15
Ngày hôm nay cái lúc tôi và đệ đệ đang mải mê say sưa tán tỉnh liếc mắt đưa tình trêu ghẹo thả thính lẫn nhau, đôi bàn tay của tôi thậm chí đã điêu luyện mò mẫm chạm tới sờ soạng vào mấy múi cơ bụng săn chắc của cậu ta rồi.
"Em từng qua trường lớp rèn luyện tập tành rồi có phải không?"
Tôi tự nhận thấy bản thân mình đang nở một nụ cười vô cùng vô cùng phong tình vạn chủng lẳng lơ quyến rũ.
Đệ đệ ngượng ngùng xấu hổ cúi gầm cái đầu nhỏ nhắn xuống, cái dáng vẻ e ấp thẹn thùng này quả thực là khác biệt một trời một vực hoàn toàn so với cái bộ dạng lạnh lùng băng giá xa cách của cậu ta trước đây.
"Em từng qua trường lớp rèn luyện tập tành rồi ạ."
"Xem ra cái thể lực sức bền của em quả thực là vô cùng vô cùng dẻo dai sung mãn tốt lắm đây." Tôi khẽ nở một nụ cười vô cùng vô cùng ám muội đầy ẩn ý sâu xa.
Cái đầu nhỏ nhắn của đệ đệ lại càng cúi gầm xuống thấp hơn nữa.
Tôi cảm thấy đệ đệ quả thực là giống hệt y như một chú cún con bự xác đáng yêu hoạt bát vô cùng tận.
Ngay vào cái thời khắc bầu không khí ám muội giữa hai đứa chúng tôi đang ngày một trở nên nồng đậm đặc quánh sực nức hơn bao giờ hết, một thanh âm tức giận lôi đình bốc hỏa bỗng chốc vang vọng đập thẳng vào tai tôi: "Thẩm Y Y! Cô vì cái mục đích muốn giở trò báo thù trả thù tôi, thế mà lại dám cả gan cả gan cắm sừng đội mũ xanh lên đầu tôi cơ đấy!"
Ồ, hóa ra lại là cái tên Chu Lâm.
Tôi lại thêm một lần nữa phải đặt dấu chấm hỏi hoài nghi sâu sắc về cái hệ thống an ninh bảo vệ của công ty tập đoàn nhà mình rồi đấy.
Mối quan hệ hôn ước giữa tôi và hắn ta chẳng phải là đã sớm được hủy bỏ cắt đứt hoàn toàn từ tám trăm kiếp năm trước rồi hay sao?
Lấy đâu ra cái mũ xanh cắm sừng nào ở đây cơ chứ.
16
"Cái đầu óc của anh bị mắc bệnh thần kinh chập mạch rồi có phải không hả? Mối quan hệ giữa hai đứa chúng ta đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt chấm dứt hoàn toàn từ tám trăm kiếp năm trước rồi cơ mà."
Tôi dốc sức dồn lực áp sát dán c.h.ặ.t cả cơ thể dính sát vào người đệ đệ.
Cái tên Chu Lâm này thực sự là mang theo cái luồng khí xui xẻo xúi quẩy xui rủi quá mức đi, tôi bắt buộc phải bám c.h.ặ.t lấy nép mình bên cạnh đệ đệ thì mới cảm nhận thấy được đôi phần an toàn yên tâm.
Dẫu sao thì đệ đệ cũng là kẻ từng suýt chút nữa đã ra tay dồn hắn ta vào chỗ c.h.ế.t cơ mà.
Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận thấy vô cùng rõ rệt một sự thật rằng, cái cậu đệ đệ vốn dĩ đang mang cái vẻ e ấp ngượng ngùng xấu hổ vừa rồi, cái luồng khí tràng khí chất xung quanh cậu ta bỗng chốc trong một nốt nhạc biến chuyển trở nên vô cùng âm u lạnh lẽo đáng sợ.
Vô cùng rõ ràng rành mạch một điều rằng, vào cái thời điểm hiện tại này đệ đệ đã sớm thấu suốt biết rõ được cái thân phận thực sự của mình chính là một đứa con rơi tư sinh t.ử của phụ thân Chu Lâm rồi, và thâm tâm cậu ta thực sự là vô cùng vô cùng oán hận thù hằn căm ghét Chu Lâm.
Thế nhưng Chu Lâm lại cứ mãi đắm chìm lún sâu vào bên trong cái mớ cảm xúc hoang tưởng huyễn hoặc cho rằng tôi đã cắm sừng đội mũ xanh lên đầu hắn: "Thẩm Y Y! Chẳng phải chính miệng cô đã từng thốt ra lời thề thốt hứa hẹn rằng cả cái cuộc đời kiếp này cô chỉ yêu thương ái mộ độc nhất một mình tôi thôi đó sao!"
Cái lời nói đó vạn lần quyết chẳng phải là do chính miệng tôi thốt ra đâu nghe chưa, đó vẹn nguyên là lời thề thốt hứa hẹn của cái cô nguyên chủ kia cơ mà.
Ban đầu tôi vốn dĩ còn nảy sinh cái suy nghĩ đ.á.n.h giá cho rằng nam chính sở hữu một dung mạo khôi ngô tuấn tú vô cùng xuất chúng, thế nhưng cái lúc được tận mắt chứng kiến cảnh tượng hắn và đệ đệ cùng nhau xuất hiện hiển hiện chung trong một khung hình, tôi mới bừng tỉnh ngộ nhận ra một điều rằng cái khoảng cách chênh lệch nhan sắc giữa hai con người này quả thực là một trời một vực mây bùn khác biệt cách biệt ngàn dặm á!
Đệ đệ làm sao lại có thể sở hữu một dung mạo đẹp đẽ diễm lệ xuất chúng đến cái mức độ kinh hoàng nhường này cơ chứ!
Tôi vươn tay ra ôm choàng lấy cánh tay đệ đệ, ngả đầu tựa hẳn cái đầu nhỏ nhắn của mình tựa vào trên bờ vai vững chãi của đệ đệ, ngay dưới cái ánh mắt bàng hoàng hoang mang tột độ của đệ đệ, tôi dõng dạc hướng về phía Chu Lâm mở lời tuyên bố: "Thật vô cùng vô cùng xin lỗi anh nhé, hiện tại cả cái cuộc đời kiếp này tôi chỉ yêu thương ái mộ độc nhất một mình cậu ấy mà thôi."
"Cái tên tiểu bạch kiểm mặt hoa da phấn ăn bám này thì có cái điểm mẹ gì tốt đẹp hơn tôi cơ chứ!"
Chu Lâm lại một lần nữa gào thét rống lên giận dữ, lại một lần nữa phun văng tung tóe nước bọt dính đầy rẫy lên trên gương mặt ngọc ngà của tôi.
"Cậu ấy ít ra cũng vạn lần quyết không bao giờ làm cái trò vô văn hóa phun văng tung tóe nước bọt dính đầy rẫy lên trên mặt tôi như anh."
Tôi vươn tay ra vuốt mạnh một đường lau sạch sành sanh vệt nước bọt trên mặt mình, rồi lại lén lén lút lút âm thầm cọ cọ lau lau chùi chùi vào vạt áo xiêm y của đệ đệ.
"Huống hồ chi dung mạo ngoại hình của cậu ấy trông còn khôi ngô tuấn tú đẹp đẽ hơn anh gấp vạn vạn lần!"
Tôi hận một nỗi không thể dán c.h.ặ.t đính kèm cả cơ thể mình dính c.h.ặ.t vào người đệ đệ ngay lập tức.
Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận thấy rõ rệt một điều rằng, cái mớ cảm xúc tâm trạng âm u đáng sợ của đệ đệ lúc nãy đã phần nào được xoa dịu xua tan đi không ít rồi.
He he he, muốn dỗ dành dỗ ngọt dỗ ngoan mấy cái cậu nhóc con trai trẻ tuổi quả nhiên là vẫn phải dùng đến cái chiêu thức ca tụng khen ngợi nhan sắc độ đẹp trai khôi ngô tuấn tú của cậu ta mà thôi.
Sắc mặt của Chu Lâm bỗng chốc lại càng thêm phần vặn vẹo khó coi hơn gấp bội phần.
"Nếu như không phải là do mẹ tôi cứ nhất quyết ép buộc tôi phải đích thân tới tìm kiếm cô để giảng hòa làm hòa nối lại tình xưa, thì tôi thề có trời đất chứng giám vạn lần quyết không bao giờ thèm mò tới tìm kiếm cái loại đàn bà thủy tính dương hoa lăng loàn trắc nết như cô đâu nghe chưa!"
Ồ, hóa ra nguyên cớ sâu xa là do Chu Lâm bị mẹ hắn sai bảo điều động mò tới tìm kiếm tôi.
Cũng phải thôi, cái vụ việc tày đình lùm xùm Bạch Noãn Noãn giở trò giả vờ m.a.n.g t.h.a.i bị phanh phui vỡ lở ầm ĩ chấn động đến như vậy, mẹ của Chu Lâm mà chịu mở lòng chấp nhận nàng ta bước chân vào cửa thì mới là chuyện lạ có quỷ đấy.
Cái tên Chu Lâm này quả thực là một kẻ sống tiêu chuẩn kép giả tạo vô cùng, hắn thì có thể ngang nhiên vứt bỏ vị hôn thê sang một bên để cặp kè dan díu dan díu mập mờ với Bạch Noãn Noãn, còn bản thân tôi thì lại bị cấm cản không được phép đi tán tỉnh liếc mắt đưa tình trêu ghẹo với tiểu đệ đệ đáng yêu hay sao.
Ha ha, đúng là đàn ông rác rưởi.
Tôi vẹn nguyên quyết chẳng có hứng thú muốn phí hoài thêm từ ngữ nào để đôi co nói nhiều với Chu Lâm nữa cả, cái điều mà tôi khao khát mong mỏi muốn làm nhất lúc này là được tiếp tục tán tỉnh liếc mắt đưa tình trêu ghẹo với đệ đệ cơ.
Thế là tôi vung tay vẫy một cái vô cùng dứt khoát hùng hồn hạ lệnh: "Mở cửa! Phóng đệ đệ ra nghênh chiến!"
Đệ đệ hướng cái ánh mắt âm u đáng sợ đong đầy sự thù hằn căm ghét tột độ nhìn chừng trừng vào Chu Lâm: "Rốt cuộc thì kẻ nào mới là cái loại thủy tính dương hoa lăng loàn trắc nết hả, ngay vào cái thời điểm các người vẫn còn đang duy trì vướng bận mối quan hệ hôn ước đính ước mà anh đã dám cả gan ngang nhiên lên giường ân ái với người phụ nữ khác rồi, thử hỏi anh lấy đâu ra cái tư cách đạo lý gì để đứng ở đây mở miệng xỉa xói giáo huấn cô ấy cơ chứ!
"Theo như cái con mắt đ.á.n.h giá nhìn nhận của tôi thì cái loại người sống lỗi như anh mới đích thị là một con súc sinh cầm thú không bằng, một con súc sinh cầm thú đê tiện triệt để từ đầu đến chân!"
Chậc chậc chậc, đệ đệ ngày thường trông có vẻ vô cùng trầm mặc ít nói trầm lặng ngoan hiền, thế mà cái lúc nổi cơn thịnh nộ hung hăng lên trông cũng dữ dằn tàn nhẫn phết đấy chứ đùa à!
Chu Lâm vừa nghe thấy cái tên tiểu bạch kiểm mặt hoa da phấn trong mắt hắn thế mà lại dám cả gan mở miệng xỉa xói mắng c.h.ử.i hắn như vậy, hắn bỗng chốc tức giận lôi đình bốc hỏa đến mức vô phương kìm nén chế ngự nổi: "Cái đồ tiểu bạch kiểm mặt hoa da phấn ăn bám nhà mày thế mà cũng dám cả gan mở miệng xỉa xói giáo huấn tao à!" Lời vừa dứt liền lập tức vung tay tung ra một cú đ.ấ.m uy lực quét ngang về phía đệ đệ.
Thế nhưng cái cú đ.ấ.m uy lực đó lại bị đệ đệ đưa tay ra tóm gọn bắt bài ngăn chặn lại một cách vô cùng dễ dàng.
Đệ đệ dùng một tốc độ ra đòn cùng lực độ nắm đ.ấ.m kinh hoàng hơn gấp bội phần thẳng tay đ.ấ.m gục Chu Lâm ngã nhào ngã lăn quay ra nền đất.
Đăm đăm dán mắt thưởng thức cái dáng vẻ t.h.ả.m hại nhếch nhác chật vật lăn lộn của Chu Lâm, thâm tâm tôi bỗng chốc dấy lên một thứ cảm giác vô cùng vô cùng sảng khoái đắc ý khôn tả xiết.
Chu Lâm tự mình thấu suốt biết rõ một điều rằng cái trình độ năng lực đ.á.n.h đ.ấ.m võ vẽ của bản thân vẹn nguyên quyết không phải là đối thủ xứng tầm của đệ đệ, liền thực hiện bước lùi chiến thuật phòng ngự lùi tít ra sát ngoài cửa, hướng về phía tôi ném lại một câu nói tàn nhẫn dọa nạt để vớt vát lại chút thể diện: "Thẩm Y Y, cô cứ chờ đấy xem tao xử lý cô thế nào!"
Sau đó liền ba chân bốn cẳng co giò chạy thục mạng trốn biệt tăm biệt tích.
Tôi: Ha ha, đúng là đàn ông rác rưởi.
Nam chính chẳng qua cũng chỉ là một cái thứ phế vật rác rưởi chuyên làm mất mặt xấu mặt người khác mà thôi.
Vô cùng rõ ràng rành mạch một điều rằng, đệ đệ quả thực là vô cùng vô cùng mãn nguyện hài lòng với cái màn trình diễn làm mất mặt xấu mặt người khác vừa rồi của Chu Lâm, bởi vì vào cái lúc đôi bàn tay hư hỏng của tôi lại một lần nữa điêu luyện mò mẫm bơi lội trôi dạt sờ soạng trên mấy múi cơ bụng săn chắc của cậu ta, cậu ta chẳng những không thèm né tránh né lùi bước, mà trái lại còn chủ động tự nguyện sán lại gần sát sạt áp sát lấy tôi hơn nữa cơ.
Tôi hướng về phía cậu ta khẽ nở một nụ cười vô cùng vô cùng ám muội đầy ẩn ý sâu xa.
Thế nhưng dựa theo cái lời nhận xét đ.á.n.h giá phân tích của Tiểu Hoa thì, cái nụ cười đó của tôi trông vẫn vẹn nguyên hệt như một bà cô già bỉ ổi đê tiện vậy á.
Thế nhưng nhờ vào cái thành tích vĩ đại vừa mới sàm sỡ ăn đậu hũ đệ đệ thành công mỹ mãn trót lọt xong xuôi, tâm trạng tôi đang vô cùng vô cùng sảng khoái vui sướng hân hoan, thành ra tôi cũng chẳng nỡ lòng nào nhẫn tâm thẳng tay trừ lương của nàng ta nữa, ngược lại còn hào phóng tăng lương tháng cho nàng ta thêm năm trăm đồng chẵn nữa cơ.
Tiểu Hoa vì muốn đền đáp báo đáp lại cái ân tình sâu nặng của tôi liền đi mua dâng tặng tôi một chiếc quần lót ren màu đỏ rực rỡ bốc lửa vô cùng.
17
Nói một câu công tâm từ tận đáy lòng thì, Chu Lâm đã không dưới một lần mở miệng buông lời dọa nạt bảo tôi "cứ chờ đấy" rồi, tôi thông thường thảy đều coi mấy cái lời đe dọa đó của hắn hệt như tiếng đ.á.n.h rắm thoảng qua tai mà thôi.
Vạn lần không ngờ tới cái lần này thế mà lại thực sự có hậu quả hệ lụy kéo theo thật.
Bởi vì mẹ của Chu Lâm đã đích thân vác mặt mò tới tận công ty tập đoàn để tìm kiếm tôi rồi.
Nói một câu công tâm từ tận đáy lòng thì, mẹ hắn giữ gìn bảo dưỡng nhan sắc trông quả thực là vô cùng vô cùng trẻ trung trẻ trung h.a.c.k tuổi, nếu như có ai đó chỉ trỏ bảo bà ta là chị gái ruột của hắn thì tôi cũng tin sái cổ luôn ấy chứ.
Xuất phát từ cái lòng tôn trọng ngưỡng mộ đối với một vị tỷ tỷ sở hữu nhan sắc diễm lệ tuyệt trần, tôi đã vô cùng lịch sự mời bà ta bước chân vào bên trong gian phòng làm việc riêng của mình.
"Y Y à," Bà ta bưng ly cà phê hòa tan rẻ tiền do chính tay Tiểu Hoa pha chế lên nhấp một ngụm, trên gương mặt thoáng hiện lên đôi phần chê bai ghẻ lạnh dè bỉu ra mặt, "Dạo gần đây sao chẳng thấy cháu bớt chút thời gian ghé qua nhà Chu bá mẫu chơi bời thăm nom gì cả vậy hả."
Tôi tao nhã nhấp một ngụm cà phê nhập khẩu đắt tiền hảo hạng, đưa tay che miệng khẽ nở một nụ cười khúc khích hì hì ha ha đáp lời: "Ái chà chà bá mẫu ơi, cháu dạo này vừa mới chính thức bước chân vào tiếp quản thừa kế thừa kế gia sản công ty tập đoàn xong xuôi mà, công việc sự vụ bù đầu bù cổ bận rộn rộn ràng lắm bá mẫu ạ."
Mẹ của Chu Lâm vừa nghe lọt tai cái thông tin tôi đã chính thức tiếp quản thừa kế thừa kế gia sản một cái là đôi mắt bỗng chốc sáng bừng lên như bắt được vàng: "Ái chà chà bác đã sớm nhìn thấu suốt biết rõ từ lâu rồi mà, cô nàng Y Y nhà chúng ta là tài ba lỗi lạc xuất chúng giang hồ nhất mà, mới chập chững bước sang cái ngưỡng tuổi hai lăm hai nhăm thôi mà đã nghiễm nhiên thừa kế thừa kế gia sản cơ ngơi đồ sộ rồi, sau này một khi cháu đã chính thức gả bước chân vào cửa nhà họ Chu chúng ta rồi, Lâm Lâm nhà bác cũng có thể kề vai sát cánh ra tay trợ giúp giúp đỡ cháu cùng nhau quản lý lèo lái lèo lái cái tập đoàn Thẩm thị này được mà."
Thì ra cái nguyên cớ sâu xa là mẹ của Chu Lâm vẹn nguyên quyết chẳng hề yêu thương quý mến gì cái bản thân tôi đâu cơ chứ, cái thứ mà bà ta thèm khát nhỏ dãi yêu thích đam mê thực chất chính là cái khối tài sản khổng lồ giàu nứt đố đổ vách của gia đình tôi đấy thôi.
Thở dài thườn thượt.
Tôi nặng nề trút một hơi thở dài nhẹ nhõm thườn thượt đầy bất lực oán trách.
Giá như tôi mà may mắn xuyên không xuyên sách nhập hồn vào cái thể xác của nữ chính thì có phải là tốt đẹp viên mãn biết bao nhiêu không, như thế thì còn có cái cơ hội thuận nước đẩy thuyền nhận luôn cái tấm chi phiếu trị giá hai trăm năm mươi vạn tệ từ tay mẹ của Chu Lâm với cái điều kiện đ.á.n.h đổi trao đổi là bắt tôi phải dứt khoát rời xa buông tha cho con trai bà ta...
Bà đây vạn lần đảm bảo chắc chắn sẽ nhanh tay nhận lấy tiền rồi dứt khoát quay lưng bước đi không thèm ngoảnh đầu nhìn lại lấy một cái luôn.
"Bá mẫu ơi, thâm tâm cháu hiện tại đã hoàn toàn không còn vương vấn yêu thương gì Chu Lâm nữa rồi ạ."
Tôi bày ra cái gương mặt vô cùng vô cùng nghiêm túc đàng hoàng.
Thế nhưng vô cùng rõ ràng rành mạch một điều rằng mẹ của Chu Lâm vẹn nguyên quyết chẳng chịu tin tưởng vào lời tôi nói chút nào cả, trái lại bà ta còn hành xử giống hệt như vừa mới được nghe thấy một cái câu chuyện cười vĩ đại khôi hài chấn động địa cầu vậy á: "Y Y à, cháu vạn lần đừng có vì quá mức tức giận hờn dỗi lôi đình mà mở miệng thốt ra những lời nói lẫy dỗi hờn mát như vậy nữa đi, cháu trong lòng yêu thương ái mộ Lâm Lâm nhà bác sâu đậm đến cái mức độ như thế cơ mà, bác đây đã đích thân ra tay thẳng tay đuổi cổ tống cổ cái con ôn dịch Bạch Noãn Noãn kia đi khuất mắt rồi, từ nay về sau cháu sẽ vĩnh viễn vĩnh viễn không bao giờ phải giáp mặt nhìn thấy cái bản mặt dơ bẩn của nó thêm một lần nào nữa đâu."
Tôi: ?!.
Cái người đàn bà này bị lãng tai điếc tai không nghe thấu hiểu nổi tiếng người hay sao vậy hả trời?
"Trong lòng cháu hiện tại đã sớm có hình bóng của người con trai khác mà mình yêu thương ái mộ rồi ạ."
"Trên cái cuộc đời này thử hỏi còn có kẻ nào có thể tài ba lỗi lạc xuất chúng xuất sắc hơn Lâm Lâm nhà bác được nữa cơ chứ?" Mẹ của Chu Lâm bỗng chốc bày ra cái biểu cảm bàng hoàng hoang mang tột độ như không thể tin vào tai mình, "Lâm Lâm nhà bác rốt cuộc là có cái chỗ nào yếu kém thiếu sót chưa đủ tốt đẹp để khiến cháu phải sinh lòng yêu thương ái mộ cơ chứ."
Vừa mới nhắc đến cái chủ đề này một cái là tôi bỗng chốc hưng phấn hứng thú hẳn lên ngay lập tức, tôi thong dong giơ bàn tay ra bẻ từng ngón tay một lẩm nhẩm liệt kê tội trạng: "Lấy ví dụ cụ thể nhé, cái tật xấu mỗi khi mở miệng nói chuyện là y như rằng phun văng tung tóe nước bọt dính đầy rẫy khắp nơi của anh ta, cháu thực sự là cảm thấy dơ bẩn bẩn thỉu kinh tởm vô cùng; lấy ví dụ tiếp theo nhé, cái sở thích biến thái mặc quần lót màu hồng phấn in hình hoạt hình dễ thương p của anh ta, cháu thực sự là cảm thấy ấu trĩ trẻ con nực cười vô cùng; lấy ví dụ thêm một cái nữa nhé, cái dung mạo ngoại hình của anh ta so với cái cậu tình nhân mới tình yêu mới của cháu quả thực là xấu xí kém sắc hơn gấp vạn vạn lần, tóm lại tóm cái váy lại là trên người anh ta thảy toàn là những khuyết điểm yếu điểm bẩn thỉu mà thôi."
Vô cùng rõ ràng rành mạch một điều rằng, sau khi nghe lọt tai xong xuôi cái bài diễn văn liệt kê tội trạng của tôi, trên gương mặt của mẹ Chu Lâm bỗng chốc đong đầy chất chứa vẻ bàng hoàng chấn động tột độ.
Bà ta dường như từ trước đến nay luôn đinh ninh ôm ấp cái ảo tưởng huyễn hoặc mù quáng cho rằng cậu con trai vàng bạc báu vật của mình chính là cái người đàn ông tài ba lỗi lạc xuất chúng ưu tú nhất trên toàn cái thế giới này vậy á.
"Thẩm Y Y! Cô đã ăn cháo đá bát quên sạch sành sanh cái chuyện ngày trước tôi đã đối xử tốt đẹp chu đáo vị tha với cô như thế nào rồi có phải không hả? Cô thế mà lại dám cả gan mở miệng thốt ra những lời nói xỉa xói bôi nhọ con trai tôi như vậy cơ à!"
Gương mặt của mẹ Chu Lâm bỗng chốc trở nên vặn vẹo biến dạng khó coi vô cùng.
Tôi chợt bừng tỉnh ngộ nhớ ra một điều rằng cái khoảng thời gian trước đây khi Thẩm Y Y vẫn còn đang duy trì vướng bận cái danh phận vị hôn thê định sẵn của Chu Lâm, nàng ta đã từng dốc hầu bao vung tiền như nước mua sắm mua sắm biết bao nhiêu là đồ đạc hàng hiệu đắt tiền dâng tặng cho hắn và mẹ hắn.
Dựa theo cái dòng hồi ức ký ức của tôi thì, từ cái chiếc vòng ngọc thạch anh đeo trên tay, cho đến cái chiếc túi xách hàng hiệu khoác trên vai, và cả đôi giày cao gót nạm kim cương mà mẹ Chu Lâm đang diện chễm chệ trên người ngày hôm nay thảy đều là do chính tiền túi của Thẩm Y Y vung ra mua sắm mua sắm dâng tặng cả thảy.
Tôi vốn dĩ là một cái đứa tham tài hám sắc tham lam vô độ mà lại.
Cái người đàn bà mẹ Chu Lâm này đã mang cái bộ dạng chướng tai gai mắt không chừa một đường lui đáng ghét đến như vậy rồi, thì lẽ dĩ nhiên là tôi bắt buộc phải ra tay thu hồi tịch thu lại sạch sành sanh thảy những cái món đồ đạc tài sản vốn dĩ thuộc về quyền sở hữu chính đáng của mình mới được!
"Thật vô cùng vô cùng xin lỗi bá mẫu nhé, cái chuyện bá mẫu đối xử tốt đẹp chu đáo vị tha với cháu như thế nào thì cháu quả thực là vô phương cảm nhận thấu suốt được lấy một chút nào cả, thế nhưng cái chiếc túi xách hàng hiệu Hermes đắt tiền, chiếc vòng ngọc bích thạch anh quý giá, cùng với đôi giày cao gót phiên bản giới hạn đắt đỏ mà bá mẫu đang diện chễm chệ trên người lúc này dường như thảy đều là do chính tiền túi của cháu vung ra mua sắm mua sắm dâng tặng thì phải? Nếu như sự thật đã phơi bày rõ ràng rành mạch ra như vậy rồi, thì xin bá mẫu hãy ngoan ngoãn mau ch.óng cởi bỏ hoàn trả trả lại sạch sành sanh thảy hết cho cháu đi nhé."
Tôi thực sự là có một thứ cảm giác mãnh liệt cho rằng cái cô nguyên chủ kia đích thị là một cái thứ đồ ngu ngốc chuyên môn mang tiền đi đổ vỏ đổ đèo b.a.o n.u.ô.i trai bao, Chu Lâm đã đối xử tàn nhẫn tệ bạc với nàng ta đến cái nông nỗi đó rồi, mẹ của Chu Lâm thì lại chỉ nhăm nhe dòm ngó thèm khát nhỏ dãi cái khối tài sản khổng lồ nhà họ Thẩm, cũng chẳng thấu suốt hiểu nổi cái nguyên cớ lý do gì mà nàng ta lại phải c.ắ.n răng chịu đựng đối xử tốt đẹp chu đáo vị tha với bọn họ đến như vậy nữa.
Sắc mặt của mẹ Chu Lâm bỗng chốc lại càng thêm phần vặn vẹo khó coi hơn gấp bội phần: "Thẩm Y Y, cô vạn lần đừng có ỷ thế cậy quyền cậy thế mình là Đại tiểu thư cành vàng lá ngọc của tập đoàn Thẩm thị rồi tự cho mình cái quyền làm càn làm bậy, tôi mới chỉ hào phóng ban tặng cho cô ba phần thể diện màu sắc mà cô đã dám cả gan leo lên đầu lên cổ mở xưởng nhuộm nhuộm vải rồi cơ à!"
Bà đây quản cái khỉ khô gì cái chuyện sắc mặt của bà ta có vặn vẹo khó coi hay không chứ: "Người đâu mau tới đây!!"
Tôi dốc hết sức bình sinh gào thét rống lên một tiếng rõ to, Tiểu Hoa và đệ đệ hai người bỗng chốc như từ dưới đất chui lên nhanh như chớp xông thẳng đạp cửa phá cửa xông thẳng vào phòng.
Thế nhưng cái lúc đệ đệ giáp mặt nhìn thấy hình bóng mẹ Chu Lâm, cái biểu cảm gương mặt mà cậu ta để lộ ra trông còn âm u đáng sợ nham hiểm độc ác hơn cả cái lúc giáp mặt nhìn thấy Chu Lâm nữa cơ.
Đệ đệ chẳng phải là vô cùng vô cùng oán hận thù hằn căm ghét cái cặp mẹ con nhà này lắm đó sao, thế thì bà đây sẽ hào phóng ban tặng dâng tặng cho đệ đệ một cơ hội ngàn vàng để giở trò báo thù trả thù rửa hận: "Tiểu Hoa! Mau ch.óng xông lên giật lại cướp lại cái túi xách hàng hiệu đó cho tôi! Cả cái chiếc vòng ngọc thạch anh và đôi giày cao gót đó nữa!"
Tiểu Hoa khẽ do dự chần chừ đưa mắt liếc nhìn tôi một cái thăm dò: [Bà chủ ơi, cái hành vi cướp giật cướp bóc trắng trợn giữa ban ngày ban mặt thế này là vi phạm pháp luật vi phạm pháp luật đấy ạ.]
Tôi hận một nỗi không thể vớ lấy cái b.úa tạ nện thẳng một phát rõ đau vào cái đầu nhỏ nhắn của nàng ta cho bõ tức: "Đại tỷ của tôi ơi, thảy những cái món đồ đạc đắt tiền đó vẹn nguyên đều là do chính tiền túi của tôi vung ra mua sắm mua sắm cả đấy, tôi thậm chí vẫn còn đang cất giữ lưu giữ bảo tồn cả hóa đơn chứng từ mua hàng đỏ ch.ót đây này!"
Đệ đệ cũng cất giọng âm u lạnh lẽo nham hiểm hùa theo: "Tiểu Hoa, cô tự mình thử động não suy nghĩ cân nhắc xem cái loại đàn bà như bà ta liệu có xứng đáng được khoác lên người sử dụng những món đồ đạc đắt tiền do chính tay bà chủ cất công mua sắm mua sắm dâng tặng hay không cơ chứ?"
Tiểu Hoa vừa nghe lọt tai cái thông tin khẳng định chắc nịch rằng thảy những món đồ đó đều là do chính tiền túi của tôi vung ra mua sắm mua sắm, nàng ta bỗng chốc như được tiêm thêm một liều t.h.u.ố.c kích thích sinh lực tràn trề hưng phấn hứng thú hẳn lên, hùng hổ lao thẳng tới như một cơn lốc cướp giật giật phăng lại cái chiếc túi xách hàng hiệu Hermes đắt tiền kia.
Mẹ của Chu Lâm bỗng chốc hoảng loạn tột độ la hét thất thanh kêu gào oai oán "Á á á".
Tiểu Hoa vì lo sợ cái cậu mỹ nam đệ đệ mỏng manh yếu ớt của tôi sẽ bị thương tích sứt mẻ gì, liền anh dũng xông lên tuyến đầu che chắn bảo vệ trợ giúp giúp đỡ cậu ta một tay.
Sau đó liền lao vào một trận hỗn chiến vật lộn đ.ấ.m đá túi bụi với Tiểu Hoa.
Thế nhưng một vị phu nhân hào môn giàu sang phú quý ngọc ngà châu báu quen thói sống trong nhung lụa thì làm sao có cửa có thể đọ sức vật lộn tay đôi đ.á.n.h lại được với một cô nàng thôn nữ như Tiểu Hoa vốn dĩ đã quen thói lăn lộn làm lụng công việc đồng áng cày cuốc từ thuở nhỏ lọt lòng được cơ chứ, chỉ trong một chớp mắt chốc lát ngắn ngủi Tiểu Hoa đã thành công đoạt lại cướp lại sạch sành sanh thảy những món đồ đạc tài sản quý giá của tôi rồi.
Nàng ta thậm chí còn trong lúc hỗn chiến vật lộn tiện tay giật đứt bứt trụi luôn cả vài nhúm tóc mây trên đầu mẹ Chu Lâm nữa cơ.
Mẹ của Chu Lâm cái lúc oai phong lẫm liệt bước chân tới đây thì cao ngạo kiêu ngạo hệt như một con công hoa hoè hoa sói xòe đuôi vậy á, thế nhưng đến cái lúc lủi thủi quay lưng bước đi trở về thì đến cả một đôi giày cao gót đàng hoàng t.ử tế để xỏ vào chân cũng chẳng còn, cái dáng vẻ t.h.ả.m hại nhếch nhác chật vật trông hệt như một con gà mái xơ xác bị đ.á.n.h bại thê t.h.ả.m trong trận chọi gà vậy á.
Đúng vậy đấy, một con gà mái xơ xác.
Tôi thực sự là có một thứ cảm giác mãnh liệt cho rằng bà ta và Bạch Noãn Noãn quả thực là nên sớm ngày dắt tay nhau về chung một nhà kết nghĩa chị em một nhà thì hợp lý quá đi mất.
"Thẩm Y Y, cô có tin là tôi sẽ đích thân đi mách lẻo đ.â.m thọc tố cáo cái hành vi đê tiện này của cô với ông nội cô hay không hả!"
Thích đi mách lẻo đ.â.m thọc tố cáo thì cứ việc tự nhiên mà đi mách lẻo đ.â.m thọc đi.
Dẫu sao thì bản thân tôi ngày nào mà chẳng âm thầm lén lút lén lút rỉ tai gièm pha đ.â.m thọc nói xấu bôi nhọ xỏ giày dép chật gieo rắc ác cảm về gia đình nhà Chu Lâm ngay trước mặt ông nội tôi cơ chứ.
"Vạn lần không ngờ tới một vị Chu phu nhân hào môn quyền quý đường đường chính chính lại có thể bày ra cái bộ dạng hành xử đê tiện hạ lưu đến cái nông nỗi này, cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi bà ta lại dung túng bao che cho cái hành vi của ông chồng mình giả mạo đội lốt trai tân độc thân để đi lừa gạt lừa dối người khác, hóa ra ông bà ta nói cấm có sai một câu nào ngưu tầm ngưu mã tầm mã cá mè một lứa cùng chung một giuộc mới dắt tay nhau về chung một nhà, gia đình nhà họ Chu các người quả thực đích thị là một lũ chuột chù rắn rết hôi hám đê tiện xảo quyệt bẩn thỉu." Đệ đệ dõng dạc đứng ra thay mặt tôi đáp trả lại một tràng dài xỉa xói châm chọc sắc lẹm.
Tôi tự nhận thấy cái cụm từ chuột chù rắn rết hôi hám đê tiện xảo quyệt bẩn thỉu này, quả thực là vô cùng vô cùng phù hợp xứng đôi vừa lứa để dành tặng miêu tả về gia đình nhà họ Chu.