Đôi mắt hắn đỏ lên, hai hàm răng nghiến c.h.ặ.t.
"Tô Uyển Ngọc, cô giỏi lắm!"
Ta nhìn hắn, giọng bình thản.
"Quá khen."
Hắn phất mạnh tay áo rồi quay người bỏ đi.
Không lâu sau, chuyến hàng cuối cùng cũng được khiêng ra.
Đó là một bức bình phong vẽ cảnh non nước ngàn dặm.
Năm ấy, Bà mẫu rất thích nó nên dù tiếc của, ta vẫn c.ắ.n răng bỏ ra trăm lượng bạc để mua về.
Nhưng lúc này, ngay cả bức bình phong ấy ta cũng muốn mang đi.
Mẹ Kiêu Yến nằm bò trên bức bình phong, vừa khóc vừa gào lên.
"Đồ đáng c.h.ế.t!"
"Ngươi mang đi hơn nửa số người hầu, vét sạch hồi môn của mình thì thôi."
"Giờ đến cả bức bình phong cũng muốn đem đi!"
"Trong mắt ngươi còn có vương pháp nữa hay không?"
Ta lạnh nhạt nhìn bà ta.
"Vương pháp?"
"Bức bình phong này là do chính ta bỏ ra trăm lượng bạc trắng để mua."
"Sổ sách mua bán vẫn còn nguyên."
"Nếu bà muốn xem, ta có thể đưa cho bà."
Bà ta lập tức nghẹn lời.
Không tìm được lời nào để phản bác, bà ta chỉ có thể tức tối đứng đó.
Kiêu Yến bước tới ngăn mẹ mình lại.
"Cứ để nàng ta mang đi."
"Ta muốn xem sau khi rời khỏi ta, nàng ta có thể sống được thế nào."
"Một thân nữ nhi, ta muốn xem nàng ta sẽ bị người đời chèn ép ra sao!"
Ta không nói gì.
Bởi ta biết, không phải ta không thể sống thiếu hắn.
Mà là người không thể sống thiếu ta, sớm muộn gì cũng sẽ là hắn.
Rời khỏi Trường An, ta quyết định trở về nhà mẹ đẻ ở Dương Châu.
Sau một chặng đường dài đầy mệt mỏi, cuối cùng ta cũng kịp về đến Tô phủ trước khi trời tối.
Mẫu thân đã đứng chờ ngoài cổng từ lâu.
Vừa nhìn thấy ta, mắt bà lập tức đỏ hoe.
Bà bước nhanh tới ôm chầm lấy ta, giọng khàn khàn vì xúc động.
"A Ngọc, con về là tốt rồi."
"Đừng sợ."
"Có mẹ ở đây, mọi chuyện rồi sẽ ổn."
Nước mắt ta lập tức trào ra.
Chẳng mấy chốc, một mảng áo của mẫu thân đã bị nước mắt ta làm ướt.
Sau khi tỷ tỷ qua đời, năm sau cha cũng mất.
Tô phủ rộng lớn này suốt những năm qua chỉ có một mình mẫu thân gắng gượng chống đỡ.
Sau khi trở về nhà, ta thuận lợi tiếp quản những cửa hàng của Tô gia.
Ta dự định phát triển việc kinh doanh son phấn và trang sức.
Những loại son phấn mà các tiểu thư thế gia ở Trường An thường dùng rất phong phú, nhưng ở Dương Châu lại chưa có nhiều.
May rằng ta vốn có quan hệ thân thiết với chủ nhân Bách Hoa Các.
Ta liền trực tiếp nhập hàng từ chỗ nàng ấy, sau đó vận chuyển về Dương Châu bán.
Ngày cửa hàng khai trương, việc buôn bán thuận lợi ngoài dự liệu.
Khách hàng nối nhau kéo đến, người ra người vào tấp nập.
Còn bên phía Kiêu Yến, cuộc sống lại hoàn toàn trái ngược.
Không còn khoản tiền ta trợ cấp, cũng chẳng còn Lưu Ly Trản giúp hắn gặp may, cuộc sống của hắn nhanh ch.óng sa sút.
Trước kia, hắn quen ăn sơn hào hải vị, dùng tuyết liên quý giá được tiến cống, thưởng thức trà hái từ những cây trà quý, uống loại rượu hoa đào thượng hạng.
Còn bây giờ, mỗi ngày hắn chỉ có cơm rau đạm bạc, trà loại kém và thứ rượu gạo bình dân.
Cuộc sống ngày một túng thiếu.
Mẹ hắn cũng bắt đầu than vãn không ngừng, trách mình tuổi đã cao mà vẫn phải theo con trai chịu cảnh khổ cực.
Kiêu Yến cũng dần mất kiên nhẫn.
"Chẳng phải tất cả đều do bà sao?"
"Nếu năm đó bà không ép ta nạp thiếp, lại còn đuổi Uyển Ngọc đi, mọi chuyện đâu đến mức này?"
Mẹ hắn lập tức khóc lóc, hết than trời trách đất lại dọa sẽ tìm đến cái c.h.ế.t.
"Chẳng phải vì nó không thể sinh con hay sao?"
"Ngay từ ngày con bé bước chân vào nhà, bà đã hết lần này đến lần khác gây khó dễ, soi mói đủ điều, có bao giờ chịu để yên cho nó đâu!"
Bà ta tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, chỉ tay vào Kiêu Yến mà mắng.
Cuối cùng, vì quá kích động, bà ta ngất lịm ngay tại chỗ.
Lang y đến khám rồi kê cho bà ta một thang t.h.u.ố.c.
Nha hoàn cầm đơn t.h.u.ố.c đi bốc, nhưng trước khi rời khỏi lại dè dặt hỏi Kiêu Yến nên lấy loại t.h.u.ố.c đắt tiền hay loại bình thường.
Hắn đang bực bội, nghe vậy lập tức cau mày.
"Tất nhiên phải lấy loại tốt nhất."
"Chuyện nhỏ như vậy cũng cần hỏi ta sao?"
Nhìn vẻ mặt u ám của hắn, nha hoàn không dám nói thêm, lập tức cúi đầu lặng lẽ đi lấy t.h.u.ố.c.
Mẹ hắn vừa uống được một ngụm đã lập tức phun ra.
Bà ta nổi giận, tiện tay ném luôn bát t.h.u.ố.c xuống đất.
"Thứ quỷ quái gì vậy?"
"Sao lại đắng đến thế này!"
Nha hoàn vội vàng cúi người thưa.
"Bẩm lão phu nhân, đây là t.h.u.ố.c do lang y kê ạ!"
"Thuốc gì mà khó uống như vậy?"
"Thuốc đắng mới dã được bệnh ạ."
Mẹ Kiêu Yến lập tức trừng mắt nhìn nàng ta.
Ánh mắt ấy khiến nha hoàn sợ đến mức vội quỳ rạp xuống đất.
"Lão phu nhân tha mạng!"
"Trước kia t.h.u.ố.c của người đều do phu nhân đích thân lựa chọn d.ư.ợ.c liệu rồi tự tay sắc."
"Người không cảm thấy đắng là bởi phu nhân thường dùng tuyết liên quý giá được tiến cống để nấu t.h.u.ố.c cho người."
"Vậy thì đổi sang dùng tuyết liên đi!"
Nha hoàn nghe vậy thì khựng lại.
Nàng ta muốn nói gì đó nhưng lại không dám mở miệng.
Mãi một lúc sau, nàng ta mới nhỏ giọng đáp.
"Loại tuyết liên ấy có giá trị ngàn vàng."
"Trong phủ... hiện giờ không còn đủ tiền để mua nữa."
Nghe đến đây, mẹ Kiêu Yến lập tức nổi trận lôi đình.
Bà ta sai người gọi quản sự phụ trách sổ sách đến hỏi cho ra lẽ.
Vị quản sự đứng trước mặt hai người, vẻ mặt khó xử, ấp úng hồi lâu mới dám nói.
"Trước đây, mọi khoản chi tiêu trong phủ phần lớn đều dựa vào tiền hồi môn của phu nhân để bù đắp."
"Hiện giờ phu nhân đã mang toàn bộ hồi môn rời đi, trong kho bạc thực sự chẳng còn bao nhiêu."
"Hơn nữa, tân phu nhân lại tiêu xài quá mức, khiến gia cảnh vốn đã khó khăn càng thêm túng quẫn."
Nói xong, ông ta cung kính dâng sổ sách lên cho Kiêu Yến.
Kiêu Yến nhận lấy rồi cẩn thận xem từng khoản.
Càng đọc, sắc mặt hắn càng khó coi.
Đến cuối cùng, mặt hắn xanh mét vì tức giận.
Hắn lập tức sai người gọi Triệu A Ly đến.
Triệu A Ly vừa bước vào thư phòng, cuốn sổ đã bị hắn ném thẳng về phía nàng ta.
"Tiện nhân!"
"Cô tự xem những chuyện tốt mình đã làm đi!"
Triệu A Ly vội nhặt cuốn sổ lên.