Ta trừng mắt nhìn lão.
“Ông vội cái gì!”
“Ông chỉ cần trả lời câu hỏi của ta là được, đợi ông trả lời xong câu hỏi của ta, ta tự nhiên sẽ trả lời ông.”
Lời đã nói đến mức này, lão hòa thượng chỉ có thể nhẫn nhịn tức giận đáp.
“Người xuất gia tứ đại giai không, phụ mẫu thân nhân từ lâu đã chỉ còn là mây khói thoáng qua.”
Ta gật đầu.
“Nói như vậy, ông không cha không mẹ phải không?”
“Ta hỏi tiếp, thê t.ử và con cái trong nhà vẫn khỏe chứ?”
Lần này, lão hòa thượng không thể nhẫn nhịn thêm nữa.
“Nữ thí chủ, người xuất gia đã bước vào cửa Phật, sao có thể có thê t.ử và con cái?”
“Ngươi đang sỉ nhục ta.”
Tống Anh đang xem kịch cũng bắt đầu la hét.
“Triệu An Như, không biện luận nổi nên bắt đầu quấy rầy, càn quấy phải không?”
“Bây giờ đã trôi qua nửa nén hương.”
“Nếu hiện giờ ngươi nhận thua, ta có thể cho phép ngươi không cần cởi bỏ y phục trước mặt tất cả mọi người.”
“Ngươi đến phủ của ta, chỉ cần cởi cho một mình ta xem là được.”
Tống Anh cười vô cùng dâm tà.
Trạng nguyên lang cũng không xem trọng ta, gương mặt hắn tràn đầy lo lắng.
“Mặc dù Thái t.ử phi càn quấy đã làm rối loạn tiết tấu của lão hòa thượng.”
“Nhưng câu hỏi then chốt kia, người không thể trả lời được, trận biện luận này đã định sẵn sẽ thua.”
“Chúng ta hãy chuẩn bị sẵn sàng.”
Thái phó gật đầu.
Xem ra không có một ai tin tưởng ta.
Vừa hay.
Không ai nâng đỡ chí mây xanh của ta, ta sẽ tự mình đạp tuyết bước lên đỉnh núi.
Ta đột nhiên quát lớn một tiếng nghiêm nghị.
“Lừa trọc to gan, ngươi có biết tội không?”
Lão hòa thượng bị ta dọa đến mức cơ thể run lên một cái.
Sau khi đứng vững, lão chắp hai tay, lên tiếng hỏi ta.
“A Di Đà Phật, xin hỏi bần tăng có tội gì?”
Tống Anh cũng hét lớn theo.
“Triệu An Như, ngươi biện luận không thắng Viên Thông đại sư nên chuẩn bị dựng chuyện từ hư không, cưỡng ép chụp cho ngài ấy một tội danh sao?”
“Đừng tưởng Đông cung có thể một tay che trời.”
“Có bổn Hoàng t.ử ở đây, ta tuyệt đối không để ngươi vu oan cho Viên Thông đại sư.”
Ta cười khẩy một tiếng, chỉ vào Tống Anh rồi chế giễu.
“Ngươi đừng vội, đợi ta xử lý xong lão lừa trọc, người tiếp theo chính là ngươi.”
Tống Anh cười lạnh.
“Ta muốn xem ngươi sẽ xử lý ta thế nào?”
“Đợi lột sạch y phục của ngươi, xem rốt cuộc ai xử lý ai?”
Không để ý đến những lời ô uế của Tống Anh, ta quay đầu nhìn lão hòa thượng.
“Lão lừa trọc, ta hỏi ngươi, ngươi không cha không mẹ, không thê không t.ử, đây có phải là lời chính miệng ngươi thừa nhận không?”
Lão hòa thượng chắp hai tay.
“Người xuất gia tứ đại giai không, phụ mẫu thê t.ử đều thuộc về cõi phàm trần tục thế, từ lâu đã không còn liên quan đến chúng ta.”
Ta cười lạnh.
“Vậy là đúng rồi, không thể xem là ta vu oan cho ngươi.”
“Đại Khánh ta lấy chữ hiếu trị thiên hạ.”
“Người người đều phải phụng dưỡng phụ mẫu, nuôi dưỡng con cái.”
“Hiện giờ ngươi lại truyền bá thứ tư tưởng không cha không mẹ, không thê không t.ử như vậy.”
“Chính là muốn người người tại Đại Khánh ta đều không có phụ mẫu, đời đời không có con cháu.”
“Đây là muốn khiến Đại Khánh ta mất nước diệt giống!”
“Loại yêu nhân như ngươi, cho dù bị ngũ mã phanh thây cũng không quá đáng!”
Cuối cùng lão hòa thượng không thể tiếp tục giữ bình tĩnh.
Môi lão run rẩy.
“Nhưng chuyện này có liên quan gì đến cuộc biện luận về đích và thứ của chúng ta hôm nay?”
Ta lạnh lùng liếc nhìn lão, một tay thò vào trong tay áo.
“Ngươi đã muốn khiến Đại Khánh ta mất nước diệt giống, vậy đủ chứng minh bản tâm của ngươi chính là ác.”
“Từ một trái tim hiểm ác như vậy, còn có thể nở ra đóa hoa thiện lành sao?”
“Cũng giống như hố phân vốn đã thối, tảng đá bên trong nhất định cũng thối.”
“Ngươi đã sai, vậy hệ thống lý luận này của ngươi chắc chắn cũng sai.”
Từng lời vang dội, mạnh mẽ.
Trạng nguyên lang vỗ tay khen tuyệt.
“Thái t.ử phi thắng rồi.”
“Lão hòa thượng này giỏi dùng thứ vô hình để đối phó với thứ hữu hình.”
“Nhưng Thái t.ử phi lại đặt đạo lý vô hình vào lễ pháp gia quốc hữu hình.”
“Mặc dù cũng là ngụy biện, nhưng lại khiến lão hòa thượng không còn đường trốn thoát.”
Thái phó cũng vui mừng gật đầu.
“Xem ra chúng ta đã xem thường Thái t.ử phi.”
“Hổ thẹn, hổ thẹn.”
Đứng trên đỉnh cao đạo đức của lễ pháp gia quốc, lão hòa thượng hoàn toàn không có cách nào phản bác.
Ta quát lớn một tiếng.
“Còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau bắt lấy yêu nhân có ý đồ gây họa loạn Đại Khánh ta!”
Đám hộ vệ Đông cung lập tức xông lên, cầm đao bao vây lão hòa thượng kín mít từ trước ra sau, từ trái sang phải.
Ngoại trừ bay lên trời, lần này lão lừa trọc có mọc cánh cũng khó thoát.
Đột nhiên, lão hòa thượng vỗ hai tay xuống đất, cả người bay vọt lên.
“Ha ha ha ha, muốn gi /ết Thiết Thoái Thủy Thượng Phiêu ta, nào có dễ dàng như vậy!”
Không ngờ lão lừa trọc này thật sự có thể bay!
Nhưng ta đã sớm chuẩn bị.
Rút tay khỏi ống tay áo, ta trực tiếp vung một nắm bột gây ngứa lên người lão.
Lão lừa trọc ngứa ngáy khắp người, từ trên không trung ngã xuống.
Lão miệng sùi bọt trắng, không cam lòng gào lên với ta.
“Ngươi dùng th /uốc đ /ộc, không nói võ đức.”
Ta nhổ một tiếng.
“Đối với loại tà ma ngoại đạo có ý đồ gây rối loạn Đại Khánh như ngươi, còn cần nói võ đức gì?”