Tôi tên là Hoàng Minh Triết.

Trong cuốn hộ khẩu mới tinh được đặt trang trọng ở phòng khách nhà họ Lê, tên của tôi nằm ngay dưới tên của mẹ Lê Thục Đoan. Tôi mãn nguyện nhìn nó với nhiều cảm xúc ngổn ngang.

Người ta nói tôi là một đứa trẻ kỳ lạ. Mười tuổi, tôi không thích đồ chơi, không thích xem hoạt hình, thứ tôi đọc mỗi ngày là báo cáo tài chính và các tài liệu quản trị bằng tiếng Anh do cố vấn Hoàng gia gửi tới. 

Ai cũng khen tôi có thiên phú bẩm sinh, có "linh tính bản năng" của một nhà lãnh đạo tối cao từ trong trứng nước.

Nhưng không ai biết rằng, cái gọi là linh tính bản năng ấy, thực chất là những mảnh vỡ ký ức vụn vặt, u tối và đầy đau đớn mà chính tôi cũng không thể giải thích được.

Tôi không hề có ký ức trọng sinh như Nguyễn Khánh Linh. Tôi chỉ là một đứa trẻ mười tuổi bình thường, nhưng sâu trong tiềm thức của tôi lại tồn tại những nỗi sợ hãi và thói quen vô lý đến mức cực đoan.

Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã có một nỗi bài xích kinh hoàng với bóng tối và không gian hẹp. 

Mỗi khi bị nhốt trong một căn phòng tối, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi sẽ nghẹn lại, tim đập dữ dội như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy cuống họng. 

Trong những giấc mơ chập chờn vào những đêm mưa bão, tôi thường thấy hình ảnh một đứa trẻ gầy trơ xương, mặc bộ quần áo rách rưới, co quắp c hết lạnh trong một góc bẩn thỉu. 

Đứa trẻ đó không có ai bên cạnh, xung quanh chỉ có tiếng muỗi vo ve và mùi vị của sự thối rữa.

Mỗi lần giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng ấy, mồ hôi tôi lại vã ra như tắm. 

Tôi sẽ nhìn chăm chăm vào đôi bàn tay lành lặn, trắng trẻo hiện tại của mình, lòng ngập tràn sự hoang mang. 

Tại sao tôi lại thấy những cảnh tượng đáng sợ đó? Đứa trẻ đáng thương trong mơ là ai? Tôi không biết, tôi chỉ có một bản năng duy nhất sau mỗi giấc mơ: run rẩy bò xuống giường, chạy thật nhanh sang phòng mẹ Đoan, chỉ khi ngửi thấy mùi hương hoa oải hương dịu nhẹ trên áo ngủ của mẹ, trái tim đang điên cuồng đập của tôi mới có thể bình lặng trở lại.

Không chỉ có nỗi sợ, bản năng của tôi đối với một số người xung quanh cũng nhạy cảm đến mức đáng sợ.

Ngày đầu tiên khi tôi gặp Nguyễn Duy Bách. Lúc đó, toàn bộ tế bào trên cơ thể tôi đều dựng đứng lên vì ghê tởm. Một luồng luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, bản năng gào thét trong đầu tôi rằng: Kẻ này là một con quỷ ngụy quân t.ử, gã sẽ hút cạn m.á.u của mày, gã sẽ ném mày vào chỗ ch ết.

Chính vì cái "linh tính" quái dị đó, tôi luôn dùng ánh mắt lầm lì, thù hằn để nhìn gã. Tôi bài xích tất cả mọi thứ thuộc về gã, kể cả tiền bạc hay những món đồ chơi gã ban phát.

Và cả Nguyễn Khánh Linh nữa. Lần đầu tiên nhìn thấy con bé đó ở biệt thự nhà họ Nguyễn, tôi đã cảm thấy một sự thấu xương lạnh lẽo. 

Điều khiến tôi đề phòng không phải là những dòng chữ đó, mà là ánh mắt của con bé. 

Đó không phải là ánh mắt của một đứa trẻ tám tuổi, mà là ánh mắt của một kẻ đi săn đang nhìn một con mồi đã chế t. 

Nó nhìn tôi với sự đắc ý, khinh bỉ và một niềm vui sướng bệnh hoạn.

Bản năng sinh tồn từ những "mảnh vỡ vô hình" trong đầu nhắc nhở tôi: Con bé này muốn mày phải ch ết. 

Cho nên, dù con bé có cố tình tỏ ra thân thiện trước mặt người lớn, tôi chưa bao giờ hạ thấp sự cảnh giác với nó dù chỉ một giây.

Mặc dù vào đêm bị bắt cóc trước đó

Ngược lại với sự bài xích dành cho hai cha con nhà họ Nguyễn, ký ức thực sự duy nhất của tôi trước khi gặp t.a.i n.ạ.n lạc mất gia đình lại là những mảng màu vô cùng ấm áp.

Tôi vẫn nhớ lờ mờ về một người phụ nữ có nụ cười rất dịu dàng, người luôn ôm tôi vào lòng và gọi tôi là "Minh Triêt của mẹ". 

Tôi nhớ một người đàn ông cao lớn, hay kiệu tôi trên vai đi dạo khắp thung lũng đầy hoa ở nước Pháp. 

Và tôi nhớ cả một trận t.a.i n.ạ.n kinh hoàng, tiếng phanh xe ch.ói tai, tiếng nổ lớn và vòng ôm siết c.h.ặ.t của bố mẹ trước khi cả thế giới của tôi chìm vào bóng tối.

Khi tỉnh dậy, tôi đã nằm ở một vùng quê xa lạ, đầu óc trống rỗng, không nhớ nổi tên tuổi của mình, chỉ biết ôm khư khư chiếc ghim cài áo hình chim ưng, thứ duy nhất còn sót lại từ đống đổ nát. 

Tôi trở thành đứa trẻ lang thang, rồi bị đưa vào cô nhi viện, chịu đựng sự ghẻ lạnh của người đời dưới cái tên Hoàng Minh Triết.

Tôi đã nghĩ cuộc đời mình sẽ mãi là một màu xám xịt của sự bỏ rơi và thù hận, cho đến ngày mẹ Đoan xuất hiện.

Cái ngày mẹ bước vào căn phòng ở bệnh viện, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào người mẹ, biến mẹ thành đốm sáng duy nhất trong thế giới tăm tối của tôi. 

Khi mẹ quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng lau đi vết bùn trên mặt tôi và nói: "Từ nay về sau, con là con trai của mẹ", "linh tính bản năng" luôn xù lông nhím để phòng thủ của tôi đột ngột hoàn toàn sụp đổ.

Tiềm thức của tôi không hề bài xích mẹ. Ngược lại, nó dịu dàng ôm lấy mẹ. Nó nói với tôi rằng: Người phụ nữ này là bến đỗ duy nhất của mày. Mẹ sẽ bảo vệ mày bằng cả sinh mạng.

Và mẹ đã làm đúng như vậy. Mẹ vì tôi mà đối đầu với Nguyễn Duy Bách, vì tôi mà vạch trần âm mưu của Vũ Thanh Hà, và vào đêm bão bùng ở bến cảng, mẹ đã dùng tấm thân gầy guộc của mình để che chắn cho tôi trước mũi d.a.o của kẻ bắt cóc.

Khoảnh khắc nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ giữa cơn mưa xối xả, nhìn quản gia Hoàng gia đang quỳ dưới đất quỳ lạy mình, tôi không hề cảm thấy kiêu ngạo hay vui sướng vì khôi phục thân phận tài phiệt. 

Đối với tôi, danh hiệu Thiếu chủ Hoàng gia, khối tài sản nghìn tỷ hải ngoại hay quyền lực tối cao, tất cả đều là vật ngoài thân.

Nếu cái giá của việc trở thành người thừa kế Hoàng gia là phải rời xa mẹ Đoan, tôi thà làm một đứa trẻ nghèo khổ mang họ Lê cả đời.

May mắn thay, mẹ đã nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi trước mặt thế lực của Hoàng gia, thản nhiên tuyên bố: "Nếu các ông muốn đưa thằng bé đi, trừ khi các ông bước qua xác của Lê Thục Đoan này."

Lúc đó, tôi đã biết, những mảnh vỡ đau đớn dù tôi không hiểu vì sao mình lại có đã hoàn toàn được chữa lành ở kiếp này rồi.

Bây giờ, tôi là Hoàng Minh Triết, mười tuổi. Tôi có một gia tộc quyền lực đứng sau lưng sẵn sàng dâng lên mọi thứ, và tôi có một người mẹ yêu tôi hơn chính bản thân mình.

Tôi sẽ lớn thật nhanh, học thật giỏi để trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho mẹ. 

Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, bất kể là ai, nếu dám tổn thương đến một sợi tóc của mẹ Đoan, tôi sẽ dùng bản năng tàn nhẫn nhất của mình để khiến kẻ đó sống không bằng c hết.

[HOÀN]

Ngoại Truyện - Phu Nhân Hào Môn Đã Thức Tỉnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia