Nhà ta từ trước đến nay đều thẳng thắn. Sau khi Tiêu thị vào cửa, nàng ta lại thường xuyên có những toan tính nhỏ. Đương nhiên ta không mấy thích nàng.
Quan hệ giữa bọn ta trở nên thân thiết là sau những lời "thổ lộ tận đáy lòng" của nàng ta.
Mà người hại c.h.ế.t ta ở kiếp trước, lại là người Tiêu gia sai khiến. Vậy Tiêu thị đã đóng vai trò gì trong chuyện đó? Sao có thể để một nữ nhân độc ác như vậy tiếp tục ở trong nhà ta?
Kiếp trước, vì gia gia bất chấp ý nguyện của ta, nhất quyết gả ta cho Vệ Hành nên trong lòng ta vẫn luôn ôm cục tức.
Đến ngày phải về nhà mẹ đẻ, ta cũng không quay về.
Nhưng bây giờ, ta nhất định phải trở về xem thử Tiêu thị còn định bày trò gì nữa.
7
Nhà mẹ đẻ của ta ở trong trấn, cách nhà Vệ Hành khá xa, còn phải đi qua một con sông.
Vệ Hành sợ ta đi bộ mệt nên suốt dọc đường đều cõng ta.
Sau khi gả cho chàng, tuy đúng là ta đã về sống ở nông thôn nhưng cuộc sống so với khi còn ở nhà cũng chẳng khác là bao.
Có điều sau khi được chàng cõng một quãng đường, ta vẫn bảo Vệ Hành thả ta xuống.
Không biết từ lúc nào, ta càng nhìn Vệ Hành càng thấy thuận mắt. Ta còn cười đùa với chàng:
"Qua hôm nay, mười dặm tám thôn đều sẽ biết chàng cưới phải một thê t.ử lười."
Vệ Hành khẽ cười, nhấc ta lên cao hơn một chút trên lưng.
"Ta thích, bọn họ quản được sao?"
Vốn dĩ chàng đã rất tuấn tú, nay cười lên nụ cười ấy gần như khiến mắt ta hoa lên.
Vành tai ta lập tức nóng bừng nhưng ta vẫn nhất quyết đòi xuống.
Ta ghé sát tai Vệ Hành thì thầm:
"Tẩu tẩu bên nhà mẹ đẻ ta trước đây đã nói rất nhiều điều xấu về chàng, nên trước kia ta mới luôn ghét chàng. Nhưng từ ngày gả cho chàng, ta mới biết chàng hoàn toàn không giống những gì nàng ta nói."
Ta còn tự thấy mình rất thông minh. Nghĩ rằng phải nói hết suy nghĩ trong lòng cho Vệ Hành biết thì đến lúc đó chàng mới phối hợp với ta được.
Hoàn toàn không hề để ý đến tia hung ác lạnh lẽo thoáng hiện rồi biến mất trong đáy mắt chàng.
"Bây giờ ta sẽ giả vờ vẫn còn ghét chàng. Đợi về nhà, ta còn phải than khổ với bọn họ, xem thử tẩu tẩu ta còn định giở trò quỷ gì."
Thấy Vệ Hành đang thất thần, ta kéo nhẹ tay áo chàng.
"Đang nói với chàng đấy. Ta bảo chàng phối hợp với ta, nghe hiểu chưa?"
Đến khi thấy Vệ Hành cuối cùng cũng gật đầu, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
8
Lúc vào trong trấn, ta và Vệ Hành đi trước sau cách nhau một đoạn. Ta cố ý làm ra vẻ mặt đầy oán hận.
Vừa bước vào cửa, Tiêu thị đã ra đón.
Thấy ta trông chẳng vui vẻ chút nào, nàng ta lập tức tỏ vẻ đau lòng.
Nhưng lần này, ta không bỏ lỡ tia tính toán lóe lên trong mắt nàng ta.
Nàng ta kéo tay ta, dịu dàng nói:
"Minh Nguyệt muội muội của muội cũng đến đấy. Nghe nói muội sống không tốt nên đặc biệt đến an ủi muội."
Minh Nguyệt muội muội?
Nghe câu đó, ta chỉ muốn cười lạnh.
Tiêu Minh Nguyệt nghe nói ta sống không tốt nên cố ý đến đúng ngày ta về nhà mẹ đẻ để thăm ta?
Chỉ e nàng ta đâu phải đến thăm ta, mà là muốn tiếp cận Vệ Hành.
Nhưng ngoài mặt ta vẫn không biểu lộ gì, chỉ giả vờ nghi hoặc hỏi Tiêu thị:
"Minh Nguyệt muội muội? Là ai vậy? Ta quen nàng ta sao?"
Giọng ta lớn đến mức Vệ Hành đứng bên cũng nghe thấy rõ.
Vệ Hành là người thông minh. Ta vừa nói như vậy, chàng liền hiểu ý ta.
Ngay cả ca ca ta cũng khẽ biến sắc.
Sắc mặt Tiêu thị cứng đờ nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, cười nói:
"Muội không nhớ Minh Nguyệt rồi sao? Chính là chất nữ bên nhà mẹ đẻ của tẩu đấy. Trước kia hai người còn từng chơi với nhau mà."
Nói xong, nàng ta cũng không cho ta cơ hội đáp lời, kéo ta vội vàng đi vào hậu viện.
Không có ta dẫn theo, ca ca chỉ đành đưa Vệ Hành đi gặp phụ thân ta và mọi người.
Tiêu thị nói muốn dẫn ta đi gặp Tiêu Minh Nguyệt nhưng vào đến hậu viện rồi, ta lại chẳng thấy bóng dáng Tiêu Minh Nguyệt đâu.
Mẫu thân vừa nhìn thấy ta liền quan tâm hỏi:
"Vệ Hành đối xử với con có tốt không? Gả sang đó có chịu ấm ức gì không?"
Ta mím môi, không đáp.
Mẫu thân biết ta ghét Vệ Hành. Cho nên cho dù sau khi gả sang, Vệ Hành có đối xử tốt với ta thế nào, ta cũng sẽ không khen chàng trước mặt mẫu thân.
Thấy bộ dạng ấy của ta, mẫu thân còn gì mà không hiểu. Người chọc nhẹ vào trán ta.
"Con nha đầu c.h.ế.t tiệt này, bao nhiêu người muốn gả cho Vệ Hành còn không được, thế mà con lại ở trong phúc mà không biết hưởng!
"Người ta Vệ Hành vừa tuấn tú, vừa có học vấn, tuổi còn trẻ đã đỗ tú tài, còn là án thủ. Gia đình lại đơn giản, cũng không có bà mẫu để hành hạ con. Con nói xem, điều kiện tốt như vậy mà con còn không hài lòng cái gì?"
Mẫu thân càng nói càng kích động.
Thấy vậy, Tiêu thị còn gì mà không hiểu.
Ta càng tỏ vẻ không thích Vệ Hành thì nàng ta càng yên tâm, lại còn giả vờ khuyên nhủ mẫu thân:
"Mẫu thân, đừng nói A Doanh nữa. Hôm nay là ngày vui, không nên cãi nhau."
Đến giờ cơm trưa, mẫu thân cũng không nói thêm nữa. Chỉ sai ta đi tìm Vệ Hành.
Ta làm ra vẻ không vui, Tiêu thị lập tức đuổi theo, nói muốn khuyên ta vài câu. Mẫu thân cũng mặc nàng ta.
Ta vừa đi, Tiêu thị vừa ghé tai nói:
"A Doanh, mẫu thân không giống tẩu, tính tình thẳng thắn. Mẫu thân chỉ nghe danh tiếng tốt của Vệ Hành nên đương nhiên không nghĩ sâu xa. Còn tẩu xuất thân từ Tiêu gia, gặp chuyện gì cũng sẽ suy nghĩ nhiều hơn. Muội cứ nói rõ với mẫu thân đi, mẫu thân thương muội như vậy, chắc chắn sẽ..."
Lời còn chưa dứt, Tiêu thị đã thốt lên một tiếng kinh hãi.
9
Tiêu thị chỉ vào hai người đang đứng ở một góc hoa viên, run run nói:
"Giữa ban ngày ban mặt, cô nam quả nữ đứng riêng với nhau, còn ra thể thống gì nữa!"
Tiếng nàng ta lớn đến mức thu hút cả gia gia và những người khác chạy tới.
Nhìn kỹ lại, hai người bị Tiêu thị chỉ vào chính là Vệ Hành và Tiêu Minh Nguyệt.
Khoảng cách giữa hai người phải đến hơn mười mét.
Sau khi hét lên một tiếng, dường như Tiêu thị cũng nhận ra mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng.
Vệ Hành đi tới, vẻ mặt bình tĩnh nói với ta:
"A Doanh, ta và Tiêu cô nương chỉ tình cờ gặp nhau thôi."
Còn Tiêu Minh Nguyệt thì mặt trắng bệch, luống cuống đứng tại chỗ.
Ta còn chưa kịp lên tiếng thì Tiêu thị đã căng thẳng nắm lấy cánh tay ta, nói:
"A Doanh, muội ngàn vạn lần đừng hiểu lầm."
Hiểu lầm cái gì?
Nếu là kiếp trước, nhìn thấy cảnh này, nhất là bộ dạng bối rối của Tiêu Minh Nguyệt, lại thêm Tiêu thị đổ thêm dầu vào lửa, e rằng ta thật sự sẽ nghĩ giữa Vệ Hành và Tiêu Minh Nguyệt có chuyện gì đó. Rồi trước mặt mọi người làm Vệ Hành mất mặt.
Như vậy vừa khéo trúng kế của Tiêu thị.
Ta mới gả cho Vệ Hành được vài ngày.
Ở nhà thì chẳng cho chàng sắc mặt tốt, ra ngoài lại còn công khai làm nhục chàng.
Là nam nhân thì ai chịu nổi chuyện ấy.
Chỉ cần Tiêu Minh Nguyệt biểu hiện thêm chút dịu dàng, biết điều và đáng thương, Vệ Hành sẽ càng thêm chán ghét ta.
Khi ấy Tiêu Minh Nguyệt sẽ có cơ hội thừa lúc chen chân vào.
Thì ra là đang chờ ta ở đây. Đúng là tính toán quá hay.
Nghĩ đến đó, ta hất tay Tiêu thị ra, rồi chuyển sang nắm lấy tay Vệ Hành.
Ta cười lạnh một tiếng.
"Tẩu tẩu, phu quân ta với Tiêu Minh Nguyệt đứng cách nhau cả hơn mười mét, tẩu làm gì mà hô hoán ầm ĩ thế?"
Thấy vậy, phụ thân ta và mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Ta nhìn chằm chằm Tiêu thị.
"Tẩu tẩu, hôm nay là ngày tốt ta về nhà mẹ đẻ. Tẩu gọi chất nữ mình là người ngoài đến nhà ta thì thôi đi, lại còn vừa mở miệng đã vu khống phu quân ta và chất nữ của tẩu. Rốt cuộc tẩu có ý đồ gì?"
Sắc mặt Tiêu thị lúc xanh lúc trắng.
Nàng ta biết tính ta không tốt nhưng chưa từng ngờ ta lại dám công khai làm nàng ta mất mặt trước mọi người.
Nàng ta lén nhìn Tiêu Minh Nguyệt mấy lần, liên tục ra hiệu bằng ánh mắt.
Thế nhưng lúc này Tiêu Minh Nguyệt cũng thấy vô cùng xấu hổ, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng.
Nàng ta gần như không còn đứng vững nổi trong nhà ta, cũng chẳng buồn để ý đến ánh mắt vừa giận vừa trách của Tiêu thị, vội vàng kiếm cớ rồi rời đi.
10
Người ngoài đã đi hết, cũng đến lúc ta tính sổ với Tiêu thị rồi.
"Với cả, tẩu hết lần này đến lần khác nói trước mặt ta rằng phu quân ta chỗ này không tốt, chỗ kia không tốt là có ý gì?"