Thấy ta nhận lấy đồ, nàng ta liền rời đi.
Nhưng ta không ngờ, Tiêu thị vừa đi khỏi thì Tiêu Minh Nguyệt đã lén lút chạy đến nhà ta.
Ta cười nàng như kẻ trộm. Thế nhưng Tiêu Minh Nguyệt chẳng còn tâm trạng đùa giỡn với ta.
Nàng sốt ruột mở ngay bọc đồ đựng bánh ngọt và lương khô mà Tiêu thị vừa mang tới.
"Các người... đã ăn chưa?"
Ta lập tức nhận ra có điều bất thường.
Ta hỏi nàng nhưng nàng chỉ ấp úng không chịu nói, cứ không ngừng nhét bánh vào miệng.
Vệ Hành là nam nhân nên không tiện giằng co với Tiêu Minh Nguyệt.
Chàng chỉ đành cướp lấy bọc đồ rồi ném sang một bên. Lúc ấy Tiêu Minh Nguyệt mới chịu dừng lại.
Ta vừa định hỏi thì nàng lập tức ôm bụng, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
Đến lúc này, ta còn gì mà không hiểu nữa? Đồ Tiêu thị mang tới có vấn đề!
Ta lập tức ra hiệu cho Vệ Hành đi mời đại phu.
Vệ Hành vội vàng rời đi, Tiêu Minh Nguyệt thì lao thẳng vào nhà xí.
Đến khi ta dìu Tiêu Minh Nguyệt với gương mặt trắng bệch bước ra, Vệ Hành mới dẫn đại phu đến.
Đại phu bắt mạch rồi kê đơn.
Ông nói loại độc Tiêu Minh Nguyệt trúng không quá nghiêm trọng, chỉ khiến người ta đau bụng, tiêu chảy, đầu óc choáng váng. Nhưng phải uống t.h.u.ố.c liên tục một tháng mới khỏi hẳn.
Nhìn Tiêu Minh Nguyệt lúc này yếu ớt vô cùng, ta không khỏi kinh hãi.
Lúc nãy Tiêu thị còn cố ý nói rằng số bánh ngọt và lương khô này là do mẫu thân chuẩn bị riêng cho ta.
Nếu không có Tiêu Minh Nguyệt thử độc trước, ta mang đống đồ ấy cho Vệ Hành ăn, thì chàng còn thi cử cái gì nữa?
Thảo nào lúc ấy Tiêu thị chẳng buồn giả vờ nói thêm mấy câu khách sáo.
Ta còn tưởng nàng ta biết có nói cũng vô ích nên thôi.
Không ngờ, nàng ta vội vã bỏ đi là vì trong lòng có quỷ.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, ta tức giận đến nghiến răng. Ngay cả sắc mặt Vệ Hành cũng vô cùng khó coi.
Sau khi sắc t.h.u.ố.c cho Tiêu Minh Nguyệt, thấy nàng cuối cùng cũng đỡ hơn một chút, ta nhờ một thẩm thẩm sống ở nhà bên cạnh giúp chăm sóc nàng.
Sau đó, ta mang theo bọc bánh ngọt ấy, cùng Vệ Hành trở về nhà mẹ đẻ.
17
Sắp đến cửa nhà mẹ đẻ, ta đưa bọc đồ cho Vệ Hành.
Sau đó, ta hung hăng véo mạnh vào đùi mình, nước mắt lập tức trào ra.
Ta vừa đứng ngoài cổng nhà mẹ đẻ vừa khóc vừa mắng, hàng xóm xung quanh đều kéo đến xem.
"Đây chẳng phải A Doanh ở Chu gia sao? Chẳng phải ngày mai hai phu thê sẽ lên phủ thành sao? Sao lại chạy về nhà mẹ đẻ khóc thế này?"
Vệ Hành bước đến ôm ta vào lòng, hết lần này đến lần khác nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành.
Thấy vậy, mọi người càng tò mò hơn.
Người tụ tập càng lúc càng đông, tiếng bàn tán cũng ngày một lớn.
Tiêu thị nghe thấy động tĩnh liền mở cửa, thò đầu ra ngó nghiêng.
Vừa nhìn thấy nàng ta, ta lập tức xông tới tát mạnh một cái.
Tiêu thị sửng sốt vô cùng, trên gương mặt trắng trẻo nhanh ch.óng hiện lên một dấu bàn tay đỏ rực.
Nàng ta còn chưa kịp trách mắng ta thì ta đã giành trước quát lớn:
"Đồ nữ nhân độc ác, lòng dạ ngươi sao mà hiểm độc đến thế!" Ta vừa đẩy vừa xô nàng ta.
"Biết rõ ngày mai ta và Vệ Hành sẽ lên phủ thành, vậy mà hôm nay ngươi còn mang bánh có độc đến cho bọn ta là có ý gì?"
Lời này vừa thốt ra, đám đông lập tức xôn xao.
Người nhà ta nghe thấy động tĩnh cũng vội vàng chạy ra.
Vừa nhìn thấy ca ca, Tiêu thị lập tức tỏ vẻ đáng thương, gọi ca ca khuyên ta có gì thì từ từ nói.
Còn ta thì nhìn mẫu thân, bật khóc.
"Mẫu thân, người nhất định phải làm chủ cho con!
"Tiêu thị này đã là tẩu tẩu của con rồi mà còn chạy đến chia rẽ tình cảm mẹ con chúng ta, suýt nữa còn hại c.h.ế.t cả con và Vệ Hành!"
Trong chốc lát, sắc mặt ca ca trở nên vô cùng khó coi.Tiêu thị dường như bị vẻ mặt ấy dọa sợ, lẩm bẩm:
"Rõ ràng chỉ tiêu chảy vài ngày thôi mà, làm gì nghiêm trọng đến thế..."
Giọng nàng ta tuy nhỏ nhưng những người đứng xung quanh đều nghe rõ mồn một.
Sắc mặt người nhà ta khó coi đến cực điểm thế nhưng họ vẫn gượng cười.
"A Doanh, mau đưa con rể vào nhà đi. Cứ đứng chắn ngoài cổng thế này còn ra thể thống gì."
18
Ta hiểu tính phụ mẫu mình, càng tức giận giọng của họ lại càng bình tĩnh.
Vì vậy, ta ngoan ngoãn buông Tiêu thị ra, rồi nắm lấy tay Vệ Hành đưa chàng vào nhà.
Đám hàng xóm thích hóng chuyện thấy không còn gì để xem cũng lần lượt giải tán.
Vừa bước vào chính sảnh, Tiêu thị đã lập tức quỳ xuống. Nàng ta run cầm cập, liên tục ra hiệu cầu cứu ca ca ta.
Ca ca nhắm mắt lại, vẻ mặt vô cùng phiền muộn, không thèm nhìn nàng ta nữa.
Gia gia hỏi ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta bèn kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
Chỉ là không nhắc trực tiếp tên Tiêu Minh Nguyệt, chỉ nói rằng có một người bằng hữu biết ngày mai bọn ta phải lên đường nên hôm nay đặc biệt đến thăm.
Nàng ấy thèm ăn, ăn hai miếng bánh rồi trúng độc.
Ta đỏ hiện nói: