“Hắn đã c.h.ế.t rồi.”
Ánh mắt ta lạnh xuống.
“Ai g.i.ế.c?”
Nàng ta nhìn về phía sau tượng Phật.
Giọng run đến rất thấp.
“Người trong cung.”
Sau tượng Phật vang lên một tiếng cười khẽ.
Một nam nhân mặc áo nội thị màu xanh sẫm bước ra.
Hắn chừng năm mươi tuổi.
Mặt trắng không râu.
Ánh mắt âm lạnh.
Ta nhận ra hắn.
Hắn là thái giám chưởng sự bên cạnh Lục quý phi.
Phùng Trực.
Hắn nhìn ta.
“Tạ phu nhân.”
“Không.”
“Giờ nên gọi là Tạ cô nương.”
“Ngươi thông minh hơn lần trước.”
Ta siết c.h.ặ.t đoản đao trong tay áo.
“Lần trước?”
Phùng Trực cười.
“Ngọn lửa đêm đầu thất.”
“Cháy rất lớn.”
“Chẳng phải ngươi đều nhìn thấy rồi sao?”
14
Ngọn đèn trong điện khẽ nhảy lên.
Khương Phù nghe không hiểu.
Nàng ta chỉ biết run rẩy.
Ta nghe hiểu.
Phùng Trực biết ta từng c.h.ế.t.
Hắn cũng biết ta sống lại.
Ta nhìn chằm chằm hắn.
“Ngươi cũng trọng sinh?”
Phùng Trực lắc đầu.
“Nô tài không có phúc khí ấy.”
“Nô tài chỉ là người giữ mệnh bàn.”
“Mệnh bàn không chỉ hiện biến động của đời này.”
“Một khi mệnh số bị đảo ngược, quỹ tích của đời trước cũng sẽ lưu lại trên đó.”
“Hễ có kẻ nào mệnh số rối loạn.”
“Trên mệnh bàn liền hiện dấu vết.”
Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc đĩa đồng.
Trên đĩa đồng khắc chữ dày đặc.
Ở chính giữa có một vệt đỏ.
Vệt đỏ xuyên qua tên ta.
Ta hỏi: “Ai bảo ngươi giữ?”
Phùng Trực cười mà không đáp.
“Tạ cô nương, mệnh số không thể trái.”
“Đời trước ngươi đã c.h.ế.t.”
“Nhưng ngươi trọng sinh, mệnh thứ mười tám vốn đã đủ lại thành khuyết.”
“Mười bảy mạng trước vẫn còn trong trận, chỉ riêng phần của ngươi bị đảo ngược.”
“Đời này ngươi nên trả mệnh lại.”
Ta lạnh giọng: “Trả cho Khương Phù?”
“Nàng ta cũng xứng?”
Khương Phù ngẩng đầu hét lên.
“Ta không cần!”
“Ta không cần mệnh bàn của hắn!”
“Là bọn họ ép ta!”
Phùng Trực ngay cả nhìn nàng ta cũng không nhìn.
“Nàng ta chỉ là vật chứa.”
“Thai trong bụng nàng ta mới có tác dụng.”
Ta nhìn Khương Phù.
Khương Phù khóc đến mặt mũi biến dạng.
“Ta không biết.”
“Ta thật sự không biết.”
“Hứa Hoài Châu nói chỉ cần ta vào Hầu phủ, đứa trẻ sẽ phú quý.”
“Hắn nói Tiêu Cảnh Hành sẽ nhận.”
“Hắn nói Lục lão phu nhân sẽ giúp ta.”
“Ta không biết trong cung muốn đứa trẻ.”
Ta hỏi Phùng Trực.
“Đứa trẻ là của ai?”
Cuối cùng Phùng Trực cũng cười.
“Đương nhiên không phải Hứa Hoài Châu.”
Khương Phù đột ngột sững người.
“Ngươi nói gì?”
Ta cũng nhìn về phía hắn.
Phùng Trực chậm rãi nói: “Hứa Hoài Châu không thể sinh con.”
“Ngay cả chính hắn cũng không biết.”
Sắc mặt Khương Phù mất đi chút m.á.u cuối cùng.
“Vậy đứa trẻ…”
Phùng Trực vươn tay.
Sờ lên đĩa đồng.
“Đứa trẻ là của Lục Hoài An.”
Lục Hoài An.
Đích t.ử nhị phòng Lục gia.
Cũng là một trong những kẻ qua tay vụ án lương thảo.
Ta lập tức hiểu ra.
Lục gia tham ô lương thảo quân đội.
Sợ chuyện bại lộ.
Liền muốn dùng Hầu phủ và Tạ gia làm lá chắn.
Nếu t.h.a.i trong bụng Khương Phù được ghi vào tông phổ Hầu phủ.
