang tột độ của tôi, nàng ta điềm nhiên thò ngón tay ra quệt quệt một ít m.á.u me lênh láng trên nền đất rồi đưa lên miệng nếm thử l.i.ế.m một cái.

Trong một khoảnh khắc tôi bỗng chốc đinh ninh khẳng định rằng chắc chắn là do bản thân tôi thẳng tay trừ lương của nàng ta tới tận hai lần liền, thành ra đã tạo thành một cú sốc tâm lý khiến cho thần kinh của nàng ta bị rối loạn chập mạch cmnr.

Vạn lần không ngờ tới nàng ta sau khi nếm thử l.i.ế.m xong xuôi, liền hùng hổ dùng chiếc chổi lông gà chỉ thẳng mặt đôi nam nữ chính kia: "Cái đồ cẩu nam nữ đê tiện kia! Hai người mau ch.óng đứng lại ngay đó cho tôi! Thế mà lại dám cả gan dùng tiết gà m.á.u gà giả mạo để giở trò hãm hại vu vạ cho bà chủ của tôi cơ đấy!"

"Trương Hoa Hoa tôi đây ngay từ thuở nhỏ lọt lòng đã lăn lộn làm nghề mổ gà cắt tiết gà rồi, cái thứ nước màu này đích thị là tiết gà m.á.u gà một trăm phần trăm, tuyệt đối vạn lần vạn lần không thể nào nhầm lẫn đi đâu được!"

Tiết gà m.á.u gà?!

Cái gì cái gì cơ? Bà đây đã sớm khẳng định chắc nịch rồi cơ mà, tôi rõ ràng chỉ dùng lực đạo vô cùng nhẹ nhàng khẽ vỗ nhẹ một phát vào nàng ta thôi, làm sao có thể chảy ra nhiều m.á.u me lênh láng đến cái mức độ khủng khiếp nhường này được cơ chứ!

Hóa ra là dùng tiết gà m.á.u gà giả mạo.

Trong một phút chốc tôi bỗng chốc cảm nhận thấy cái hình tượng vóc dáng của Tiểu Hoa trong lòng mình đột ngột trở nên vĩ đại cao lớn sừng sững vô cùng.

Vừa nghe lọt tai những lời nói câu chữ đanh thép của Tiểu Hoa, Chu Lâm đang bế thốc Bạch Noãn Noãn trong tay chuẩn bị cất bước bước ra khỏi cửa bỗng chốc nghẹt mặt ra đơ lâm sàng, sắc mặt Bạch Noãn Noãn bỗng chốc chuyển sang tái nhợt trắng bệch cắt không còn giọt m.á.u.

Tôi bỗng chốc hưng phấn hứng thú hẳn lên, ba chân bốn cẳng chạy tót tới bên cạnh Bạch Noãn Noãn, thò tay giật giật rũ rũ cái chiếc váy của nàng ta...

Bên trong quả nhiên có giấu giếm một chiếc túi m.á.u giả dự phòng.

Bầu không khí trong phòng bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ.

Đến cả bản thân tôi cũng có đôi phần không nỡ lòng nào đăm đăm dán mắt nhìn vào cái gương mặt đang đỏ bừng bừng ngượng ngùng xấu hổ chín chín phần mười của Bạch Noãn Noãn.

Thôi bỏ đi, tôi quyết định vẫn nên nhập vai làm một người tốt bụng hiền lành vậy, tôi bày ra cái bộ dạng vô cùng vô cùng nghiêm túc đàng hoàng mở lời phán: "Bạch Noãn Noãn, cô tự mình thử động não suy nghĩ cân nhắc xem liệu có cái khả năng thực chất bản thân cô chính là một con gà thành tinh hay không, thành ra nên mới có thể chảy ra tiết gà m.á.u gà như thế này nhỉ?"

Tôi tự nhận thấy bản thân mình đang có nhã ý muốn giúp đỡ nàng ta tìm kiếm lý do ngụy biện giải vây.

Thế nhưng tôi luôn có một thứ cảm giác mãnh liệt cho rằng cái biểu cảm ngượng ngùng xấu hổ trên gương mặt của nàng ta bỗng chốc lại càng thêm phần vặn vẹo khó coi hơn gấp bội phần thì phải.

"Noãn Noãn cô..."

Trong đôi mắt của Chu Lâm bỗng chốc đong đầy chất chứa nỗi thất vọng tràn trề khôn nguôi, hắn dứt khoát buông thõng hai tay thả Bạch Noãn Noãn xuống nền đất rồi lạnh lùng quay lưng bước đi.

[Lâm ca ca, anh hãy bình tĩnh nghe em mở lời giải thích đã nào!] Bạch Noãn Noãn hung hăng phóng về phía tôi một ánh mắt sắc lẹm hình viên đạn, rồi cuống cuồng ba chân bốn cẳng vội vã đuổi theo bóng dáng của hắn.

"Tiểu Hoa ơi, tôi rõ ràng đang có nhã ý muốn giúp đỡ cô ta tìm kiếm lý do ngụy biện giải vây cơ mà, thế mà cô ta thế mà lại còn dám cả gan trừng mắt hung dữ với tôi nữa chứ."

Tôi bày ra cái bộ dạng vô cùng tủi thân khốn khổ liếc nhìn Tiểu Hoa một cái.

Tiểu Hoa lại dùng cái ánh mắt nhìn một kẻ thiểu năng trí tuệ đần độn để nhìn chừng trừng vào tôi.

Ban đầu tôi vốn dĩ còn nảy sinh cái âm mưu mưu kế tính toán muốn thẳng tay trừ lương của nàng ta thêm một phát nữa cơ, thế nhưng cái màn trình diễn xuất thần vừa rồi của nàng ta thực sự là khiến tôi cảm thấy quá mức quá mức mãn nguyện hài lòng đi.

Thế là tôi đành miễn cưỡng gượng gạo mở miệng thốt ra một lời ca tụng khen ngợi nàng ta: "Tiểu Hoa à, cô quả thực là một bậc kỳ tài nhân tài hiếm có khó tìm trong giới mổ gà cắt tiết gà đấy nhé."

Tôi quyết định tăng lương tháng cho Tiểu Hoa thêm năm ngàn đồng chẵn.

Tiểu Hoa vì muốn đền đáp báo đáp lại cái ân tình sâu nặng của tôi, đã dốc lòng tự tay hầm canh gà bồi bổ cho tôi uống ròng rã suốt một tuần lễ liền.

Dẫn đến cái hậu quả nghiêm trọng là hiện tại tôi cứ hễ nhìn thấy bóng dáng con gà nào là y như rằng phản xạ tự nhiên y hệt như cái lúc giáp mặt nhìn thấy Bạch Noãn Noãn vậy á.

Cái phản ứng tiên phong đầu tiên lóe lên trong đầu chính là chỉ muốn co giò chạy thục mạng cho rảnh nợ.

11

Ngày hôm nay chính là cái ngày trọng đại ngày đầu tiên tiểu đệ đệ đáng yêu hoạt bát của tôi chính thức nhậm chức bước chân vào làm việc.

Tôi cất công lồm cồm bò dậy khỏi giường từ tờ mờ sáng sớm tinh mơ để tắm rửa trang điểm chải chuốt lên đồ, quyết tâm phải xây dựng hóa thân thành một vị nữ Chủ tịch cao ngạo lạnh lùng diễm lệ xuất chúng.

Để cho cậu tiểu đệ đệ kia phải đắm chìm mê mẩn c.h.ế.t chìm trong cái nhan sắc sắc đẹp tuyệt mỹ của tôi.

Tiểu Hoa mở lời nhận xét đ.á.n.h giá châm chọc nói tôi ngày hôm nay trang điểm chải chuốt lòe loẹt trông hệt như một con công hoa hoè hoa sói xòe đuôi vậy á.

Tôi vô cùng vô cùng không mãn hài lòng với cái từ ngữ hình dung miêu tả đó của nàng ta, thế là sau khi tôi thẳng tay trừ luôn hai trăm đồng tiền lương tháng của nàng ta xong xuôi, nàng ta rốt cuộc cũng chịu ngoan ngoãn thay đổi thay thế cái từ ngữ hình dung miêu tả đó thành một vị nữ Chủ tịch tựa như thiên tiên hạ phàm cao ngạo diễm lệ xuất chúng.

Có lẽ cái quy luật vận hành của cuộc sống nhân sinh này vốn dĩ là như vậy, con người ta càng cất công chuẩn bị kỹ lưỡng chu đáo bao nhiêu thì lại càng dễ dàng chuốc lấy rước lấy phiền toái rắc rối bấy nhiêu.

Cái lúc tôi đang mải mê say sưa thưởng thức món vịt quay Bắc Kinh thơm lừng, một phút lỡ tay sơ sẩy sơ suất thế nào mà lại trút đổ ụp toàn bộ chỗ nước xốt gia vị chấm đặc sệt lên trên người.

Tôi tự nhận thấy cái phản ứng đối phó của mình lúc bấy giờ vẫn vô cùng vô cùng thanh lịch tao nhã chán.

Tôi chỉ nhẹ nhàng mở miệng lẩm bẩm thốt ra một câu c.h.ử.i thề mang đậm bản sắc văn hóa quốc túy: "Fuck."

Sau đó liền dứt khoát vươn tay ra kéo tuột Tiểu Hoa lôi xệch lại gần sát bên cạnh mình.

Ánh mắt tôi dán c.h.ặ.t dán c.h.ặ.t vào khu vực vòng một của nàng ta.

"Mau ch.óng cởi bỏ y phục xiêm y ra ngay."

Tiểu Hoa cuống cuồng giơ hai tay lên ôm c.h.ặ.t cứng lấy bản thân mình phòng thủ, thực hiện bước lùi chiến thuật phòng ngự: [Bà chủ ơi, cho dù bà có hào phóng tăng lương tháng cho tôi thêm năm ngàn đồng chẵn đi chăng nữa, thì tôi cũng vạn lần vạn lần quyết không bao giờ chấp nhận đ.á.n.h đổi bán rẻ cái thân xác ngọc ngà của mình đâu!]

Tôi: "..."

"Thế thì tôi tăng lương tháng cho cô thêm một vạn đồng chẵn luôn thì sao?"

Tiểu Hoa kiên quyết từ chối thẳng thừng dứt khoát: [Thế thì tôi cũng vạn lần quyết không bao giờ chấp nhận đ.á.n.h đổi bán rẻ cái thân xác của mình đâu.]

[Trừ phi bà chủ hào phóng tăng lương tháng cho tôi thêm tận hai vạn đồng chẵn thì may ra.]

Tôi rốt cuộc cũng đã giác ngộ bừng tỉnh ngộ ra được cái chân lý rồi.

Hóa ra chẳng phải là nàng ta mang cái khí tiết thanh cao không chịu vì năm đấu gạo mà khom lưng luồn cúi đâu, mà thực chất là nàng ta đang chê bai oán hận năm đấu gạo đó trả giá chưa đủ cao để nàng ta bán mình đó thôi.

"Cút ngay cút ngay đi cho khuất mắt bà đây, bà đây chẳng qua chỉ là đang muốn mượn tạm bộ y phục xiêm y của cô mà thôi!"

Thật là cạn lời hết sức chịu đựng, cũng chẳng thấu suốt hiểu nổi bên trong cái đầu óc của Tiểu Hoa mỗi ngày trôi qua đều chứa đựng suy nghĩ vớ vẩn linh tinh về những cái thể loại chuyện quái quỷ gì nữa.

12

Đệ đệ tới rồi.

Cậu ta quả nhiên giống hệt y như đúc với những gì tôi đã tưởng tượng phác họa trong đầu, là một con người vô cùng trầm mặc ít nói trầm lặng, cái thể loại câu chữ nào mà có thể dùng một chữ duy nhất để biểu đạt giải quyết gọn lẹ thì tuyệt đối vạn lần cậu ta sẽ không bao giờ sử dụng tới chữ thứ hai để nói đâu.

Thế nhưng tôi vẹn nguyên quyết chẳng mảy may bận tâm để ý đến cái chi tiết đó làm gì.

Bởi vì cậu ta sở hữu một dung mạo ngoại hình thực sự là quá mức quá mức đáng yêu hoạt bát, quá mức quá mức diễm lệ xuất chúng đi mà.

Đáng yêu đến cái mức độ làm cho trái tim sắt đá của tôi cũng phải tan chảy mềm nhũn ra thành vũng nước luôn rồi.

Suốt cả một buổi sáng ròng rã ngày hôm nay, tôi cứ liên tục dùng cái ánh mắt đắm đuối say mê ngắm nhìn mỹ nam dán c.h.ặ.t dán c.h.ặ.t vào cậu ta không rời nửa phân.

Tôi chăm chú quan sát ngắm nhìn từng cử chỉ hành động cậu ta ân cần chu đáo rót cà phê cho tôi, đ.ấ.m bóp lưng vai hầu hạ tôi, rồi lại chạy tất bật chạy ngược chạy xuôi tất bật lo liệu thủ tục ký kết hợp đồng cho tôi.

Tôi quả thực là vô cùng vô cùng tận hưởng đắm chìm trong cái cảm giác được một mỹ nam t.ử diễm lệ xuất chúng ân cần chu đáo hầu hạ phục vụ mình như thế này.

Tôi thậm chí còn quên phắt luôn cả cái việc phải mở miệng gặng hỏi xem tên tuổi của cậu ta rốt cuộc là gì nữa cơ.

Bên trong cái thế giới quan của tôi, chỉ cần cậu ta sở hữu một dung mạo ngoại hình diễm lệ xuất chúng là đủ rồi, cho dù cậu ta có mang cái tên Cẩu Đản phèn chua đi chăng nữa thì đối với tôi cũng vạn lần vạn lần không thành vấn đề.

Thế nhưng đến cái lúc sắp sửa kết thúc giờ làm việc tan sở, tôi rốt cuộc cũng không kìm nén nổi bản tính tò mò hiếu kỳ mà mở miệng cất tiếng gặng hỏi một câu: "Đệ đệ ơi, em rốt cuộc là mang cái tên tuổi gì thế hả?"

Cậu ta nghe thấy lời tôi hỏi, đôi bàn tay đang bận rộn thu dọn sắp xếp tài liệu văn kiện thậm chí còn chẳng buồn khựng lại dừng tay lấy một nhịp, thậm chí đến cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên liếc nhìn lấy một cái: "Trần Mặc."

Hóa ra cậu ta mang cái tên gọi Trần Mặc à, chẳng trách làm sao mà cậu ta lại có cái tính cách trầm mặc ít nói trầm lặng đến như vậy.

Khoan đã khoan đã, Trần Mặc á?!

Thế thì chẳng phải cậu ta đích thị chính là cái tên đại phản diện trùm cuối ác ma tàn nhẫn suýt chút nữa đã ra tay dồn nam chính vào chỗ c.h.ế.t đó sao!!

Đôi mắt tôi bỗng chốc trợn tròn xoe mở to hết cỡ vì bàng hoàng kinh ngạc.

13

Kể từ sau khi thấu suốt biết rõ được một sự thật động trời rằng cái cậu đệ đệ trợ lý do chính tay tôi đích thân tuyển chọn tuyển dụng vào làm việc thế mà lại chính là một tên đại phản diện trùm cuối ác ma, lại còn từng suýt chút nữa đã ra tay dồn cái tên nam chính thiểu năng trí tuệ đần độn kia vào chỗ c.h.ế.t, ánh mắt tôi mỗi lần hướng về phía cậu ta không chỉ đơn thuần đong đầy sự đắm đuối say mê ngắm nhìn mỹ nam nữa rồi, mà còn chất chứa thêm cả một sự sùng bái ngưỡng mộ cuồng nhiệt vô bờ bến.

Vạn lần không ngờ tới cái cô nàng nữ phụ độc ác Thẩm Y Y là tôi đây, thế mà lại có một ngày có thể thu phục thu nạp chiêu mộ được một tên đại phản diện trùm cuối ác ma về dưới trướng trướng phục vụ mình, tính toán làm tròn lên một chút thì bản thân tôi cũng có thể nghiễm nhiên được coi là một nhân vật tai to mặt lớn m.á.u mặt khét tiếng rồi đấy chứ.

Bên trong nội dung cuốn tiểu thuyết, Trần Mặc này mang thân phận là cậu em trai cùng cha khác mẹ của Chu Lâm, Trần Mặc ngay từ thuở nhỏ lọt lòng đã luôn coi Chu Lâm là kẻ thù không đội trời chung t.ử địch của đời mình, cứ hễ tìm kiếm nắm bắt được bất kỳ cơ hội sơ hở nào là y như rằng cậu ta sẽ tìm mọi thủ đoạn mưu kế để dồn ép hãm hại hắn ta vào chỗ c.h.ế.t.

Thế nhưng thâm tâm tôi luôn có một thứ cảm giác mãnh liệt cho rằng chắc chắn cốt truyện đã xảy ra một cái sai sót nhầm lẫn lỗ hổng ở một cái khâu nào đó rồi, bằng không thì chỉ dựa vào cái bộ não thiểu năng đần độn của Chu Lâm, thì làm sao có thể nhìn ra được cái dáng dấp hình bóng của một kẻ cuối cùng có thể giành chiến thắng lật đổ đ.á.n.h bại được cậu đệ đệ đáng yêu hoạt bát của chúng ta được cơ chứ hả.

Sau khi cái vầng hào quang ch.ói lọi của nhân vật phản diện trùm cuối bao trùm tỏa sáng rực rỡ trên đỉnh đầu của đệ đệ, thâm tâm tôi lại càng thêm phần u mê yêu thích say đắm cậu ta hơn gấp bội phần.

Yêu thích đam mê đến cái mức độ dạo gần đây tôi đã bắt đầu chủ động giở trò đụng chạm chân tay sàm sỡ ăn đậu hũ cậu ta thỉnh thoảng mỗi khi có cơ hội rồi.

Ví dụ như thỉnh thoảng đưa tay vò vò xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn của cậu ta, sờ soạng vuốt ve đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu ta chẳng hạn.

Đệ đệ dẫu cho có mang cái mác phản diện trùm cuối đi chăng nữa, thì xét cho cùng cậu ta vẫn vẹn nguyên là một cậu nhóc con thuần tình trong sáng ngây thơ (pure boy), mỗi lần tôi thi triển cái loạt thao tác hành động sàm sỡ đó, cậu ta y như rằng sẽ không kìm nén nổi mà đỏ ửng hai bên vành tai ngượng ngùng xấu hổ.

Sau vài ba lần thi triển trót lọt trơn tru như vậy, tôi bỗng chốc phát giác ra một điều rằng cái ánh mắt mà cậu ta dùng để nhìn tôi đã bắt đầu xuất hiện những sự biến chuyển khác lạ lạ thường rồi.

Tôi cảm thấy vô cùng vô cùng mãn nguyện hài lòng với thành quả này.

