“Nếu hắn không phải Cố Nghiễn Chi, vậy rốt cuộc hắn là ai?”

Bàn tay bà bà đang nắm ta bỗng siết c.h.ặ.t, trong mắt hiện lên sự kích động không sao nén nổi.

“Con dâu, hắn mới là đứa con ruột ta m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh ra.”

Chân ta mềm nhũn, suýt ngồi bệt xuống đất.

Chỉ trong một đêm, phu quân từ c.h.ế.t mà sống, rồi lại từ thật biến thành giả.

Giờ bà bà còn nói kẻ giả mạo này mới là cốt nhục của bà.

“Con ruột của người?”

“Mẫu thân, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Nước mắt trong mắt bà bà rất nhanh hóa thành hận ý.

“Cái tật nuôi ngoại thất của đàn ông Cố gia đúng là đời này truyền đời khác.”

“Năm đó ta và ngoại thất được Cố lão gia sủng ái sinh con trước sau không lâu, ả mua chuộc bà đỡ, tráo đổi hai đứa trẻ.”

“Cốt nhục của ta lưu lạc bên ngoài, còn con của ả là Cố Nghiễn Chi lại chiếm danh phận Cố gia, hưởng phú quý do ta kiếm về.”

Bà nhìn sang nam nhân kia, nước mắt cuối cùng cũng lăn xuống.

“May mà đạn mạc xuất hiện trở lại, kể hết chuyện tráo con năm đó cho ta biết.”

“Cuối cùng trước khi nhắm mắt, ta cũng tìm lại được con mình.”

Nam nhân này giống Cố Nghiễn Chi, chính là vì bọn họ có cùng một phụ thân.

Sau khi nhận lại hắn, bà bà liền muốn để hắn thay thế đứa con đã giả c.h.ế.t kia.

Chỉ tiếc bà không ngờ chúng ta cùng giường chưa bao lâu, ta đã nhận ra sơ hở.

Nghĩ đến tám múi cơ bụng đều tăm tắp dưới tay mình, hai má ta lập tức nóng lên.

“Mẫu thân, hắn tên gì?”

“Cố Lâm Xuyên, ta tên Cố Lâm Xuyên.”

Giọng nam trong trẻo vang lên từ phía sau.

So với sự lạnh nhạt quen thuộc của Cố Nghiễn Chi, giọng nói này nghe lại dễ chịu hơn nhiều.

Bà bà thấy ta chậm chạp không đáp, vội bày cả tiền bạc lẫn đường lui ra trước mặt ta.

“Con dâu, là ta cuống quá hóa hồ đồ, mới nghĩ ra cách như vậy.”

“Ta biết vốn dĩ con định thủ tiết cho Nghiễn Chi.”

“Giờ chân tướng đã nói rõ, nếu con muốn về nhà mẹ đẻ, ta sẽ chuẩn bị đủ ngân phiếu và điền trang, để nửa đời sau con không phải chịu ấm ức.”

Ta nhớ lại ba năm mình gả vào Cố gia.

Bà bà chưa từng ép ta sớm tối thỉnh an, cũng chưa bao giờ mượn quy củ để giày vò ta.

Mỗi dịp lễ tết, tiền riêng bà cho ta luôn nhiều hơn người khác một phần.

Sau khi Cố Nghiễn Chi gặp chuyện, cũng là bà canh chừng ta, chỉ sợ ta tìm đến cái c.h.ế.t.

Cách của bà quả thật có tính toán, nhưng cũng kéo ta trở về từ đường c.h.ế.t.

Nếu không có màn lừa dối hoang đường này, ta sẽ tiếp tục thay Cố Nghiễn Chi gồng gánh Cố phủ đã thâm hụt, rồi bị hắn và ngoại thất liên thủ hao mòn đến c.h.ế.t.

Đạn mạc nói, trong số mệnh vốn có, cuối cùng ta thổ huyết mà c.h.ế.t, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ dẫn con cái đường hoàng bước vào nhà.

Nghĩ đến đây, ta không thể hận bà bà thêm nữa.

“Mẫu thân, con hiểu, người lừa con cũng là muốn cứu con.”

“Nếu người đã biết tính toán của hắn, vậy đạn mạc có nói Cố Nghiễn Chi hiện giờ đang trốn ở đâu không?”

Bà bà ngẩng đầu nhìn khoảng không trống rỗng hồi lâu.

Sau đó, bà trầm mặt gật đầu.

“Phía bắc thành, Nguyệt Dung biệt viện.”

“Ngoại thất kia tên Liễu Nguyệt Dung.”

Ta sững người.

Nửa tháng trước khi Cố Nghiễn Chi rơi xuống vách núi, hắn từng lấy từ chỗ ta một khoản bạc lớn.

Hắn nói muốn mua một tiểu viện thanh tĩnh ở phía bắc thành để đọc sách và xử lý công vụ.

Tên trên khế nhà, vừa hay chính là Nguyệt Dung biệt viện.

Ta từng hỏi vì sao lại đặt cái tên như vậy.

Khi ấy hắn còn cười dỗ ta.

“Chỉ nguyện người mãi trường tồn, ngàn dặm cùng ngắm trăng sáng.”

“Ta chỉ mong bất kể ở đâu, cũng có thể cùng phu nhân dài lâu bên nhau.”

Sau đó hắn lại nói, nam nhân dù sao cũng cần một nơi yên tĩnh riêng.

Bảo ta đừng tùy tiện đến biệt viện quấy rầy.

Ta lại thật sự coi lời ấy là khó xử của hắn, một lần cũng chưa từng đặt chân tới phía bắc thành.

Bà bà và ta nhìn nhau, trong lòng không còn chút may mắn nào nữa.

Cố Lâm Xuyên đã chuẩn bị xe ngựa, đỗ trong một con ngõ vắng ngoài biệt viện.

Chúng ta vừa tới gần bức tường sau, bên trong đã vang ra một giọng nữ nũng nịu.

“Chàng chậm một chút, trong bụng ta còn có con, đừng lúc nào cũng gấp như vậy.”

“Đã hai tháng rồi, nào có yếu ớt đến thế?”

“Cha ruột của con ở ngay bên cạnh, ta mới không sợ.”

Cố Nghiễn Chi không đáp lời, chỉ có những tiếng động khiến người nghe đỏ mặt truyền ra.

Một lát sau, Liễu Nguyệt Dung cười hỏi.

“Vị phu nhân kia của chàng đã khóc vì chàng suốt một tháng, mắt sắp khóc hỏng rồi, chàng thật sự không xót sao?”

Cố Nghiễn Chi như nghe thấy chuyện cười.

“Xót nàng ta thì ta sẽ để nàng ta uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i suốt ba năm sao?”

“Xót nàng ta thì ta sẽ ném cả Cố phủ đã thâm hụt cho nàng ta thu dọn sao?”

“Nàng đừng ghen mấy chuyện vô ích này nữa.”

“Thẩm Chiếu Đường quả thật biết làm ăn, ba năm đã cứu sống mấy cửa hiệu thua lỗ của ta.”

“Mẹ ta cũng đâu phải người dễ đối phó.”

“Một khi ta c.h.ế.t, nàng ta chỉ có thể thay ta giữ sản nghiệp, chăm sóc người già, sớm muộn cũng tự vắt kiệt mình.”

Bên trong tường vang lên tiếng vải áo cọ xát, có lẽ hắn đang vuốt bụng Liễu Nguyệt Dung.

“Đợi hai người họ đều không còn nữa, nhà cửa, cửa hiệu và bạc của Cố gia chẳng phải đều thuộc về mẹ con nàng sao?”

Hắn càng nói càng đắc ý, thấp giọng bật cười.