Gương mặt ông ta không còn giận dữ, cũng chẳng biểu lộ đau buồn theo cách người khác có thể nhìn rõ.
“Nếu nàng chịu nói thật…”
Ông cất tiếng.
“Ta chưa chắc đã g.i.ế.c nàng.”
“Tướng quân sẽ không tin.”
Ta nói.
“Lư di nương cũng không dám đem mạng mình đặt vào một điều chưa chắc chắn.”
Hoắc Kỳ đưa lá thư đến ngọn nến.
Lửa bén vào mép giấy.
Nét chữ của Lư thị cong lại, chuyển thành màu đen rồi rơi xuống thành tro.
“Tất cả các ngươi đều giấu ta.”
Ông nhìn ngọn lửa.
“Bùi thị là tai mắt của triều đình.”
“Lư thị cũng vậy.”
Sau đó, Hoắc Kỳ quay sang ta.
“Còn ngươi?”
“Ngươi có điều gì vẫn chưa nói cho ta biết?”
Tim ta đập mạnh.
“Nô tỳ…”
“Không cần trả lời.”
Ông ta ngắt lời, bàn tay mệt mỏi phất nhẹ.
“Ngươi thật sự muốn giấu, ta cũng không thể ép được.”
Sự mệt mỏi trong giọng ấy không đến từ quãng đường dài hay chiến trận.
Nó giống một thứ đã tích tụ quá lâu trong lòng.
“Ta mất nửa đời để dựng lên phủ này.”
“Trong ngoài có hàng nghìn người nghe lệnh.”
“Vậy mà đến cuối cùng, chẳng biết có bao nhiêu người thật sự đứng về phía ta.”
Ông ngồi xuống ghế.
“Xuân Trình.”
“Tại sao mọi chuyện lại thành thế này?”
Ánh trăng xuyên qua song cửa, chia gương mặt ông thành hai nửa.
Một nửa trắng nhợt dưới ánh sáng.
Nửa kia chìm trong bóng tối.
“Tướng quân dùng quyền thế khiến người khác khuất phục.”
Ta chậm rãi đáp.
“Bởi vậy họ sợ người.”
“Tướng quân dùng lợi ích đổi lấy lòng trung thành.”
“Vì vậy họ chỉ ở lại khi lợi ích còn đủ lớn.”
“Có lẽ trước đây người từng thật lòng tin ai đó rồi bị phản bội.”
“Từ đó người không dám trao lòng cho bất kỳ ai.”
“Nhưng lòng người chỉ có thể dùng lòng người đổi lấy.”
“Nếu tướng quân chưa từng tin người khác, họ cũng khó thật lòng tin người.”
Hoắc Kỳ ngồi im.
Rất lâu sau, ông cười nhạt.
“Vậy tất cả là điều ta đáng phải nhận?”
“Không phải.”
Ta khẽ lắc đầu.
“Chỉ là ai trên đời cũng muốn sống.”
“Người càng muốn sống lại càng dễ làm những chuyện khiến người khác không thể sống.”
“Còn những người chấp nhận số mệnh quá sớm thường chẳng thể đi được bao xa.”
Ông không nói nữa.
Ánh mắt dừng ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng trắng như khuôn mặt người đã mất.
Một lúc lâu sau, Hoắc Kỳ ra lệnh:
“Sáng mai đưa Bùi thị về Bùi gia.”
“Nhắn với họ rằng…”
Ông ngập ngừng.
“Mối hôn sự này, Hoắc Kỳ ta không đủ phúc để tiếp tục.”
Không g.i.ế.c nàng.
Đó là điều ta chưa từng nghĩ Hoắc Kỳ sẽ lựa chọn.
Nửa đời ông quen dùng đao kết thúc mọi chuyện.
Nhưng lần này, ông để một người từng muốn lấy mạng mình rời đi.
Có lẽ vì đã quá mệt.
Có lẽ tuổi tác và những lần mất mát cuối cùng cũng khiến ông hiểu rằng không phải mọi thù hận đều cần kết thúc bằng m.á.u.
Ngày Bùi thị rời phủ, gương mặt nàng hốc hác, tóc mai đã lẫn vài sợi bạc.
Chỉ mấy tháng bị giam mà nàng trông già hơn rất nhiều.
Trước lúc rèm xe khép lại, nàng nhìn xuyên qua đám người, tìm thấy ta.
“Xuân Trình.”
Giọng nàng khàn.
“Lần này ta đã thua.”
“Nhưng ngươi chưa chắc sẽ là người thắng đến cuối.”
Rèm buông xuống.
Bánh xe chậm rãi lăn qua cổng phủ.
Câu nói ấy vẫn ở lại, giống một chiếc gai nhỏ cắm sâu trong lòng.
Không lâu sau, Hoắc Kỳ lại xuất chinh.
Lần này ông không mặc bộ giáp sáng bóng.
Ông khoác chiếc chiến bào cũ từng theo mình từ thuở còn là giáo úy.
Vải đã bạc màu, cổ tay sờn rách.
Quản sự khuyên đổi bộ mới.
Hoắc Kỳ chỉ lắc đầu.
“Mặc thứ này quen rồi.”
Trước khi lên ngựa, ông gọi ta tới.
“Xuân Trình.”
“Nô tỳ ở đây.”
“Ngươi biết mọi thứ trong thư phòng được cất ở đâu.”
“Nếu ta không trở lại, hãy đốt hết.”
“Thư từ, bản đồ, sổ sách, không được để lại một mảnh.”
Ông siết dây cương.
“Đem chúng chôn theo ta.”
“Đừng để người đến sau dùng những thứ ấy làm cớ g.i.ế.c thêm người.”
Đến lúc đó ta mới hiểu.
Hoắc Kỳ đã cảm nhận được chuyến đi này có thể không còn đường về.
Một người bước ra chiến trường với dự cảm ấy thường rất khó thoát khỏi kết cục đã nhìn thấy.
“Tướng quân…”
“Không cần khuyên.”
Ông cười.
Nụ cười trên gương mặt thô ráp lần đầu mang vẻ thanh thản.
“Ta đã g.i.ế.c quá nhiều người trong nửa đời.”
“Nay đến lượt mình c.h.ế.t, cũng chẳng thể nói là oan.”
Hoắc Kỳ vung roi.
Chiến mã lao đi, cuốn bụi mù trên đường.
Ta đứng trên thành lâu nhìn bóng ông nhỏ dần, cho đến khi hoàn toàn hòa vào chân trời.
Ta đã không làm theo lời ông.
Không một công văn nào bị đốt.
Ta chia mật thư, bản đồ, danh sách tướng lĩnh và sổ vận chuyển lương thảo thành từng loại, xếp ngay ngắn trong những chiếc rương kín.
Quản sự nhìn thấy, chỉ biết thở dài.
“Tướng quân đã căn dặn rõ ràng.”
“Tại sao ngươi còn cố giữ lại?”
Ta không đáp.
Ta biết nếu Hoắc Kỳ c.h.ế.t, Kế Châu sẽ lập tức mất đi người khiến các thế lực xung quanh dè chừng.
Mảnh đất này sẽ trở thành miếng thịt giữa đàn sói đói.
Khi ấy, thứ có thể giữ thành chưa chắc là số binh lính còn lại.
Những bí mật, quan hệ và nhược điểm được ghi trong công văn đôi khi còn mạnh hơn đao.
Ta ở cạnh Hoắc Kỳ đã đủ lâu để học được nhiều thứ.
Học cách tồn tại giữa những người mạnh hơn mình.
Học cách dùng điều họ giấu để bảo vệ bản thân.
Và có lẽ, bảo vệ thêm vài người khác.
Tin Hoắc Kỳ t.ử trận trở về đúng ngày lập thu.
Đại quân rơi vào mai phục trong một sơn cốc.
Tên b.ắ.n từ sườn núi xuống dày như châu chấu.
Ba nghìn kỵ binh không tìm được lối thoát.
Trên người Hoắc Kỳ trúng hơn mười mũi tên.
Ông vẫn đứng vững.