Thế nhưng Tiểu Hoa lại bĩu môi tỏ vẻ khinh bỉ chê bai dè bỉu ra mặt đối với những hành vi đồi bại đó của tôi: [Bà chủ ơi, bà làm như vậy rõ ràng là đang giở trò dụ dỗ bắt cóc dụ dỗ lừa gạt trai tân thuần tình rồi đấy ạ.]

Tôi nghe lọt tai những lời nói đó lại chẳng hề cảm thấy tức giận lôi đình chút nào cả, ngược lại còn mở miệng gặng hỏi vặn vẹo lại nàng ta: "Thế theo như cái con mắt đ.á.n.h giá nhìn nhận của cô thì cô cho rằng tôi nắm chắc được mấy phần cơ hội nắm phần thắng có thể thành công ngủ gục đưa được đệ đệ lên giường hả?"

[Bà chủ ơi, nếu như tôi mở lời đưa ra một con số tỷ lệ phần trăm cao ch.ót vót một chút, thì liệu tôi có được hưởng cái chế độ đặc ân tăng lương tháng không thế ạ?]

Tiểu Hoa dạo gần đây dường như đã bị sa ngã rơi tọt vào bên trong cái hố tiền tài vật chất rồi thì phải, suốt ngày chỉ biết vắt óc suy nghĩ tìm kiếm đủ mọi thủ đoạn mưu kế cách thức để vòi vĩnh đòi tăng lương.

Ha ha, nằm mơ giữa ban ngày đi cưng.

Bà đây đích thị là một nhà tư bản tư sản bóc lột m.á.u lạnh vô tình cơ mà.

14

Tôi chính thức khởi động triển khai cái kế hoạch dụ dỗ bắt cóc dụ dỗ lừa gạt đệ đệ.

Tôi thỉnh thoảng lại cố tình diện đồ phô diễn khoe khoang cặp đùi thon dài miên man ngay trước mặt đệ đệ, thỉnh thoảng lại cố tình nhích người sán lại gần sát sạt áp sát lấy đệ đệ vô cùng ám muội.

Có một lần tôi mạnh dạn vươn tay ra mơn trớn sờ sờ vào gương mặt điển trai của đệ đệ, tôi đã nghe thấy vô cùng rõ ràng rành mạch cái tiếng nuốt nước bọt ực ực khan của đệ đệ phát ra.

Hừ hừ, cái cô nàng Thẩm Y Y là tôi đây dẫu sao thì cũng vẫn còn sở hữu một mị lực sức hấp dẫn lôi cuốn vô cùng mãnh liệt quyến rũ lắm đấy chứ đùa à.

Thế nhưng dựa theo cái lời nhận xét đ.á.n.h giá phân tích của Tiểu Hoa thì, nguyên cớ của cái hành động đó là do cái lúc bấy giờ tôi đang mải mê say sưa thưởng thức kem lạnh, đệ đệ chẳng qua chỉ là đang thèm thuồng chảy dãi thèm khát món kem lạnh của tôi mà thôi.

Không, bà đây vạn lần vạn lần quyết không bao giờ tin tưởng vào cái lời giải thích ngụy biện đó đâu.

Đệ đệ làm sao có thể buông thả thả lỏng để cho bản thân mình rơi vào cái cảnh ngộ thèm thuồng chảy dãi thèm khát một món kem lạnh vô tri vô giác, thay vì đi thèm thuồng chảy dãi khao khát một đại mỹ nhân sống sờ sờ thơm phưng phức mơn mởn sắc xuân ở ngay trước mặt cơ chứ!

Đúng vậy đấy, cái vị đại mỹ nhân sống sờ sờ thơm phưng phức mơn mởn sắc xuân đó quyết chẳng phải ai khác ngoài tôi đây cả.

Tôi quả thực là quá mức vô liêm sỉ mặt dày vô sỉ rồi.

Chương 3 - Phiên Bản Mới Của Nữ Phụ Độc Ác - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia