“Dạ vâng.”

Sau khi các chiến sĩ trẻ đặt gánh dọc mùng xuống, Diêu An Tuệ bưng nước đường tới - đây là nghi lễ tiếp khách tiêu chuẩn cao của thời đại này:

“Vất vả cho các em quá, lại đây uống miếng nước đi.”

“Đã ăn sáng chưa?

Chị vẫn chưa làm bữa sáng đâu, các em ăn tạm chút gì lót dạ nhé.”

Diêu An Tuệ lại mang bánh quy cùng cà chua, dưa chuột hái trong vườn ra.

“Cảm ơn chị dâu ạ.”

Chiến sĩ trẻ đang khát nước đón lấy cốc nước uống cạn một hơi, sau đó liền bị nước đường ngọt lịm làm cho “ngấy”.

Cũng không phải Diêu An Tuệ cho quá nhiều đường làm người ta ngấy thật, chỉ là chiến sĩ trẻ không ngờ Diêu An Tuệ lại pha nước đường cho họ, nhất thời không chú ý nên bị bất ngờ thôi.

Các chiến sĩ trẻ đều mới nhập ngũ chưa đầy nửa năm, trước đây cũng từng giúp đỡ các chị dâu quân nhân làm việc, thời đại này có thể đến theo quân ít nhất cũng phải cấp đại đội trưởng, các chị dâu quân nhân đến từ khắp mọi miền đất nước, người nào tính cách nấy đều có cả.

Tố chất đều khá cao, sẽ không vì cấp bậc của chồng cao mà khinh người, đa số mọi người đều ôn hòa lễ phép, chỉ là ít nhiều sẽ có chút khoảng cách, mà Diêu An Tuệ là người thứ hai nhận được sự thiện cảm cao độ của người nhà quân nhân.

Người thứ nhất đương nhiên là Hoa Phương Linh, là một người có cái nhìn cực kỳ ngưỡng mộ đối với quân nhân, cảnh sát, lính cứu hỏa nên quyết định Hoa Phương Linh không thể nào lạnh lùng với họ, mỗi lần gặp đều tiếp đãi nhiệt tình, điều này khiến thiện cảm của Hoa Phương Linh trong lòng các chiến sĩ rất cao.

Chỉ là Hoa Phương Linh lớn lên trong thời bình làm sao so được với người chiến thắng trong cung đấu biết cách thu phục lòng người.

Đây không phải nghĩa tiêu cực, Diêu An Tuệ cũng không cố ý thu phục lòng người, chỉ là thói quen thật sự rất khó thay đổi, ngay cả khi đã đổi một thế giới khác rồi thì một số thói quen vẫn khắc sâu vào xương tủy.

Từ một cung nữ nhỏ nhoi từng bước leo lên vị trí Quý phi, không ai rõ hơn Diêu An Tuệ rằng những nhân vật nhỏ bé không thể coi thường đến mức nào, trong hậu cung rất nhiều mưu kế thường vì một nhân vật nhỏ không bắt mắt mà đổ vỡ hoặc là xoay chuyển tình thế.

Đương nhiên Diêu An Tuệ luôn là người chiến thắng.

Diêu An Tuệ làm từ cung nữ đi lên, biết cách mưu tính cho bản thân nhất, ban đầu vì để được ra khỏi cung đã có ý định ngầm kết giao nhân mạch, trong khả năng cho phép cũng không ngại đưa tay giúp đỡ một số người trong tình huống không nguy hiểm đến tính mạng của bản thân.

Loại sói mắt trắng vô ơn không phải chưa từng gặp nhưng đều bị những người biết ơn báo ơn ấn xuống đất ma sát rồi, cũng từng có nhiều người mạo hiểm tính mạng đến báo tin cho cô.

Tóm lại Diêu An Tuệ chưa bao giờ coi thường bất kỳ một nhân vật nhỏ nào, trong hậu cung Huệ Quý phi nương nương là phi tần có nhân duyên tốt nhất, không có ai sánh bằng.

