Trong đình hóng gió bên hồ Bình Tâm, Sở Thanh vừa thấy ta liền vô cùng thân mật gọi:
"Mãn Mãn."
"Hiện giờ ta không còn là con hát nữa."
Nhưng đã có tư cách cưới nàng rồi sao?
Ta giả vờ tủi thân, lấy khăn che nửa mặt.
"Trước kia chàng vẫn gọi người ta là tiểu thư, bây giờ cuối cùng cũng xa lạ rồi."
"A Thanh... không, phải là Sở vương điện hạ tôn kính, ngài phải thế nào mới chịu từ hôn?"
"Từ hôn?" Sở Thanh nheo đôi mắt dài hẹp, cười khẽ. "Khó khăn lắm mới có thể cưới được Mãn Mãn, A Thanh sao có thể từ hôn?"
"Nhưng ta đã có người trong lòng."
"Không sao cả. Đợi sau khi ta đăng cơ, sẽ g.i.ế.c sạch người họ Tống. Chỉ cần nàng ngoan ngoãn, ngôi vị Hoàng hậu sẽ là của nàng, thế nào?"
Trên gương mặt hắn, vẻ hung lệ chẳng hề che giấu.
"Chẳng ra sao cả." Ta lắc đầu. "Bánh vẽ của ngươi còn nhiều hơn số thịt heo ta và Tống Yến Châu từng bán."
Huống hồ, làm Hoàng hậu thì có gì tốt? Đối với ta, có tiền, sống tự do mới là sung sướng nhất.
Đúng lúc hai bên đang giằng co không ai nhường ai, cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng "ùm", tiếp theo là tiếng người hỗn loạn.
"Có người rơi xuống nước!"
"Mau cứu người!"
Ngay sau đó, từng tốp binh sĩ giơ đuốc sáng rực, khoác chiến giáp từ khắp nơi ùa tới, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang lên không dứt.
Ta và Sở Thanh nhìn nhau một cái, rồi không hẹn mà cùng chạy về phía vừa đến.
Bên ngoài đại điện đã bị quân lính bao vây kín như nêm cối.
Ta không dám tùy tiện xông vào, mà lặng lẽ trèo lên phía sau một hòn giả sơn, nhìn thấy phụ thân bình an vô sự mới khẽ thở phào.
Lão Hoàng đế thì không may mắn như vậy.
Người ngồi phịch trên long ỷ, chỉ tay vào Đại hoàng t.ử thân hình cường tráng mà giận dữ quát:
"Nghịch t.ử! Ngươi dám tạo phản!"
Đại hoàng t.ử cười lạnh.
"Nếu không phải phụ hoàng thiên vị đứa con của con tiện nhân kia, bổn vương cần gì phải đi đến nước này?"
"Rõ ràng bổn vương mới là trưởng t.ử, ngôi vị Hoàng đế vốn phải là của bổn vương!"
Nói xong, Đại hoàng t.ử đ.â.m một kiếm xuyên thẳng yết hầu lão Hoàng đế.
Vài vị đại thần thấy vậy liền đứng dậy mắng hắn không xứng làm con, càng không xứng làm vua, nhưng ngay tại chỗ đều bị g.i.ế.c sạch.
Rất nhanh sau đó, trong điện không còn ai dám lên tiếng phản đối nữa, khắp nơi m.á.u chảy thành sông.
Ta giả vờ rời đi, nhưng cổ tay lại bị Sở Thanh mặt không cảm xúc nắm c.h.ặ.t.
Giữa hàng mày hắn tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
"Muốn sống thì đi theo ta."
Hoàng cung các triều đại đều có mật đạo, chỉ là vị trí cụ thể chỉ Hoàng đế mới biết.
Không ngờ lão Hoàng đế ngay cả chuyện này cũng nói cho Sở Thanh.
Mật đạo tối đen như mực, không thấy đáy, nỗi sợ hãi lập tức dâng lên trong lòng, khiến ta có chút khó thở.
Sở Thanh không nhận ra sự khác thường của ta, hắn thổi chiếc cốt địch đeo bên cổ, chẳng bao lâu sau đã có rất nhiều ám vệ xuất hiện, quỳ một gối xuống đất cung kính nói:
"Tham kiến Sở vương điện hạ."
Sở Thanh nhìn bọn họ rồi hỏi:
"Các ngươi có nguyện theo ta c.h.é.m g.i.ế.c hay không?"
"Thánh thượng đã giao chúng thuộc hạ cho điện hạ, vậy chúng thuộc hạ chính là lưỡi đao sắc bén trong tay điện hạ!"
Bọn họ hô vang đầy nhiệt huyết.