Lục gia có thể mượn Hầu phủ để giấu huyết mạch.
Lại dùng của hồi môn của ta lấp lỗ hổng.
Nếu Tiêu Cảnh Hành c.h.ế.t.
Đứa trẻ kế thừa tước vị.
Lục gia không tốn một binh một tốt mà nuốt trọn Hầu phủ.
Phùng Trực nhìn ta.
“Tạ cô nương, ngươi rất thông minh.”
“Nhưng người thông minh c.h.ế.t nhanh.”
Hắn giơ tay.
Ngoài điện lập tức vang lên tiếng bước chân.
Hơn mười hắc y nhân chặn cửa.
Ta không hoảng.
Ta chỉ nhìn Khương Phù.
“Nghe thấy chưa?”
“Ngươi tưởng mình lừa được Tiêu Cảnh Hành.”
“Thật ra ngươi cũng bị người ta lừa.”
Khương Phù ngơ ngác nhìn bụng dưới.
Bỗng cười.
Cười rồi lại khóc.
“Lục Hoài An.”
“Hắn chưa từng chạm vào ta.”
Phùng Trực nhàn nhạt nói: “Mê d.ư.ợ.c hạ rất tốt, ngươi đương nhiên không nhớ.”
Khương Phù hét lên một tiếng.
Cả người giãy giụa.
“Súc sinh!”
“Các ngươi đều là súc sinh!”
Phùng Trực nhíu mày.
“Ồn ào.”
Một hắc y nhân tiến lên.
Rút đao muốn c.ắ.t c.ổ nàng ta.
Đoản đao trong tay áo ta bay ra.
Đâm trúng cổ tay hắc y nhân.
Đao rơi xuống đất.
Cùng lúc ấy.
Ngoài điện vang lên một tiếng còi.
Tạ Thừa Nghiễn dẫn thân binh phá cửa xông vào.
Đại Lý tự và Kinh Triệu phủ theo sát phía sau.
Sắc mặt Phùng Trực cuối cùng cũng thay đổi.
“Ngươi không tới một mình.”
Ta cười.
“Ta chỉ nói sẽ tới.”
“Chưa từng nói sẽ tới nộp mạng.”
Hắc y nhân rút đao.
Trong điện lập tức loạn.
Tạ Thừa Nghiễn một đao c.h.é.m ngã một người.
Thân binh bảo vệ ta.
Hứa đại nhân dẫn người chặn cửa sau.
Phùng Trực lùi tới bên tượng Phật.
Ngón tay hắn ấn vào một ngăn tối trên tường.
Ta đã sớm nhìn chằm chằm hắn.
Tiến lên một bước.
Đoản đao kề vào mu bàn tay hắn.
“Đừng động.”
Hắn cúi đầu nhìn ta.
Ánh mắt oán độc.
“Tạ Đường Ninh.”
“Ngươi phá hỏng đại sự của quý nhân.”
Ta nói: “Quý nhân là ai?”
Hắn ngậm miệng không nói.
Ta dùng sức ấn xuống.
Đoản đao đ.â.m vào da thịt.
Máu chảy ra.
“Nói.”
Hắn đau đến sắc mặt trắng bệch.
Lại bỗng bật cười.
“Ngươi tưởng bắt được nô tài là thắng rồi sao?”
“Mệnh bàn đã mở.”
“Mệnh hỏa của ngươi đã bị ghi lại.”
“Trong sách mười tám thế mạng, ngươi xếp cuối cùng.”
Ta nhìn về phía tượng Phật.
“Trong ngăn tối là gì?”
Sắc mặt hắn biến đổi.
Tạ Thừa Nghiễn đã tiến lên.
Một đao bổ vỡ vách sau tượng Phật.
Sau tường lộ ra một gian mật thất.
Trong mật thất treo đầy dây đỏ.
Dưới mỗi sợi dây đỏ đều treo một tờ ngày sinh tháng đẻ.
Có tờ đã đen lại.
Có tờ còn mới.
Ở chính giữa.
Treo một cuốn sổ bìa đen.
Bìa viết bốn chữ.
Mười tám thế mạng.
Ta bước tới.
Mở trang đầu tiên.
Trên đó là tên của một nữ t.ử xa lạ.
Phía sau viết.
Đã c.h.ế.t.
Trang thứ hai.
Đã c.h.ế.t.
Trang thứ ba.
Đã c.h.ế.t.
Ta lật từng trang.
Cho đến trang cuối cùng.
Trên đó viết tên ta.
Tạ Đường Ninh.
Phía sau tên có hai dòng chữ chu sa.
Một dòng viết.
Đời trước đã đốt.
Một dòng viết.
Đời này chờ lấy.
15
Ta khép sách thế mạng lại.
Lòng bàn tay rất lạnh.