Diêu An Tuệ chưa bao giờ phạt thuộc hạ, cung nữ thái giám trong cung của cô nếu có bệnh cũng được ban thu-ốc mà không lo bị đưa đến lãnh cung chờ ch-ết, dịp lễ tết cũng thường có ban thưởng, khi gặp phi tần khác làm khó đều dốc sức che chở chứ không đẩy ra làm bia đỡ đạn.

Mười mấy năm hậu cung Diêu An Tuệ đã quen đeo mặt nạ ôn hòa, quen hào phóng, và theo thời gian diễn xuất ung dung như thể đã khắc sâu vào xương tủy.

Chỉ có thể nói Hoa Phương Linh thua cô không oan!!!

Chiến sĩ trẻ cảm thấy Diêu An Tuệ khiến người ta sinh lòng thiện cảm hơn Hoa Phương Linh, Hoa Phương Linh là nhiệt tình chu đáo nhưng Diêu An Tuệ ôn hòa hào phóng, được cô nhìn vào cứ như được sự dịu dàng bao vây vậy, như thể họ là người được coi trọng nhất, quan trọng nhất.

Điều này hoàn toàn khác với cảm giác khi ở chung với Hoa Phương Linh, thế nên nói Hoa Phương Linh thua cô thật sự không oan.

“Chị dâu, đằng kia vẫn còn một ít nữa có để ở đây luôn không ạ?”

Hai chiến sĩ trẻ nhìn nhau, một người nói.

“Vẫn còn sao?

Các em không phải là cắt sạch vạt dọc mùng đó rồi chứ?”

Diêu An Tuệ ngây người luôn, phải biết là ở đây đã có hẳn hai gánh, bốn bó lớn, vì dọc mùng rất nhẹ nên được bó thành những bó cực kỳ to, xếp chồng lên nhau hiệu quả thị giác là vô cùng đáng kể.

Vốn dĩ Diêu An Tuệ còn tưởng dọc mùng cắt xuống đều ở đây cả rồi, hôm qua cô cũng không bảo Lộ Nguyên Thanh cắt hết về.

Nào ngờ hai chiến sĩ trẻ nhe răng cười:

“Đã cắt xuống hết rồi ạ, giờ bọn em đi gánh về đây.”

Trên mặt Diêu An Tuệ thoáng qua một chút không tự nhiên nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại, tốc độ nhanh đến mức căn bản không thể phát hiện ra.

“Vậy thì thật sự vất vả cho các em quá, sau này dọc mùng chua làm xong chị sẽ gửi cho các em một ít, đợi nhà chị về sẽ mời các em qua nhà ăn cơm.”

Diêu An Tuệ vẻ mặt cảm kích, còn nhiệt tình mời họ qua ăn cơm.

Mười tám mười chín tuổi chính là cái tuổi không từ chối được sự cám dỗ của món ngon, vừa nghe Diêu An Tuệ nói muốn mời họ ăn cơm, nụ cười đó càng tươi tắn thêm vài phần, được lãnh đạo cấp trên mời ăn cơm không phải ai cũng có cơ hội, huống chi còn là lãnh đạo của lãnh đạo.

Một điều nữa là Diêu An Tuệ cũng giống như Hoa Phương Linh, đều là những chủ nhà hào phóng nổi tiếng trong khu quân sự, chịu ăn chịu uống, nghe nói chị dâu Lộ cũng giống như chị dâu Thẩm, tay nghề nấu nướng đều đặc biệt tốt, có thể nói là đã kéo kỳ vọng lên đến mức tối đa.

“Cảm ơn chị dâu ạ.”

Hai chiến sĩ trẻ cười đến không thấy mặt trời đâu, cảm thấy quyết định tạm thời cắt sạch vạt dọc mùng lúc nãy thật sự quá đúng đắn, nếu không thì không tiện ăn cơm chị dâu Lộ mời.

Đúng vậy, dọc mùng họ cắt xong đều gánh về cả rồi nhưng vì Diêu An Tuệ nói chuyện với họ nhẹ nhàng dịu dàng, nụ cười trên mặt lại quá đỗi chân thành, lại còn nước đường bánh quy trái cây nên lâm thời quyết định cắt nhiều thêm một chút, cắt sạch vạt dọc mùng đó luôn.

