“Diêu An Tuệ và Hoa Phương Linh đều có chút im lặng, trong lòng đều có tâm sự không mở miệng nói chuyện.”

Diêu An Tuệ đang nghĩ về kiếp trước của Tề Minh Triết, cô và Lộ Nguyên Thanh vì cứu cậu bé mà mất mạng trong trận động đất, nhưng Diêu An Tuệ không biết là ở địa điểm nào, điều này làm cho việc muốn làm gì đó để phòng bệnh hơn chữa bệnh cũng không có cách nào.

May mà sau một hồi dằn vặt lo âu, Diêu An Tuệ cuối cùng cũng nhớ ra tình tiết trong cuốn tiểu thuyết mà Hoa Phương Linh viết, trong sách nguyên thân qua đời, Lộ Nguyên Thanh giải ngũ đương nhiên là không có liên quan gì đến vợ chồng họ.

Nhưng về trận động đất lần này cũng có miêu tả, Lộ Nguyên Thanh bị thương giải ngũ, Thẩm Văn Khang nhặt được món hời trở thành trung đoàn trưởng tạm quyền, trận động đất lần này xảy ra ở mấy huyện trấn của thành phố bên cạnh, vì nơi bị thiên tai rất rộng, Thẩm Văn Khang bọn họ tham gia cứu trợ biểu hiện rất tốt, sau khi về liền bỏ đi hai chữ “tạm quyền".

Đây cũng coi như là một tin tốt, vì điều đó đại diện cho việc khu quân sự bên này là an toàn, ít nhất khi Lộ Nguyên Thanh bọn họ ra ngoài cứu trợ, còn phải lo lắng tình hình ở nhà.

Diêu An Tuệ đang nghĩ về chuyện này, Hoa Phương Linh cũng đang lo lắng như vậy, dù sao trong tình tiết cô ấy tự viết, Thẩm Văn Khang còn bị thương trong lần cứu trợ này vì cứu người, nỗi lo của cô ấy không ít hơn Diêu An Tuệ.

Khu quân sự bên này chắc chắn phải đi cứu trợ, Diêu An Tuệ và Hoa Phương Linh đều không thay đổi được, cũng chưa từng nghĩ đến việc thay đổi, vì đây là chức trách của họ.

Hoa Phương Linh chỉ có thể trông chờ Thẩm Văn Khang tự mình chú ý an toàn, cốt truyện đã thay đổi, Diêu An Tuệ không ch-ết, Lộ Nguyên Thanh không vì bị thương mà giải ngũ, cô cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi, chỉ hy vọng Thẩm Văn Khang nhớ kỹ trong nhà còn có cô, còn có đứa con trong bụng cô.

Hoa Phương Linh nghĩ nhiều hơn một chút, nói thật ra, nếu thật sự nói thẳng ra thì chỗ dựa của cô còn đủ hơn một chút, dù sao thì lời tiên tri của cô là có thể giữ mạng.

Chuyện sẽ không vì sự lo lắng của họ mà chuyển dời, thời gian Lộ Nguyên Thanh xuất phát đi cứu trợ đến nhanh hơn dự kiến, từ lúc họ rời đi đến lúc quay lại chưa đầy hai tiếng đồng hồ.

Vội vàng đến mức chỉ kịp thu dọn một cái túi hành quân rồi vội vã rời đi, đều chỉ kịp dặn dò Diêu An Tuệ tự chăm sóc bản thân.

Khu nhà người thân ồn ào náo nhiệt, mặc dù đã nửa đêm nhưng tất cả mọi người đều không còn tâm trí ngủ nghê, nhất là những người thân quân nhân lần đầu gặp cảnh chồng đi làm nhiệm vụ, trong đó Diêu An Tuệ và Hoa Phương Linh là lo nhất.

Cả hai đều không muốn ngủ, nhưng mà nửa đêm nửa hôm thế này, họ trụ được chứ Tề Minh Triết không trụ được, lúc này đang ngồi trên ghế gà gật, đầu vừa gật xuống là người lại gập theo, cả người cứ như cái lò xo nảy qua nảy lại.

Diêu An Tuệ ôm Tề Minh Triết ngồi trên ghế, định bụng vào nhà ngủ, vì cứ ôm một đứa trẻ bảy tám tuổi ngồi thế này cô không chịu nổi.

Nhưng mà, người biết tình tiết trong sách ở đây sẽ không sao chỉ có mình cô, người khác không biết mà, trong tình huống này nếu dẫn trẻ con vào nhà ngủ, chẳng phải sẽ bị người ta chỉ trỏ mắng c.h.ử.i sao?

Ước chừng người không biết nội tình mà biết được chỉ có nước mắng cô tự tìm c-ái ch-ết đừng lôi kéo đứa trẻ theo.

Diêu An Tuệ và Hoa Phương Linh cứ ngồi ngây ra trong sân hơn nửa tiếng đồng hồ, đợi xung quanh dần yên tĩnh lại, họ biết là có thể lén lút vào nhà ngủ rồi.

“Chắc là không có vấn đề gì nữa đâu nhỉ, nếu không thì vào thôi, không trẻ con thức không nổi sẽ cảm lạnh mất.”

“Tớ cũng không xong rồi, buồn ngủ quá.”

Sau khi m.a.n.g t.h.a.i trở nên ham ngủ, lúc này cô buồn ngủ đến mức nước mắt chảy ròng ròng.

“Hay là... vào nằm nhé?”

Hơn nửa tiếng trước còn đang lo lắng cho người đàn ông nhà mình, giờ Diêu An Tuệ và Hoa Phương Linh đã buồn ngủ không chịu nổi rồi, chuyện lo lắng thì cứ đợi họ ngủ đẫy giấc rồi nói sau vậy, dù sao bây giờ họ có lo lắng thêm cũng chẳng ích gì.

Và cả hai đều rất ăn ý ai về nhà nấy.

Hoa Phương Linh về nhà lật xem trung tâm mua sắm của mình, xem có thứ gì dùng được không, chỉ cần cô thấy đồ dùng được thì đều mua hết, cho đến khi tiêu hết sạch tiền của mình Hoa Phương Linh mới dừng lại.

Còn bên Diêu An Tuệ, cô bế Tề Minh Triết vào phòng mình, may mà đứa trẻ này ngủ say, bế đi bế lại cũng không tỉnh, chỉ lúc đầu khi Lộ Nguyên Thanh bế cậu bé từ trong phòng ra thì có tỉnh một chút, nhưng rất nhanh lại ngủ thiếp đi.

Diêu An Tuệ thật ra không ngủ được, suy nghĩ quá nhiều chuyện, cuối cùng liền lặp đi lặp lại dùng thuật lời nói, cầu nguyện, đừng có ý nghĩ không dám nghĩ, chỉ cầu xin Lộ Nguyên Thanh có thể lành lặn trở về.

Lần đầu tiên dùng thuật lời nói, công đức giảm đi một chút, lần thứ hai lại giảm, lần thứ ba vẫn giảm, đến lần thứ năm mới không giảm nữa.

Sau đó Diêu An Tuệ mới cảm thấy buồn ngủ, rồi nhanh ch.óng chìm vào giấc mộng ngọt ngào.

Công đức thì Diêu An Tuệ đã nắm vững quy luật rồi, nếu bạn muốn thay đổi một chuyện, chuyện nhỏ thì một lần là xong, chuyện lớn thì dùng thêm vài lần, khi công đức không giảm nữa thì đại diện cho việc đã thành công, và sau khi thành công đại khái công đức sẽ có chút tăng trưởng.

Điều này cũng làm cho Diêu An Tuệ biết được không được lạm dụng năng lực này, thay đổi một người sẽ làm công đức của cô giảm đi, người được cô thay đổi làm việc thiện thì công đức của cô sẽ tiếp tục tăng trưởng.

Nhưng nếu người được cô cứu mạng lại làm việc ác thì sao?

Mặc dù đến thời điểm hiện tại chuyện như vậy vẫn chưa xảy ra, nhưng Diêu An Tuệ vốn quen thói lo xa, phòng bệnh hơn chữa bệnh, diệt trừ nguy hiểm từ trong trứng nước mới là tính cách của cô.

Vì không thể mãi chỉ có ra mà không có vào được, bất kể là thứ gì.

Cho nên, từ đó về sau Diêu An Tuệ keo kiệt lắm, làm người tốt việc tốt tích công đức thì được, nhưng tuyệt đối không phải vì để tích công đức mà sử dụng thuật lời nói.

Giấc ngủ này của Diêu An Tuệ không hề yên ổn chút nào, liên tục mơ thấy những giấc mơ kỳ quái, không những không được nghỉ ngơi tốt mà sau khi tỉnh lại cả người còn đau nhức.

Diêu An Tuệ không những không ngủ ngon mà còn tỉnh dậy rất sớm, hơn sáu giờ một chút đã tỉnh rồi, nếu là trước kia Diêu An Tuệ thế nào cũng phải ngủ bù một giấc, nhưng hôm nay lại không ngủ được.

Sau đó Diêu An Tuệ phát hiện công đức của cô lại tăng vọt, không chỉ tăng vọt mà tổng thể còn tăng thêm.

Diêu An Tuệ cuối cùng cũng yên tâm rồi.

Vì điều này chỉ có một khả năng, đó chính là cái hạn ch-ết của Lộ Nguyên Thanh đã hoàn toàn được giải quyết.

Thật hiếm thấy, Diêu An Tuệ hơn sáu giờ đã dậy, còn vui vẻ ngân nga điệu nhạc nhỏ trong lòng, rất hiếm khi tự tay làm bữa sáng.

Bảy giờ, cửa nhà Diêu An Tuệ bị gõ vang, lúc này Diêu An Tuệ đang dọn dẹp nấm trong sân, rửa sạch đống nấm nhặt được hôm qua, chuẩn bị cho vào cái sàng để hong khô.

Diêu An Tuệ còn tưởng là Hoa Phương Linh đến, đầu cũng không ngẩng lên mà nói:

“Cứ đẩy cửa vào đi, cửa không khóa đâu.”

Đợi đến khi nghe thấy tiếng bước chân không đúng mới phát hiện là các chiến sĩ trẻ mười tám mười chín tuổi, mỗi người đều gánh một gánh dọc mùng.

Lời tác giả:

“Chương này là của tối qua, viết viết rồi ngủ quên mất, chương này bình luận quá hai mươi sẽ viết thêm.”

Giây phút này thật khó dùng ngôn từ để mô tả tâm trạng của Diêu An Tuệ, ngũ vị tạp trần nhưng cảm động nhiều hơn.

Lúc đầu Diêu An Tuệ sở dĩ muốn kết hôn có rất nhiều nguyên nhân, là vì lúc đó hoàn cảnh của nguyên thân không tốt, cô cũng không biết năng lực miệng quạ đen của mình có thể nâng cấp nên chỉ có thể tự cứu mình.

Là vì ghét phiền phức, ở lại quê nhà của nguyên thân sẽ có rất nhiều phiền phức, lo lắng bị những người quen biết nguyên thân nhận ra điểm khác biệt giữa cô và nguyên thân, và lũ cặn bã nhòm ngó nguyên thân.

Phiền phức lớn hơn là dung nhan quá đỗi xinh đẹp, một cô gái yếu đuối mong manh không có người nhà bảo bọc, những kẻ có ý nghĩ giống như Vô Hưng Nghiệp sẽ chỉ có nhiều chứ không có ít, mà Diêu An Tuệ chọn cách giải quyết một lần và mãi mãi.

Môi trường quân đội tương đối mà nói không quá hỗn tạp, Quan Khang Đức là một hậu thuẫn vững chắc có thể bảo vệ cô, bớt đi cho anh rất nhiều phiền phức.

Quan trọng nhất là kiếp trước kiếp này Diêu An Tuệ đều rất muốn có một gia đình của riêng mình có con cái của riêng mình, điều này đã trở thành một loại chấp niệm của cô rồi.

Chọn kết hôn với Lộ Nguyên Thanh không phải vì Diêu An Tuệ đã yêu anh, mà là vì tính cách của Lộ Nguyên Thanh quyết định hai người ở chung sẽ không vì những chuyện lông gà vỏ tỏi mà tranh cãi quá nhiều, điều này có sức hút cực lớn đối với một người muốn cuộc sống đơn giản.

