4
Nhan tiêu sư sắp xếp cho ta một vị tiêu sư và hai gã chạy vặt, trong xe ngựa còn được lót một lớp đệm dày và mềm mại.
Chỉ là đến lúc xuất phát ta mới biết, vị tiêu sư hắn sắp xếp cho ta lại chính là bản thân hắn.
Gió thổi qua đầu cành, chim hỷ tước đậu trên cành cây, ríu rít báo tin vui. Nhan tiêu sư để lộ hàm răng trắng muốt, cam đoan với ta:
"Lục nương t.ử, nàng cứ yên tâm, con đường này ta đã đi qua rất nhiều lần rồi!"
"Bảo đảm sẽ đưa nàng đến huyện Lâm Chương một cách nhanh ch.óng và an toàn nhất!"
Lần đầu tiên một mình đi xa, cỗ xe ngựa chậm rãi lăn bánh, lòng ta cũng như con đường phía trước mịt mờ, tràn ngập nỗi bồn chồn lo lắng.
Ta rất quả quyết rằng mình bị kẻ xấu bắt cóc, chứ không phải bị cha mẹ vứt bỏ.
Năm ta năm tuổi, cha mẹ nuôi nhặt được ta khi ta đang ngấp nghé bên bờ vực cái c.h.ế.t nơi bờ kênh.
Sau khi cứu sống ta, họ hỏi ta tên họ là gì, nhà ở phương nào? Ta chỉ nhớ mình tên là "Phù Nhi", còn những chuyện khác thì hoàn toàn không nhớ rõ.
Sau này, ta nghe thấy mẹ nuôi thầm thì với cha nuôi.
Bà bảo ngày nhặt được ta, lúc thay xiêm y cho ta, bên ngoài tuy là lớp vải thô áo vải nhưng áo lót bên trong lại là gấm vóc lụa là mềm mại quý giá.
Nghĩ lại chắc là kẻ xấu đã thay quần áo bên ngoài của ta, chứ chưa thay lớp áo bên trong.
Ta hẳn là con cái nhà phú quý.
Trên cửa tay áo lót bằng lụa đó còn thêu một đóa hoa phù dung. Ta luôn mang theo bộ quần áo này bên mình, nó chính là chứng vật nhận thân của ta.
Từ năm năm tuổi, ta thường xuyên mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ ta có cha mẹ huynh đệ, họ đều vây quanh bên ta, người một câu người hai câu gọi "Phù Nhi".
Chỉ là trong mơ, ta nhìn không rõ dung mạo của họ. Đến khi tỉnh mộng, họ đều biến mất không tăm hơi, chỉ còn lại một mình ta với gương mặt đầm đìa nước mắt.
Ta muốn tìm được họ.
Ta tuyệt đối không phải là đứa trẻ bị cha mẹ ruột nhẫn tâm vứt bỏ.
5
Vệ Bân đang bận rộn đến sứt đầu mẻ trán vì chuyện của thương hành. Hắn đã bỏ ra số tiền lớn để gom một lô hàng, nay tích trữ đầy trong kho, chỉ có thể bán lỗ để giải phóng.
Trăng sáng treo cao, hắn đã vì chuyện này mà sầu muộn đến mấy đêm liền không ngủ được.
Gã sai vặt Vệ Thạch khuyên hắn nên đi nghỉ sớm. Vệ Bân lại tâm phiền ý loạn: "Nói thì nhẹ nhàng lắm, bảo ta ngủ thế nào được đây?"
Vệ Thạch rụt rè hỏi: "Công t.ử sao không cùng Lục tiểu thư bàn bạc một chút?"
Vệ Bân tỏ vẻ khinh khỉnh: "Nàng ta là phận nữ nhi thì hiểu cái gì?"
Vệ Thạch cúi đầu lí nhí: “Ba năm về trước, chẳng phải cũng nhờ Lục tiểu thư giúp đỡ đó sao?"
Vệ Bân bị nghẹn lời không nói được câu nào, ký ức của hắn bị kéo về khoảng thời gian rất lâu trước kia.
Vệ gia và Lục gia là chỗ thế giao.
Vợ chồng Lục gia mãi không có con. Năm hắn tám tuổi, nghe nói Lục gia có được một đứa con gái xinh xắn như tạc bằng phấn bằng ngọc.
Mẹ dắt hắn đến Lục gia xem.
Chỉ thấy Lục bá mẫu bế một cô bé nhỏ nhắn, chiếc áo choàng hồng bọc kín mít, chiếc khăn quàng cổ màu trắng càng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn thêm phần nhợt nhạt.
Khuôn mặt cô bé nhỏ xíu, dường như rất sợ người lạ, chỉ có đôi mắt như hai quả nho, đen láy lay chuyển. Khiến trong lòng hắn nảy sinh một khát vọng muốn chở che.
Năm hắn mười ba tuổi, mẹ nói muốn định thân cho hắn.
Hắn lập tức nghĩ ngay đến Lục Phù nay đã lớn hơn nhiều, hay chạy theo sau lưng gọi hắn là "Bân ca ca".
Không ngờ cha mẹ thật sự định đoạt hôn sự này cho hắn, hắn đã vui mừng khôn xiết suốt một thời gian dài.
Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lúc nào nhỉ?
Đại khái là sau khi Lục gia gặp biến cố.
Việc làm ăn của Lục gia sa sút nghiêm trọng, Lục bá phụ và bá mẫu cũng lần lượt qua đời. Lục Phù đến Vệ gia sinh sống.
Việc làm ăn của Vệ gia thì ngày một phát đạt, Vệ Bân thường xuyên theo cha ra ngoài làm ăn. Trong những cuộc xã giao chén thù chén tạc, hắn được người ta tâng bốc thành đứa con cưng của trời.
Còn Lục Phù chỉ là một cô nữ.
Mẹ hắn luôn ngoài sáng trong tối bới móc lỗi lầm của nàng, chê nàng thân thể yếu ớt, chi tiêu hoang phí.
Lại thường xuyên nhắc đến chuyện nàng không có nhà ngoại để nương tựa, kéo theo việc nói Vệ Bân sau này cũng chẳng được nhạc gia giúp đỡ gì.
6
Ba năm trước, khi hắn mới vào thương hành làm việc, để thể hiện bản thân, hắn ham rẻ nên đã nhập một lô tơ lụa giá thấp.
Sau khi hàng vào kho, hắn mới phát hiện chỉ có lớp bề mặt là tơ lụa thật, bên dưới toàn là vải thô. Mà gã thương nhân cung cấp hàng cho hắn đã sớm cao chạy xa bay không dấu vết.
Phen này hắn lỗ mất ba trăm lượng. Hắn sợ cha trách mắng nên không dám để người trong nhà biết, sầu đến mức cơm nước chẳng màng.
Chính Lục Phù đã phát hiện ra điểm bất thường của hắn.
Vệ Bân chịu áp lực quá lớn, thổ lộ hết tiếng lòng với Lục Phù. Lục Phù sau khi an ủi hắn liền lấy ra ba trăm lượng ngân phiếu, bảo hắn bù vào khoảng trống của công quỹ, giúp hắn vượt qua cơn hoạn nạn.
Nàng còn phân tích cặn kẽ, giúp hắn vạch rõ ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện, dạy hắn tìm ra manh mối để truy tìm gã thương nhân l.ừ.a đ.ả.o kia.
Ngay cả đống vải thô chất đống trong kho, Lục Phù cũng nghĩ ra cách giúp hắn xử lý.
Còn về ba trăm lượng kia, Vệ Bân vẫn luôn chưa trả lại cho Lục Phù. Lục Phù lúc đó nói không vội, đều là người một nhà, không phân biệt ngươi ta.
Hắn thế là cũng thật sự không vội trả.