Ta yếu ớt giơ tay lên.
"Cho ta hỏi một câu... có thể thả ta đi trước được không?"
Sở Thanh liếc nhìn ta một cái, vô tình phun ra hai chữ:
"Không thể."
Lần này đúng là lên nhầm thuyền giặc rồi.
Ta nhìn bọn họ giơ đao c.h.é.m xuống, giao chiến với phản quân thành một đoàn, g.i.ế.c người dứt khoát như cắt rau hẹ.
Bầu trời dường như cũng sắp bị m.á.u nhuộm đỏ.
Ám vệ tuy lợi hại, nhưng số lượng quá ít, cuối cùng vẫn có lúc sức cùng lực kiệt, chẳng bao lâu sau đã ngã xuống không ít người.
Phản quân c.h.ế.t còn nhiều hơn, Đại hoàng t.ử dường như đã nhìn thấy kết cục thất bại của mình, gầm lên lao thẳng về phía Sở Thanh.
"A! Bổn vương mới là chân mệnh thiên t.ử!"
"Cho dù c.h.ế.t cũng phải kéo ngươi chôn cùng!"
Nhưng giữa tầng tầng bảo vệ, cuối cùng Đại hoàng t.ử cũng chỉ có thể ôm hận ngã xuống.
Đúng lúc ấy, Tam hoàng t.ử tuy đến muộn nhưng cuối cùng cũng xuất hiện.
Lúc này bên cạnh Sở Thanh chỉ còn lại vài ám vệ, cùng với... kẻ đứng xem náo nhiệt là ta.
Tam hoàng t.ử cưỡi ngựa đến nơi, phe phẩy chiếc quạt, cảm khái nói:
"May mà hai người các ngươi đ.á.n.h đến lưỡng bại câu thương rồi, nếu không thì sao bổn vương có thể làm ngư ông đắc lợi được."
Hắn nhìn thấy ta thì ngạc nhiên.
"Đây chẳng phải tiểu nương t.ử nhà T.ử Kỳ sao? Sao nàng lại ở đây?"
Ta lập tức ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt đầy lo lắng của Tống Yến Châu phía sau.
Đúng lúc ấy, Sở Thanh đột nhiên vung kiếm, đặt ngang lên cổ ta.
"Thả ta đi, nếu không ta sẽ g.i.ế.c nàng!"
Ta: "?"
Có nhầm không vậy? Đứng xem náo nhiệt mà cũng thành con tin.
"Nếu ngươi dám làm nàng ấy bị thương, ta sẽ khiến ngươi tan xương nát thịt!"
"Có dám hay không, thử là biết."
Tống Yến Châu tức giận đến cực điểm.
Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, e rằng Sở Thanh đã c.h.ế.t từ lâu rồi.
Tống Yến Châu buông cung tên xuống, còn chưa đợi Tam hoàng t.ử trả lời đã vội vàng nói:
"Ngươi thả A Man ra, ta sẽ để ngươi đi."
"Đừng."
Ta lắc đầu, lập tức nắm lấy lưỡi kiếm đặt trên cổ, dùng sức bẻ mạnh.
Ngay trước ánh mắt kinh hãi của mọi người, thanh bảo kiếm sáng loáng phát ra một tiếng "rắc" giòn tan, rồi gãy làm đôi.
Nhân lúc Sở Thanh còn chưa kịp phản ứng, ta tung một cước đá hắn văng khỏi đám người, bay thành một đường parabol, vừa khéo rơi ngay vào đội ngũ của Tam hoàng t.ử.
Ta thầm thở dài, không dám nhìn vẻ mặt của Tống Yến Châu lúc này.
Thôi rồi.
Hình tượng yếu đuối của ta xem như không giữ nổi nữa.
Tam hoàng t.ử trợn mắt há hốc mồm.
"T.ử Kỳ à, tiểu nương t.ử nhà ngươi thật đúng là oai phong."
Tống Yến Châu lại chẳng hề tỏ ra bất ngờ.
Chàng hoảng hốt chạy tới, mặc kệ ánh mắt của mọi người, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
Giống như cuối cùng cũng tìm lại được báu vật đã đ.á.n.h mất.
"A Man... A Man..."
"Lần sau đừng mạo hiểm như vậy nữa."
Nghe tiếng tim đập dồn dập trong l.ồ.ng n.g.ự.c chàng, ta mới biết chàng đã sợ hãi và căng thẳng đến nhường nào.
Ta khẽ gật đầu, nắm lấy tay chàng.
"Vậy... chúng ta về nhà nhé?"
"Được."
Trời sắp sáng rồi.
Bình minh cũng sắp đến.