Phương Nữ sử trải ba văn bản lên bàn.
Một tờ đổi vợ, một tờ giáng thiếp, một tờ là danh mục hồi môn dưới tên ta.
Tạ Trầm Chu chỉ liếc nhìn một cái, liền nói: "Của hồi môn vẫn do Kiến Vi tự mình quản lý. Đông viện của Hầu phủ cũng thuộc về nàng ấy, bất kỳ ai cũng không được hà khắc."
Nói xong, hắn nhìn ta, như thể chờ đợi ta cảm kích. Ta cầm b.út, gạch bỏ dòng chữ về Đông viện.
"Không cần, ta sẽ rời phủ."
Sắc mặt Tạ Trầm Chu sầm xuống: "Ta không bảo nàng đi."
"Sau khi giáng thê làm thiếp, ta có thể tự quyết định nơi ở. Luật lệ Đại Ung viết rất rõ ràng."
"Một mình nàng thì đi đâu được?"
"Ta có cửa hiệu, có điền trang, có bạc. Hầu gia quên rồi sao, sáu năm nay những món đồ ngươi thưởng, ta chưa hề động tới một món nào."
Dường như đây là lần đầu tiên hắn nhận ra, ta không phải rời khỏi Hầu phủ thì không sống nổi.
Tạ Lão phu nhân đập bàn đứng dậy: "Ngươi đã là thiếp của nhà họ Tạ, làm gì có đạo lý dọn ra ngoài ở?"
Phương Nữ sử thong thả gõ gõ xuống bàn: "Nơi này là Đảm Tai Ty, không phải từ đường nhà họ Tạ. Làm việc theo luật, đừng ồn ào."
Tạ Trầm Chu kìm nén cơn giận: "Kiến Vi, nàng có thể ra ngoài giải khuây trước, nhưng đừng hành xử bốc đồng."
Ta không thèm để ý đến hắn, cầm b.út ký tên mình xuống.
Thanh Ninh lại chần chừ chưa hạ b.út.
Nàng ta hỏi ta: "Tô Kiến Vi, ngươi thật sự tự nguyện?"
"Ta nguyện ý nhường lại vị trí này cho cô."
"Ngươi không oán hận ta?"
"Người muốn cưới cô là hắn, người muốn giáng ta cũng là hắn. Tại sao ta lại phải bỏ qua hắn mà đi oán hận cô?"
Ngón tay Thanh Ninh siết c.h.ặ.t.
Chốc lát sau, nàng ta ký tên.
Tạ Trầm Chu hạ b.út cuối cùng.
Phương Nữ sử cầm lấy quan ấn, dõng dạc tuyên đọc: "Cảnh Hòa năm thứ mười bảy, ngày mười hai tháng ba, Tô thị Kiến Vi từ hôm nay trở đi, không còn là chính thất của Định Viễn Hầu Tạ Trầm Chu. Khế ước phu thê phụ thuộc đứng tên nàng, đồng loạt đem ra thanh toán."
Tạ Trầm Chu đột ngột ngẩng đầu lên: "Khế ước phụ thuộc gì?"
Phương Nữ sử liếc hắn một cái: "Tạ Hầu gia tự tay ký sáu lần, không nhớ sao?"
Bà lấy ra bản Khế Gánh Tai, dùng ấn chu sa đóng mạnh lên hai chữ "Bỏ khế".
Khoảnh khắc con dấu hạ xuống, vết thương mới trên n.g.ự.c ta đột nhiên nóng lên. Cứ như có một bàn tay từ trong da thịt rút thanh sắt nung đỏ ra, cơ thể đau đớn suốt sáu năm trời, đột nhiên nhẹ bẫng.
Cùng lúc đó, Tạ Trầm Chu kêu lên một tiếng đau đớn, tay phải chống xuống bàn. Cổ tay hắn nhanh ch.óng sưng tấy, xương cốt phát ra một tiếng kêu giòn giã.
Thanh Ninh vội vàng đỡ lấy hắn: "Trầm Chu!"
Trên trán Tạ Trầm Chu vã mồ hôi lạnh: "Không sao, chắc là vết thương cũ."
"Đương nhiên là vết thương cũ rồi." Ta nói: "Mùa đông năm Cảnh Hòa thứ mười sáu, ngươi ngã ngựa ở dốc Lạc Nhạn, nứt xương cổ tay phải. Ngày hôm đó ta ở trong phủ không cầm nổi đôi đũa, còn quân báo của ngươi viết là truy kích địch ba mươi dặm, không sứt mẻ sợi tóc."
Hắn nhìn chằm chằm vào bản khế ước kia, huyết sắc trên mặt dần biến mất.
Phương Nữ sử giải thích theo nguyên tắc công việc: "Khế Gánh Tai giải trừ, vết thương cũ sẽ hoàn trả cho người hưởng lợi trong vòng bốn mươi chín ngày. Thương tích sẽ không chồng chất gây t.ử vong, nhưng mỗi một nỗi đau, mỗi lần sốt cao, mỗi ngày mang bệnh, đều phải do chính bản thân gánh chịu hết. Tạ Hầu gia trong sáu năm qua tổng cộng chuyển dời ba mươi hai khoản thương tích, xin hãy đến nha môn đối chiếu định kỳ."
Tạ Lão phu nhân the thé nói: "Hoàn trả cái gì? Nó đã chịu rồi, sao còn có thể tính lên đầu Trầm Chu?"
"Bởi vì đó vốn dĩ là vết thương của hắn."
Ta lấy đi giấy tờ thuộc về mình, xoay người rời đi.
Tạ Trầm Chu gọi với theo: "Tô Kiến Vi, đứng lại!"
Ta không dừng bước.
Hắn đuổi theo hai bước, chân phải đột nhiên mềm nhũn, một đầu gối quỳ sụp xuống đất.
Vết thương thứ hai, đến rồi. Đó là xương bánh chè bị chiến mã đạp nứt ở Thanh Thạch Quan năm năm trước.
Lúc đó ta đã nằm trên giường ròng rã bốn mươi bảy ngày.
Bây giờ, đến lượt hắn rồi.
4
Ngày ta chuyển đến phía Nam thành, Tạ Trầm Chu phái ba nhóm người đến cản.
Nhóm đầu tiên là quản gia, bưng sổ sách Hầu phủ, nói việc bếp núc không thể thiếu ta.
Ta đẩy sổ sách về lại: "Thanh Ninh Quận chúa có thể áp tải mười vạn thạch quân lương, tự nhiên có thể quản lý được một Hầu phủ."
Nhóm thứ hai là ma ma bên cạnh Tạ Lão phu nhân, mở miệng liền nói ta không giữ đạo làm vợ.
Trúc Thanh lấy ra giấy giáng thiếp: "Quan phủ đã đóng dấu. Cô nương nhà chúng ta ở đâu, chưa đến lượt Hầu phủ quản."
Nhóm thứ ba, là chính Tạ Trầm Chu.
Cổ tay phải của hắn nẹp gỗ, đi đứng tập tễnh, đứng trước cửa căn nhà mới của ta, sắc mặt âm u đáng sợ.
"Náo loạn đủ chưa?"
Ta đang chỉ huy người chuyển sách, nghe vậy liền mỉm cười: "Hầu gia cảm thấy ta đang náo loạn sao?"
"Nàng đã sớm biết giải khế ước sẽ hoàn thương, nhưng lại cố tình không nói cho ta biết."
"Trang đầu tiên của khế ước đã viết rõ. Mỗi năm ngươi ký tên một lần, có cần ta đọc từng chữ cho ngươi nghe không?"
Hắn nghẹn lời, lại nói: "Theo ta về. Ta sẽ bảo Đảm Tai Ty lập lại khế ước, để quá trình hoàn trả dừng lại."
"Dựa vào cái gì?"
"Dựa vào tình nghĩa phu thê sáu năm của hai ta."
Ta suýt chút nữa bật cười vì câu nói này.