Còn một nguyên nhân lớn nhất nữa là lúc đó Quan Khang Đức sắp xếp cho cô tiếp xúc với ba người đều là những người đặc biệt ưu tú, bất kỳ ai trong ba người đó dưới con mắt thế tục Diêu An Tuệ đều không xứng đôi.

Nhưng so với Ngô Thừa An và Tiêu Cảnh Minh thì thành phần gia đình của Lộ Nguyên Thanh không quá phức tạp, nhà họ Lộ chỉ có một mình anh, đối với người không thích quan hệ mẹ chồng nàng dâu mà nói thì điểm này đã bỏ xa những người khác mấy con phố rồi.

Diêu An Tuệ gả cho Lộ Nguyên Thanh không phải vì tình yêu mà là vì thế tục, là quyết định sau khi Diêu An Tuệ cân nhắc lợi hại.

Mà Diêu An Tuệ chắc chắn là người may mắn, Lộ Nguyên Thanh vẫn luôn trước sau như một, Lộ Nguyên Thanh ít nói trầm mặc không phải tính cách khiến người ta yêu thích nhưng đúng lúc Diêu An Tuệ lại không thích người khéo mồm khéo miệng.

Lộ Nguyên Thanh dùng hành động để nói chuyện, chỉ có thể nói là trúng ngay hồng tâm.

Sau khi kết hôn Lộ Nguyên Thanh chu đáo tận tâm, chỉ cần anh ở nhà Diêu An Tuệ không cần phải làm bất cứ việc gì, Lộ Nguyên Thanh chăm sóc cô vô cùng tỉ mỉ.

Đừng nói xã hội phong kiến không thấy người như Lộ Nguyên Thanh, sau khi đến đây Diêu An Tuệ cũng chưa từng thấy người đàn ông nào sẽ giặt quần áo cho vợ, càng đừng nói đến nấu cơm rửa bát quét dọn vệ sinh.

Ngay cả Hoa Phương Linh xuyên từ hậu thế cởi mở hơn tới đây đều trêu đùa Lộ Nguyên Thanh là người đàn ông tốt thắp đuốc cũng không tìm ra được.

Nhưng Lộ Nguyên Thanh không phải không có khuyết điểm, đại khái chính là theo lời Hoa Phương Linh “căn bệnh chung" của nam chính văn niên đại, ban ngày khắc chế ban đêm biến thành sói, ở phương diện này Diêu An Tuệ được hưởng thụ rất tốt.

Sau khi kết hôn thiện cảm của Diêu An Tuệ dành cho Lộ Nguyên Thanh ngày một tăng, sự yêu thích cũng ngày một nhiều, khi Diêu An Tuệ cảm thấy Lộ Nguyên Thanh đã rất tốt rồi thì Lộ Nguyên Thanh còn thể hiện tốt hơn nữa.

Giống như bây giờ tâm trạng của Diêu An Tuệ thật sự rất phức tạp, Diêu An Tuệ không ngờ dưới tình huống đêm qua như vậy mà Lộ Nguyên Thanh vẫn còn nhớ đống dọc mùng cô muốn, còn sắp xếp những người khác ở lại đơn vị giúp đỡ.

Trong lòng Diêu An Tuệ có một hạt giống tình yêu đang nhân lúc cô không chú ý mà âm thầm nảy mầm, sự tốt đẹp của Lộ Nguyên Thanh dành cho cô đã lặng lẽ biến thành phân bón tưới tắm.

Đợi đến khi Diêu An Tuệ phát hiện ra thì hạt giống mang tên “yêu" này đã mọc ra hai chiếc lá nhỏ.

“Chị dâu... chị dâu, đống dọc mùng này để ở đâu ạ?”

Giọng nói của chiến sĩ trẻ cắt ngang dòng suy nghĩ của Diêu An Tuệ.

“Cứ để ở đây đi, vừa hay rửa cùng nhau rồi làm dọc mùng chua.”

Diêu An Tuệ chỉ vào một khoảng đất trống cạnh giếng nước quay tay.

Chương 48 - Phu Nhân Đoàn Trưởng Thập Niên 70 Đến Từ Cổ Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia