Ta lấy khế thân, cho họ rời đi.

Đám người ấy lại còn khuyên ta ở lại, khóc lóc nói.

“Tiểu thư, tổ trạch Thanh Châu sao có thể so với kinh thành!”

“Trở về nơi ấy, cả đời này sẽ không còn ngày ngóc đầu lên nổi đâu!”

Ta kiên nhẫn chờ họ kêu khóc xong mới nói.

“Nhưng ta không định về tổ trạch Thanh Châu.”

“Ta đi đất Kiềm, chư vị tùy ý.”

Bọn họ lập tức ngậm miệng, tất cả đều kinh hãi nhìn ta.

Ta chỉ cúi đầu nhét quả khô, t.h.u.ố.c trị thương, hùng hoàng vào hành lý, lại lấy ba tấm chăn nỉ lông dê trong kho, hơn mười bộ trung y, ngoại bào và áo choàng, năm con d.a.o găm, cùng toàn bộ vòng tay vàng bạc.

Xếp đủ bốn bọc lớn thì đã qua hai canh giờ.

Bùi Trạm vẫn chưa trở về.

Ta cũng chẳng còn gì để nói với chàng.

Ta chọn con hoàng phiêu mã khỏe nhất trong phủ, chất bốn bọc đồ lên, cưỡi ngựa rời đi.

Khi đuổi kịp đội ngũ lưu đày thì đã gần hoàng hôn.

Ta đi theo từ xa, đến đêm đội ngũ dừng ở dịch trạm.

Ta nhét mấy hạt đậu vàng cho sai dịch trực đêm, rồi mang theo t.h.u.ố.c mỡ và gạo rang lẻn vào phòng củi.

Khương Triệt và đại bá phụ nhìn ta như thể thấy thần tiên giáng thế, lại tràn đầy áy náy.

Khiến ta rất ngượng ngùng.

Để xoa dịu bầu không khí, ta nói với họ rằng thật ra ta đã muốn rời Bùi gia từ lâu rồi, Bùi thế t.ử chính là một người câm.

Kết quả, huynh trưởng ta nghe xong lại khóc.

Huynh ấy buồn bã nói.

“Nếu không phải ta hành sự phô trương, cũng không đến mức liên lụy muội muội chịu khổ…”

Tẩu tẩu liền dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho huynh ấy, khóe môi cong lên, ghé vào tai nói gì đó.

Khương Triệt cúi đầu, mặt bên lập tức đỏ đến tận vành tai.

Trong đầu ta bỗng lóe lên một ý nghĩ.

Hóa ra phu thê bình thường là như thế này.

Vậy ta và Bùi Trạm như thế thì được tính là gì?

Người quen… quan hệ bình thường sao?

Đêm ấy ta trằn trọc trong dịch trạm.

Khi tỉnh lại trời còn chưa sáng, đội lưu đày đã lên đường.

Ta tùy tay kéo một chiếc ghế trong thiện đường ngồi xuống, c.ắ.n hai miếng bánh hồ rồi định ra ngoài.

Ngay cửa lại vừa hay có một vị công t.ử bước vào.

Trời không mưa.

Nhưng vị công t.ử này chẳng hiểu sao lại đội đấu lạp.

Còn dùng màn che kín mặt, trông rất kỳ quái.

Bị hắn chắn đường, ta lùi nửa bước.

Vị công t.ử thấy ta, toàn thân chấn động, cũng lùi nửa bước.

Ta sốt ruột trong lòng, chỉ sợ lạc mất huynh trưởng họ, bèn lên tiếng.

“Làm phiền nhường đường, ta còn phải lên đường.”

Vị công t.ử lại nhìn quanh một lượt, hạ thấp giọng, muốn nói rồi lại thôi.

“Nàng…”

Giọng hắn rất khàn, nhưng lại có vài phần quen thuộc khó hiểu.

Dường như ta từng nghe ở đâu đó.

Nhưng ta không thể chậm trễ thêm.

Ta nghiêng người chen qua cửa, nói một tiếng xin lỗi, lập tức xoay người lên ngựa, mạnh tay giật cương.

“Giá!”

Phía sau dường như có người đuổi theo.

Tiếng vó ngựa cuốn theo tiếng gió, khiến mọi âm thanh đều mơ hồ, ta không nghe rõ gì cả.

Thế nhưng trong cát vàng và gió dữ sau lưng, dường như có người đang lớn tiếng gọi.

Tiếng gió gào thét dần dần hóa thành hai chữ “Khương Di”, chẳng khác nào lệ quỷ đòi mạng.

Trên quan đạo không một bóng người, trời vẫn còn tối.

Ta nghe mà quả thực có chút sợ hãi, chỉ biết thúc ngựa chạy như bay, đầu cũng không dám ngoảnh lại.

Hoàng phiêu mã chạy cực nhanh.

Đó là con ngựa tốt nhất của Bùi gia, tìm khắp kinh thành cũng không có con thứ hai, sơn phỉ bình thường tuyệt đối không đuổi kịp.

Quỷ chắc cũng không đuổi nổi.

Ta nín thở chạy một mạch đến lúc trời sáng.

Kẻ bám theo phía sau cuối cùng cũng biến mất.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Đợi đến tối, ta lại dùng cách cũ, lẻn vào căn phòng giam người Khương gia, mang lương khô và t.h.u.ố.c trị thương cho huynh trưởng.

Nhưng đến sáng ngày thứ ba khởi hành…

Ta lại đụng phải người đội đấu lạp kỳ quái kia.

Hôm ấy mưa to.

Sai dịch nói đường đất trơn trượt, phải đợi mưa ngừng mới đi được, nên lại quay về dịch trạm.

Bọn họ chiếm hết bàn trong dịch sảnh, còn các lưu phạm toàn thân ướt sũng ngồi dưới đất, lạnh đến run rẩy.

Người đội đấu lạp cũng ngồi bên cửa sổ.

Chỉ còn chỗ đối diện hắn là trống.

Ta ngồi xuống.

Hắn liền đẩy một bát mễ bì nóng có thêm thịt băm sang trước mặt ta.

Ta kinh ngạc nhìn hắn.

“Cho ta sao?”

Người đội đấu lạp gật đầu.

Khi nhận lấy bát, ta không nhịn được nhìn về phía các lưu phạm.

Môi huynh trưởng và tẩu tẩu đều tái nhợt vì lạnh.

Đại bá mẫu tựa trong lòng đại bá phụ run rẩy, sắc mặt đã đỏ lên bất thường.

Nhưng bọn họ lại không hẹn mà cùng lắc đầu với ta.

Bởi vì vị chủ quan phụ trách áp giải lúc này cũng đang ở đó.

Đó là một Hiệu úy Kim Ngô Vệ, bên hông đeo ngư phù bằng đồng của quan lục phẩm.

Hắn cầm trà nóng trong tay, vừa sưởi lửa vừa ung dung thưởng thức dáng vẻ chật vật của mọi người.

Ta từng gặp hắn trong yến tiệc của Bùi phủ.

Khi đó hắn mang lễ vật tới chúc thọ lão Bùi Hầu gia.

Bùi Trạm gọi hắn là “Trần huynh đệ”, Trần Hiệu úy khom lưng không dám ngẩng đầu, liên tục nói không dám.

Sau khi thánh chỉ lưu đày Khương gia được ban xuống, ta từng cầu Bùi Trạm, hỏi chàng có thể nhờ người này dò hỏi tin tức hay không.

Để tỏ lòng cảm tạ, ta tự tay làm một bàn thức ăn, mang đến thư phòng của Bùi Trạm.

Đợi chàng ăn xong, ta mới mở miệng nói lời thỉnh cầu.

Chàng rũ mắt nhìn bàn, chỉ lắc đầu nói.

“Xin lỗi.”

Hai chữ ngắn ngủi chặn đứng toàn bộ hy vọng của ta.

Chàng phải vào triều làm quan, Bùi gia muốn yên ổn trăm năm, đương nhiên phải biết giữ mình mới là thượng sách.

Ta hiểu nỗi khó xử của chàng, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi lạnh lẽo.