Diêu An Tuệ cũng vạn lần không ngờ, chẳng qua là theo thói quen phát huy khả năng thân thiện, chăm sóc mấy đứa trẻ vừa đi lính lấy chút đồ ăn thức uống tiếp đãi một chút.

Kết quả là tự tìm cho mình một đống việc để làm, phải biết trước thì cô tuyệt đối, tuyệt đối không làm như vậy.

Đúng thế, Diêu An Tuệ chỉ muốn làm chút dọc mùng chua cho bàn ăn mùa đông của gia đình thêm món thôi nhưng cô đâu có muốn nhiều... nhiều như vậy chứ, phải biết là một cân dọc mùng có thể làm được hơn tám lạng dọc mùng chua.

Theo ý định của Diêu An Tuệ thì mấy chục cân dọc mùng chua chắc chắn đủ cho cả mùa đông rồi, dù sao dọc mùng chua với dưa muối, đậu cô ve muối cũng cùng một tính chất, trên bàn ăn chỉ có thể xuất hiện một loại thôi.

Mà bốn bó dọc mùng trên mặt đất này chắc chắn phải hơn một trăm cân rồi, làm hết thành dọc mùng chua đại khái có thể làm được một vại lớn, riêng tiền muối dùng để làm dọc mùng chua cũng phải mua đến mấy chục cân.

Vốn dĩ lúc nãy thấy nhiều dọc mùng như vậy Diêu An Tuệ đã bắt đầu đau đầu rồi, trời mới biết nghe nói còn rất nhiều chưa gánh về thì khóe miệng cô cứng đờ đến mức nào.

Diêu An Tuệ đoán chắc là Lộ Nguyên Thanh nói năng không rõ ràng làm người ta hiểu lầm rồi.

Nhưng Diêu An Tuệ có thể làm sao đây?

Cô có thể trách ai?

Không thể trách Lộ Nguyên Thanh, người ta nửa đêm đi cứu trợ còn nhớ chuyện Diêu An Tuệ nói, người đàn ông như vậy đi đâu mà tìm?

Trách các chiến sĩ trẻ giúp đỡ sao?

Sáng sớm bụng đói đến làm việc, Diêu An Tuệ không có da mặt đó để đi trách người ta.

Diêu An Tuệ không trách được ai, chỉ có thể trách bản thân chiều qua không nói rõ ràng với Lộ Nguyên Thanh.

Không chỉ có vậy, Diêu An Tuệ còn phải tranh thủ đi nấu cơm, người ta sáng sớm đến làm việc chắc chắn không thể để người ta bụng không mà về được.

Vừa hay trong nhà vẫn còn màn thầu bột hỗn hợp Lộ Nguyên Thanh chuẩn bị cho mình ăn, Diêu An Tuệ quyết định hâm nóng lại rồi xào món thịt xào ớt cho họ mang về ăn.

Tư tưởng cổ đại của Diêu An Tuệ vẫn chưa chuyển đổi hẳn, cô là một phụ nữ trẻ không tiện ăn cơm ở nhà với những chàng trai chỉ kém cô vài tuổi.

Lời tác giả:

“Nỗi sầu của Diêu An Tuệ lớn... nhường này cơ đấy.”

“Thím ơi, thím ơi, con dậy rồi ạ.”

Tề Minh Triết vui vẻ nhảy nhót đi tới, lúc nãy cậu bé tỉnh dậy hóa ra là ở trong phòng của chú và thím, Tề Minh Triết tuy không nói chuyện nhưng biểu cảm của cậu bé rất phô trương, có một loại cảm giác “mau nhìn con này, vui quá đi!”.

“Dậy rồi à, sáng nay ăn màn thầu kèm thịt xào ớt được không?”

Diêu An Tuệ vốn định làm món khác nhưng nhìn thấy chậu màn thầu đó thì dừng lại.

Diêu An Tuệ quen ăn bữa sáng thanh đạm có nước, Lộ Nguyên Thanh cũng ăn theo cô, cho dù anh ăn không quen nhưng cũng chưa từng yêu cầu Diêu An Tuệ phải theo thực đơn của mình, cùng lắm là tự mình đi làm chút đồ ăn chuẩn bị sẵn.

Lộ Nguyên Thanh thích ăn màn thầu, bây giờ thời tiết chuyển lạnh, Lộ Nguyên Thanh về cơ bản sẽ làm nhiều một chút đủ cho anh ăn khoảng hai ngày, chậu màn thầu này là làm từ tối kia, nếu Lộ Nguyên Thanh ở nhà thì hôm nay cũng ăn hết rồi.

Nhưng mà Lộ Nguyên Thanh chẳng phải không có nhà sao, ba ngày Diêu An Tuệ cũng không ăn hết được.

May mà sáng nay Diêu An Tuệ đã tìm được chỗ tiêu thụ cho chúng, để các chiến sĩ tiêu diệt hết đống màn thầu này, món thịt xào ớt sáng nay xào vượt mức bình thường, thiết nghĩ chắc sẽ không bị nói là tiếp đãi không chu đáo chứ?

“Thím ơi con có thể ăn kiểu bánh kẹp màn thầu mà dì Hoa nói không ạ?”

Tề Minh Triết nhỏ giọng đề nghị.

Bánh kẹp màn thầu chính là kẹp thịt và trứng vào trong màn thầu, Hoa Phương Linh từng làm một lần cho Tề Minh Triết ăn, không ngờ cậu bé lại nhớ mãi.

“Được chứ, lát nữa bẻ đôi màn thầu ra rồi kẹp thịt vào là được.”

Diêu An Tuệ ra hiệu là được, miễn là cậu bé ăn màn thầu, bất kể ăn thế nào thì cậu bé vẫn là một đứa trẻ ngoan.

“Dạ!

Cảm ơn thím ạ.”

Tề Minh Triết vui mừng khôn xiết.

“Vậy thì mau đi rửa mặt mũi đi, ăn sáng xong còn phải đi học nữa.”

Lại đến thứ Hai ngày đi học rồi.

“Chị dâu, bọn em để hết dọc mùng ở trong sân rồi ạ.”

Các chiến sĩ trẻ gánh đòn gánh mồ hôi đầm đìa trở về.

Diêu An Tuệ vội vàng ngăn họ lại:

“Ơ kìa đợi chút, các em ăn sáng xong rồi hãy đi.”

“Không cần đâu chị dâu, bọn em về nhà ăn ở nhà ăn là được rồi ạ.”

Chiến sĩ trẻ liên tục xua tay.

“Tầm này chắc nhà ăn không còn gì ăn nữa rồi nhỉ?”

Diêu An Tuệ nhìn thời gian, đã 7 giờ 10 phút rồi.

“Có mà, có mà.”

“Vậy cũng không được đi, các em bụng đói đến làm việc cho chị sao có thể để các em lại bụng không mà về được.”

Diêu An Tuệ dứt khoát bưng đến một cái mẹt đựng đầy màn thầu và một hộp cơm thịt xào ớt.

“Thật ra cũng là muốn nhờ các em giúp một tay, nhà anh Lộ thích ăn màn thầu, một lần hấp là hấp nhiều thế này, kết quả là anh ấy lại không có nhà, làm người ta đau đầu quá, ngặt nỗi chị lại không thích ăn màn thầu, các em cứ giúp chị tiêu diệt đống màn thầu này đi, kẻo để lâu lại hỏng phí ra.”

Chiến sĩ trẻ cảm thấy bản thân kiến thức hạn hẹp, thời buổi này còn có người không thích ăn cơm sao?

Diêu An Tuệ dứt khoát đưa cái mẹt cho đối phương cầm:

“Lát nữa các em còn phải đi huấn luyện, Tiểu Triết nhà chị cũng phải đi học rồi, chị không giữ các em nữa nhé, sau này nhớ lại nhà ăn cơm đấy.”

Chương 49 - Phu Nhân Đoàn Trưởng Thập Niên 70 Đến Từ Cổ Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia