Thái t.ử vung gươm, dõng dạc hạ lệnh cho quân phiến loạn xông vào điện cứu giá, thực chất là ép cung đoạt vị.

"Rầm!"

Cửa chính của cung điện đột ngột bật mở từ bên trong.

Một bóng người cao lớn đứng sừng sững giữa ánh sáng lập lòe của đuốc hoa.

Cảnh Vô Ngôn mình mặc giáp trụ đen tuyền sáng loáng, tay lăm lăm thanh bảo đao đẫm sát khí.

Ánh mắt chàng sáng quắc, lạnh lùng, thần trí hoàn toàn tỉnh táo và uy nghiêm.

Không có một chút dấu hiệu nào của sự điên loạn hay trúng độc.

Phía sau chàng, hàng ngàn binh sĩ Hoàng thủ vệ từ bốn phương tám hướng lao ra như mãnh thú sổ chuồng, bao vây ngược lại quân phiến loạn.

Nụ cười trên môi Thái t.ử lập tức cứng đờ, gã trợn trừng mắt nhìn vị Chỉ huy sứ bằng ánh mắt không thể tin nổi.

"Ngươi... Sao ngươi có thể tỉnh táo? Độc hương Tây Vực của ta rõ ràng đã..."

Cảnh Vô Ngôn khinh bỉ nhìn gã, không thèm phí lời giải thích.

Chàng dứt khoát vung đao, giọng nói trầm thấp át cả tiếng sấm rền:

"Bắt sống nghịch tặc!"

Trận chiến kết thúc nhanh ch.óng trong một nốt nhạc, quân phiến loạn tan rã, Thái t.ử bị bắt sống ngay tại chỗ.

Đến tận lúc bị giải vào ngục tối, gã vẫn gào thét điên cuồng, không hiểu nổi vì sao ván cờ quyền mưu hoàn hảo của mình lại sụp đổ.

Ở Cảnh phủ, ta ngồi co rúm trên giường, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu gối.

Ta nghe tiếng sấm bên ngoài mà khóc thút thít vì sợ hãi.

Ta nhát gan, sợ tiếng sấm, lại càng sợ tiếng đ.á.n.h g.i.ế.c xa xa vọng lại.

Trong lúc hoảng loạn, ta đành lôi cuốn nhật ký da dê của Cảnh Vô Ngôn ra ôm khư khư trước n.g.ự.c để tìm cảm giác an toàn.

"Rầm!"

Cửa phòng bật mở.

Cảnh Vô Ngôn mình đầy sát khí, vạt áo còn vương vệt m.á.u tươi vội vã xông vào.

Chàng thở hổn hển, ánh mắt lo lắng quét qua căn phòng, chỉ sợ thê t.ử nhút nhát của mình bị tiếng động bên ngoài dọa cho mất mật.

Nhìn thấy chàng, nước mắt ta càng rơi lã chã, uất ức khóc nấc lên thành tiếng.

Ta ném cuốn nhật ký xuống giường, mếu máo mắng chàng:

"Bên ngoài đáng sợ quá... Ô ô... Thiếp còn làm vỡ cả bình ngọc thạch quý giá ở phòng khách nữa, chàng có đ.á.n.h ta không?"

Cảnh Vô Ngôn sững sờ.

Nhìn thấy đóa hoa lê đái vũ đang khóc đến thương tâm trên giường, vị Chỉ huy sứ g.i.ế.c người không chớp mắt lập tức luống cuống đến tột độ.

Chàng dứt khoát tháo bỏ mũ giáp đầy m.á.u ném sang một bên, vội vàng quỳ sụp xuống bên cạnh giường.

Đôi bàn tay thô ráp, vụng về lúng túng lau nước mắt cho ta, giọng điệu dịu dàng đến mức tan chảy:

"Không đ.á.n.h, tuyệt đối không đ.á.n.h!"

"Toàn bộ Cảnh phủ này là của nàng, nàng thích đập phá cái gì cũng được, đừng khóc mà, nàng khóc làm tim ta đau c.h.ế.t mất."

Chàng ôm c.h.ặ.t lấy ta, ghé sát tai ta khẽ thì thầm đầy tôn sùng:

"Tuyết Nhi của ta giỏi lắm. Nàng có biết, chính hũ hương hoa bưởi vụng về của nàng đã cứu mạng ta, cứu mạng cả gia tộc này không?"

Ta nín khóc, ngơ ngác chớp chớp mắt nhìn chàng, hoàn toàn không hiểu chàng đang nói gì.

Cái gì mà cứu mạng? Ta chỉ là sợ bị chàng mắng nên mới lau sàn thôi mà?

Nhưng nhìn ánh mắt ngập tràn tình yêu và sự sùng bái của người đàn ông trước mặt, ta liền dẹp hết thắc mắc sang một bên.

Ta chủ động vòng tay ôm lấy cổ chàng, vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi, bắt đầu giở thói bánh bèo thích làm nũng:

"Ta không biết đâu... Ta sợ lắm, chàng phải đền cho ta hộp bánh ngọt tiệm Cẩm Xuân cơ!"

Cảnh Vô Ngôn bật cười thấp, nụ cười hiếm hoi làm bừng sáng cả gương mặt anh tuấn.

Chàng bế bổng ta lên, cẩn thận đặt lên gối, dịu dàng hôn lên trán ta:

"Được, đền cho nàng cả đời này."

Sau đêm cung biến kinh hoàng đó, Thái t.ử bị phế truất, triều đình đại xá thiên hạ.

Cảnh Vô Ngôn lập đại công cứu giá, được Hoàng đế ban thưởng vô số vàng bạc lụa là.

Thế nhưng, ngay tại buổi đại triều, chàng lại khiến toàn thể văn võ bá quan chấn động khi chủ động đệ đơn từ quan.

Chàng nói phu nhân nhát gan, không thích kinh thành xô bồ, chàng muốn dành thời gian đưa nàng đi ngao du sơn thủy.

Hoàng đế giữ không được, đành thở dài phê chuẩn, ban cho chàng một tòa thái ấp thanh tịnh ở vùng giang nam sông nước.

Ngày chúng ta rời kinh thành, trời trong xanh không một gợn mây.

Cảnh Vô Ngôn không còn mặc bộ võ phục đen thêu chỉ bạc lạnh lẽo, mà vận một chiếc áo khoác lụa trơn màu xanh xám giản dị.

Chàng tự tay dắt ngựa, trên lưng ngựa là chiếc kiệu nhỏ được lót nệm lông cáo êm ái nhất dành riêng cho ta.

Ta vén rèm kiệu, nhìn tấm lưng vững chãi của nam nhân đi phía trước, khẽ mỉm cười ngọt ngào.

Kế hoạch bỏ trốn tích góp tiền vàng năm xưa của ta coi như phá sản hoàn toàn.

Nhưng ta lại có được một phu quân nguyện từ bỏ vinh hoa phú quý, một lòng một dạ nuông chiều ta lên tận trời xanh.

Giang Nam sông nước hiền hòa đang đón chờ hai chúng ta phía trước.

Và cuộc đời của chú thỏ nhỏ nhút nhát này, từ nay về sau, chỉ còn lại những tháng ngày sủng ngọt, an yên.

NGOẠI TRUYỆN: 

Giang Nam, ba năm sau ngày rời kinh thành.

Ánh nắng xuân dịu dàng trút xuống ngôi nhà nhỏ ba gian có hàng rào tre bao quanh.

Bên bờ sông nhỏ liễu rủ thướt tha, một bầy gà con lông vàng óng như những cục bông đang lục tục mổ thóc.

Ta ngồi trên chiếc ghế xích đu bằng mây dưới gốc cây bưởi đang trổ hoa trắng xóa.

Trên tay ta cầm một đĩa bánh ngọt tiệm Cẩm Xuân, loại bánh mà Cảnh Vô Ngôn đã bỏ tiền bao trọn một người thợ giỏi từ kinh thành về Giang Nam chỉ để làm riêng cho ta ăn.

Ta lười biếng c.ắ.n một miếng bánh, hai chân khẽ đung đưa, tận hưởng cuộc sống tự tại.

Kế hoạch nuôi gà, trồng rau năm xưa cuối cùng cũng thành hiện thực.

Chỉ là... có thêm một "phu sai" cao lớn, đẹp trai và cực kỳ bám người.

"Tuyết Nhi, nàng xem ta bắt được gì này."

Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên từ phía bờ sông.

Cảnh Vô Ngôn bước vào sân.

Vị Chỉ huy sứ oai phong lẫm liệt năm nào, nay đã cởi bỏ bộ giáp trụ nặng nề, chỉ mặc một chiếc áo vải thô màu xám, hai ống quần xắn lên tận đầu gối.

Trên tay chàng xách một giỏ tre chứa ba con cá béo múp míp đang quẫy đuôi đành đạch.

Gương mặt góc cạnh anh tuấn kia không còn một chút nét lạnh lùng nào, chỉ có ánh mắt dịu dàng như muốn làm tan chảy vạn vật khi nhìn về phía ta.

Chàng đặt giỏ cá xuống, lạch bạch chạy tới bên xích đu.

Không một chút ngần ngại, chàng quỳ một gối xuống bãi cỏ mềm, tự nhiên như hơi thở mà cầm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của ta lên hà hơi ấm.

"Gió sông hơi lạnh, sao nàng không mặc thêm áo khoác vào?"

Chàng lẩm bẩm, giọng điệu mang theo sự xót xa quen thuộc.

Ta mím môi cười, nhét một nửa miếng bánh ngọt còn lại trên tay vào miệng chàng.

"Thiếp không lạnh. Phu quân ăn bánh đi, ngọt lắm."

Cảnh Vô Ngôn ngoan ngoãn nuốt chửng miếng bánh ngọt ngấy mà chàng từng ghét nhất, ánh mắt tràn ngập dung túng.

Chàng bỗng nhiên vùi đầu vào lòng bàn tay ta, cọ cọ hai cái như một chú cún to xác làm nũng:

"Tuyết Nhi, hôm nay ta dọn chuồng gà sạch sẽ rồi, cá cũng bắt được rồi."

"Tối nay nàng thưởng cho ta cái gì đây?"

Ta đỏ mặt, khẽ đẩy đầu chàng ra, giọng nói mềm mại nhõng nhẽo:

"Thưởng cho chàng ăn cá kho hoa bưởi được chưa?"

"Không muốn ăn cá..."

Cảnh Vô Ngôn thấp giọng lầm bầm, vòng tay to lớn đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy eo ta, bế bổng ta từ trên xích đu lên.

Chàng ghé sát tai ta, hơi thở ấm áp phả vào vành tai nhạy cảm, khàn giọng thì thầm:

"Muốn ôm phu nhân ngủ trưa cơ."

Ta bất lực vòng tay ôm lấy cổ chàng, vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi quen thuộc.

Thôi thì, có một vị phu quân hai mặt, cuồng vợ đến vô phương cứu chữa thế này...

Cả đời này của chú thỏ nhỏ nhút nhát là ta, xem như cam tâm tình nguyện bị chàng nuông chiều đến hư hỏng vậy!

[Hoàn]

Hoàn - Phu Nhân Bánh Bèo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia