Chương 6
Nó xấu quá.
Chẳng giống con của phụ thân chút nào.
Cậu bé hứa.
Ngày mai sẽ làm cho ta một con đẹp hơn.
Thế nhưng...
Sau đó.
Cậu ấy không bao giờ xuất hiện nữa.
Ta nhìn những con hồ ly chen chúc trên bậu cửa.
Con ngồi.
Con nằm.
Con chạy.
Đủ mọi tư thế.
Đường nét chạm khắc cũng từ vụng về đến ngày một tinh xảo.
Có vài con được vuốt ve quá nhiều.
Viền gỗ cũng đã nhẵn bóng.
Lồng n.g.ự.c ta căng lên đau nhói.
Giống như có một chú hồ ly nhỏ đang chạy loạn trong tim.
Thì ra...
Ta cũng từng được một người hết lòng thiên vị.
Chỉ là...
Ta phải mất cả một đời.
Mới tìm được hắn.
…
Sau khi thành thân.
Đôi khi ta và trưởng tỷ tình cờ cùng về nhà mẹ đẻ vào một ngày.
Tiết Từ nhìn hai người chúng ta.
Ánh mắt chẳng hề thân thiện.
Hắn kể về những tấm gấm mới tặng trưởng tỷ.
Những món trang sức mới mua.
Lại kể về căn nhà mới xây sát phố ở tổ trạch.
Nói muốn đón phụ mẫu đến ở.
Để trưởng tỷ vơi nỗi nhớ người thân.
Cuối cùng.
Hắn nhắc đến tấm da cáo trắng Bùi Chiêu tặng ta.
Nói trưởng tỷ rất thích.
Hỏi có thể mua ở đâu.
Phụ mẫu nhận được quá nhiều lợi lộc từ nhà họ Tiết.
Đang vui vẻ vô cùng.
Thuận miệng liền bảo Bùi Chiêu đi săn thêm một tấm nữa.
"Người một nhà thì tính toán bạc tiền làm gì."
Ta lập tức phản đối.
"Cáo trắng sống trên vách núi cheo leo."
"Nếu trưởng tỷ thích."
"Thì tỷ phu tự mình đi săn mới có thành ý."
"Bắt Bùi Chiêu đi mạo hiểm là có ý gì?"
Tiết Từ cố nén cơn giận.
"Đương nhiên ta sẽ không để hắn đi tay trắng."
"Ta trả gấp ba giá thị trường."
Giọng ta lạnh hẳn xuống.
"Ta đã nói."
"Không đi."
"Là không đi."
Phụ thân còn định khuyên.
Nhưng bị mẫu thân kéo lại.
Bà cười gượng.
"Nữ nhi gả đi rồi."
"Tự mình cũng có chủ ý."
"Nó đã không muốn thì tìm người thợ săn khác vậy."
Tiết Từ cười nhạt.
"Hắn vốn sống bằng nghề này."
"Nàng giữ hắn kỹ như vậy."
"Chẳng phải là cắt đường sinh nhai của hắn sao?"
"Nếu cứ như vậy mãi."
"Chưa chắc hắn còn chịu nổi nàng."
Nhưng vì ta kiên quyết.
Chuyện ấy cuối cùng cũng đành bỏ qua.
…
Về đến nhà.
Bùi Chiêu kéo ta ngồi xuống.
Dù không biết rõ.
Hắn cũng đoán được vài phần.
"Có phải..."
"Nếu ta vào núi."
"Sẽ gặp nguy hiểm?"
Ân oán kiếp trước.
Rối như tơ vò.
Ta cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Đành nói rằng núi rừng đầy hiểm nguy.
Dù là hắn.
Cũng không được chủ quan.
Hắn không hỏi thêm nữa.
Chỉ ôm ta vào lòng.
Cằm hết lần này đến lần khác khẽ cọ lên mái tóc ta.
"Đều nghe nàng."
Kể từ hôm đó.
Hắn thật sự không vào rừng nữa.
Ngược lại.
Hắn bán hết số da thú đã tích góp bao năm.
Chưa đầy mấy ngày sau.
Hắn lại mang về hai tờ khế ước.
"Đây là căn nhà ta mua trong trấn."
"Vài hôm nữa chúng ta sẽ chuyển đến."
"Còn đây."
"Ta thuê một cửa hàng ở phố Hà Phường."
"Để buôn bán d.ư.ợ.c liệu."
"Số d.ư.ợ.c liệu trước đây ta hái cũng đủ dùng."
"Về sau chỉ cần thu mua thêm của dân trong thôn."
"Ta sẽ không vào núi nữa."
Đã rất lâu rồi.
Ta mới lại rơi nước mắt.
Chỉ vì một câu nói của ta.
Hắn chẳng hề hỏi nguyên nhân.
Đã từ bỏ tất cả những gì mình quen thuộc.
"Phu thê chưởng quỹ ở đó đều quen biết ta."
"Đều là người đáng tin."
"Nếu một ngày nào đó ta thật sự..."
Ta đưa tay bịt miệng hắn lại.
Người ta vẫn nói.
Sinh t.ử là ý trời.
Trước kia.
Ta luôn nghĩ.
Một người tốt như hắn.
Ta chỉ cần cố gắng đối xử thật tốt với hắn.
Ít nhất.
Nếu thật sự đến ngày cùng đường mạt lộ.
Hắn cũng không uổng một chuyến đến nhân gian.
Nhưng bây giờ.
Ta không còn nghĩ như vậy nữa.
Ta muốn hắn...
Phải sống thật tốt.
Nếu ông trời thật sự muốn cướp hắn khỏi ta.
Thì...
Dù phải liều cả tính mạng.
Ta cũng sẽ tranh với ông trời một lần.
…
Bốn mùa luân chuyển.
Cây đào trước cửa hết nở rồi lại tàn.
Thời tiết bắt đầu trở nên khác thường.
Ban đầu chỉ là những cơn mưa phùn kéo dài suốt mấy ngày.
Chỉ sau một đêm.
Mưa đã hóa thành trận mưa như trút nước.
Đất trời mịt mù một màu trắng xóa.
Lũ lụt...
Dường như đến sớm hơn cả kiếp trước.
Bùi Chiêu đưa ta đến tiệm t.h.u.ố.c nằm ở nơi có địa thế cao hơn.
Hắn dặn đi dặn lại, nhất quyết không cho ta ra ngoài.
"Tổ trạch nhà họ Tiết ở vùng đất thấp."
"Ta phải đi đón phụ thân, mẫu thân đến đây."
Ngay khi bàn tay hắn rời khỏi tay ta.
Tim ta bỗng nhói lên.
"A Chiêu!"
"A Chiêu!"
Ta hét lớn, lao thẳng vào màn mưa.
"Huynh đừng đi!"
"Một mình huynh không làm được gì đâu."
"Chúng ta đến nha môn xin viện binh."
Bùi Chiêu đẩy ta trở lại dưới mái hiên.
"Không kịp nữa."
"Ta có cách."
Hắn chạy được vài bước.
Lại quay đầu.
"Đợi ta trở về!"
…
Năm thứ hai sau khi ta và A Sương thành thân.
A Kiều chuyển lên thị trấn.
Nghe nói hai người họ mở một tiệm t.h.u.ố.c.
Ta biết.
Nàng sợ tên thợ săn ấy sẽ c.h.ế.t trong núi.
Nhưng...
Số mệnh nào có thể tránh được?
Ta chờ được.
Sau khi nhậm chức Tổng đốc Nam Hà.
Cuộc sống của ta ngày càng mệt mỏi.
Ta chưa từng biết.
Thì ra lại có nhiều việc vụn vặt đến thế.
Trước đây.
Mọi công việc đều do A Kiều xem qua trước.
Chỉ những việc cần bàn bạc hoặc tấu trình, nàng mới mang riêng đến cho ta.
Còn bây giờ.
Đến cả chuyện mương tưới tiêu của nhà lão bá đầu thôn bị tắc.
Cũng phải mang đến báo cho ta.
A Sương thậm chí còn chẳng buồn chăm lo sinh hoạt hằng ngày của ta.
Nàng chỉ quan tâm cây trâm ngọc ta mới mua có đẹp hay không.
Nếu là kiếp trước.
Khi cuộc sống còn nhàn nhã.
Thì đó cũng xem như một thú vui.
Nhưng đặt trong cảnh bề bộn hiện giờ.
Chỉ khiến ta thêm chán ngán.
Ta muốn đẩy nàng ra.
Nhưng nhìn đôi mắt ngây thơ, long lanh như vừa được mưa gột rửa.
Ta lại chẳng thể nào nhẫn tâm.