Ta nhịn không được, đang định mở miệng mắng thì đã có người lên tiếng trước.

"Ta bảo sao mãi không vào được cửa hàng, hóa ra có người mặt dày đứng chắn cả lối đi.

"Ôi chao, ta còn tưởng ai. Thì ra là Ngưu thẩm. Hôm kia mới về nhà mẹ đẻ xin xỏ, hôm qua lại đứng giữa phố mặc cả bắt người ta cho thêm một mớ rau, hôm nay còn muốn người khác tặng không chiếc khăn trị giá năm lạng bạc. Đúng là mặt dày thật."

Người kia miệng lưỡi sắc bén, vạch trần sạch sẽ từng chuyện của Ngưu thẩm.

Ngưu thẩm nghe mà mặt lúc xanh lúc trắng.

Cuối cùng dường như cũng kiêng dè thân phận của người kia, chỉ ném lại một câu:

"Ta không chấp nhặt với ngươi."

Rồi quay người bỏ đi.

Ta nhìn người vừa lên tiếng, đang định cảm ơn thì phát hiện người vừa giúp ta lại chính là Tiêu Minh Nguyệt.

14

Tiêu Minh Nguyệt dường như cũng không ngờ người bị Ngưu thẩm kiếm chuyện lại là ta.

Nàng ta cũng chẳng buồn chọn khăn nữa, chỉ buông một câu: "Chẳng có hoa văn nào mới lạ."

Rồi bước ra khỏi cửa hàng.

Đột nhiên ta cảm thấy, hình như Tiêu Minh Nguyệt không xấu như ta vẫn nghĩ.

Dù sao cũng chẳng có kẻ xấu nào thấy chuyện bất bình lại ra tay giúp đỡ người khác cả.

Nghĩ một lát, ta vẫn đuổi theo để cảm ơn nàng ta.

Gương mặt xinh đẹp của Tiêu Minh Nguyệt đỏ bừng, bướng bỉnh đáp:

"Ai nói là ta giúp ngươi chứ?"

Thấy vậy, ta cũng không nói thêm gì, chuẩn bị về nhà.

Ngược lại, Tiêu Minh Nguyệt lại đuổi theo. Nàng ta lắp bắp nói:

"Hôm đó... xin lỗi nhé. Ta không nên nghe lời biểu cô ta đến nhà ngươi đúng ngày ngươi lại mặt."

Ta bỗng khựng bước, hỏi:

"Ngươi... không thích Vệ Hành sao?"

Tiêu Minh Nguyệt không ngờ ta lại đột nhiên hỏi như vậy.

Theo phản xạ, nàng ta gật đầu. Một lát sau mới sực tỉnh.

"Ngươi với Vệ Hành đã thành thân rồi, nếu ta còn thích Vệ Hành thì ta thành loại người gì chứ?

"Ngươi có ý gì vậy? Ta đâu đến nỗi không biết xấu hổ như thế!"

Tiêu Minh Nguyệt bị ta chọc cho tức giận bỏ đi.

Vậy thì kỳ lạ thật.

Tiêu Minh Nguyệt không thích Vệ Hành thế nhưng kiếp trước, kẻ g.i.ế.c ta lại là người do Tiêu gia thuê tới. Hắn còn nói rằng ta cản đường Tiêu Minh Nguyệt.

Lẽ nào chuyện đó vốn không phải ý của Tiêu Minh Nguyệt, mà là chủ ý của cả Tiêu gia?

15

Ta nghĩ mãi không ra cũng không sao, trong nhà vẫn còn một người thông minh.

Buổi tối, khi Vệ Hành đang ôn bài trong thư phòng, ta đến kể đầu đuôi lửng lơ với chàng:

"Ta có một người tỷ muội rất thân. Nàng ấy bị người nhà ép gả cho một người mà nàng không thích..."

Nghe đến đó, thân thể Vệ Hành khựng lại.

Bàn tay cầm sách của chàng cũng vô thức siết c.h.ặ.t hơn.

Ta nhận ra vẻ khác thường của chàng, khó hiểu nhìn chàng một cái.

Chàng rất nhanh đã giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

"Không sao, nàng nói tiếp đi."

"Chính là vài năm sau, nàng ấy hòa ly với phu quân. Kết quả trên đường về nhà mẹ đẻ thì suýt bị người ta hại c.h.ế.t. May mà nàng ấy mạng lớn, thoát được một kiếp, còn nghe hung thủ nói ra là ai muốn hại nàng."

Giọng Vệ Hành hơi run. Chàng khẽ hỏi ta:

"Là ai muốn hại nàng ấy?"

Ta không ngờ Vệ Hành còn hỏi lại, ngẩn người một lúc mới tiếp tục:

"Hung thủ nói rằng có một tiểu thư trong trấn để ý phu quân của nàng ấy. Nhưng vì tỷ muội của ta xen vào nên họ mới thuê người g.i.ế.c nàng.

"Về sau, tỷ muội của ta muốn báo thù. Nhưng tình cờ gặp được vị tiểu thư kia. Vị tiểu thư ấy còn thấy chuyện bất bình mà giúp nàng một tay.

"Sau đó, tỷ muội của ta phát hiện vị tiểu thư kia hình như không hề thích phu quân của mình, cũng không phải người xấu như nàng từng nghĩ."

Nói xong, ta mới hỏi Vệ Hành:

"Chàng nói xem, có phải vị tiểu thư kia thật ra chưa từng muốn hại tỷ muội của ta, mà là người trong nhà nàng ta muốn hại tỷ muội ấy không?"

Vệ Hành trầm ngâm một lúc.

"Khả năng rất lớn là như vậy. Nhưng cũng không thể buông lỏng cảnh giác với vị tiểu thư đó.

"Dù sao con người đều có nhiều mặt. Có lẽ tỷ muội của nàng chỉ nhìn thấy mặt mà vị tiểu thư ấy muốn để người ngoài nhìn thấy."

Ta nắm lấy tay Vệ Hành, chân thành cảm thán:

"Đúng là tú tài thông minh thật."

Thế nhưng Vệ Hành lại chẳng mắc bẫy lời khen của ta.

Chàng nghiêng mặt sang một bên, mím môi, buồn buồn nói:

"A Doanh... ta là phu quân của nàng."

Ta lập tức hiểu ý, ghé tới hôn chàng một cái.

"Ừm ừm, phu quân của ta quả nhiên rất thông minh."

Vệ Hành rất dễ dỗ. Chỉ cần hôn chàng vài cái, lại gọi thêm mấy tiếng "phu quân", chàng sẽ đỏ bừng vành tai rồi càng thêm chăm chỉ phấn đấu.

Chỉ là hậu quả của việc làm vậy chính là ban đêm ta có hơi không chịu nổi...

16

Sau đó, mỗi lần mang khăn tay mới thêu đến cửa hàng, ta lại tình cờ gặp Tiêu Minh Nguyệt thêm mấy lần.

Qua vài lần tiếp xúc, ta phát hiện, tuy đều là nữ nhi Tiêu gia, nhưng nàng hoàn toàn khác với tẩu tẩu ta là Tiêu thị.

Tiêu thị tâm cơ sâu nặng, còn Tiêu Minh Nguyệt thì lại có chút... bướng bỉnh và ngượng ngùng.

Ví dụ như sau khi biết ta thêu khăn để dành dụm tiền cho Vệ Hành đi thi Hương, thi Hội, mỗi lần gặp ta, nàng đều mua hết sạch số khăn ta vừa mang đến.

Đến cả hoa văn thêu thế nào nàng cũng chẳng thèm nhìn.

Ta cảm ơn nàng. Nàng lập tức xù lông, cố chữa ngượng:

"Ta đâu có ngốc! Bổn cô nương chỉ thấy tay nghề của ngươi tốt thôi."

Ừm, không ngốc mà lại chịu bỏ tiền cao hơn giá thị trường để mua khăn tay ta thêu. Ta bắt đầu có chút thích nàng rồi.

Ta cố ý trêu:

"Nếu ngươi thích tay nghề của ta thì nên đặt ta thêu riêng mới đúng. Cứ mua qua cửa hàng như thế này, ta còn phải chia tiền cho chưởng quầy nữa."

Tiêu Minh Nguyệt trợn mắt nhìn ta mấy lần, miệng lắp bắp:

"Ngươi... Ngươi... Ngươi..."

Cuối cùng chẳng nói được câu nào, bị ta chọc tức bỏ đi.

Thế mà ngay hôm sau, nàng lại tìm đến tận nhà đặt ta thêu khăn.

Quan hệ giữa ta và Tiêu Minh Nguyệt ngày càng tốt.

Lúc đầu, Vệ Hành vẫn còn hơi lo lắng. Nhưng sau khi âm thầm thử dò xét Tiêu Minh Nguyệt mấy lần, thấy nàng thật sự là người tốt, chàng cũng không còn đề phòng nàng quá nhiều nữa.

Sắp đến kỳ thi Hương, ta và Vệ Hành chuẩn bị lên phủ thành trước để làm quen với hoàn cảnh.

Người nhà mẹ đẻ gọi bọn ta về ăn một bữa cơm, động viên Vệ Hành cố gắng thi cử.

Một ngày trước lúc lên đường, tẩu tẩu ta là Tiêu thị còn sốt sắng mang một bọc lớn đồ đến.

Nàng nói là người nhà mẹ đẻ ta lo bọn ta đường xa xe ngựa mệt nhọc nên đặc biệt chuẩn bị ít đồ bổ.

Lại còn bảo mẫu thân sợ ta hay quên nên chuẩn bị sẵn bánh ngọt và lương khô để ăn dọc đường.

Có lẽ biết ta không thích mình, nói xong Tiêu thị cũng không nán lại.

5 - Phu Quân Đỗ Đạt, Ta Hưởng Phúc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia