Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 100 Phượng Hoàng Nhỏ Bắt Đầu Bộc Lộ (4)

Thủ vệ đi tới bên ghế trọng tài, thấp giọng nói vài câu bên tai Thương Hà viện trưởng. Thương Hà viện trưởng nghe xong liền đứng lên, vẻ mặt hiền hòa đi tới.

“Bắc Nguyệt quận chúa có chuyện gì không?”

Hoàng Bắc Nguyệt hành lễ đệ t.ử rồi nói: “Viện trưởng, kỳ thực ta rất thích học tập một ít thi thư lễ nghi, cái này cũng là điều mà mẫu thân ta kỳ vọng, mong viện trưởng không nên đem ta chuyển sang Võ đạo viện.”

Nàng thực sự rất thích bầu không khí thanh tịnh ôn hòa bên trong Quốc T.ử Giám, hơn nữa mấy môn học nàng chọn cũng không phải là vô dụng. Tuy rằng trong Võ đạo viện nàng có thể trưởng thành nhanh hơn, nhưng cơ thể nàng hiện tại vẫn không thể ngưng tụ nguyên khí, kiến thức Võ đạo viện truyền dạy cũng không thích hợp với nàng, nàng qua đó cũng chỉ lãng phí thời gian mà thôi.

Nghe nàng nói, Thương Hà viện trưởng có chút kinh ngạc. Từ xưa tới nay chưa từng nghe nói có đệ t.ử nào lại không muốn đi Võ đạo viện. Bọn hắn chỉ cần nghe có thể đi vào Võ đạo viện thì  mặt mày đều vui vẻ.

Nhưng đây là ý nguyện của đệ t.ử, hắn đương nhiên tôn trọng.

“Quận chúa nếu đã cân nhắc kỹ thì lão phu đương nhiên tôn trọng quyết định của quận chúa.”

“Đa tạ viện trưởng.” Hoàng Bắc Nguyệt hành lễ xong, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía Tòa tháp thứ bảy xa xa hỏi: “Xin hỏi viện trưởng, đệ t.ử của Quốc T.ử Giám có thể xem điển tịch trong Tòa tháp thứ bảy chứ?”

Thương Hà viện trưởng hiền lành cười : “Đương nhiên là có thể, nhưng trong Quốc T.ử Giám đều học thi thư cầm kỳ, sách về binh pháp đều ở trong thư viện của Quốc T.ử Giám. Mà điển tịch trong Tòa tháp thứ bảy đều vô cùng thâm ảo, đều dành cho người tu luyện sử dụng, bởi vậy học sinh Quốc T.ử Giám đa số đều không đi vào, nhưng cũng không có quy định học sinh Quốc T.ử Giám không được vào”.

“Ta đã hiểu, đa tạ viện trưởng.” Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng nói cám ơn.

Thương Hà viện trưởng nhìn nàng thật sâu, ngữ khí trầm trọng: ” Bắc Nguyệt quận chúa, ngươi thiên phú rất cao, chỉ cần chuyên tâm tu luyện trong tương lai nhất định sẽ có thành tựu phi phàm. Chuyện đi tới Võ đạo viện học tập, ngươi cân nhắc kỹ một chút đi.”

Đối với sự quan tâm của trưởng bối, Hoàng Bắc Nguyệt tuy rằng vẫn không đồng ý nhưng nàng cũng không dùng ngôn ngữ kịch liệt phản bác, chỉ nói rằng mình sẽ suy xét. Thương Hà viện trưởng gật đầu, trở lại trên ghế trọng tài.

Cuộc tranh tài cũng vừa vặn  kết thúc, không có gì bất ngờ, vẫn là Công chúa Anh Dạ thắng. Tên cao thủ Võ đạo viện cam tâm tình nguyện chịu thua.

Quốc T.ử Giám đấu với Võ đạo viện, hai trận đầu đều là Quốc T.ử Giám thắng. Cao thủ có thiên phú tốt đa số đều học tập ở Võ đạo viện, ai ngờ bọn họ liên tiếp thua hai trận, quả thật mất hết mặt mũi.

Trên ghế trọng tài, Lôi viện sĩ tức đến vểnh râu trừng mắt, còn Quách viện sĩ thì sờ cằm cười ha ha, bộ dáng rất ngứa mắt. Đương nhiên rồi, hắn không vui mới lạ, những hài t.ử năm nay của Quốc T.ử Giám thực sự khiến cho hắn nở mày nở mặt.

Công chúa Anh Dạ cầm kiếm tiêu sái đi về, nửa đường trông thấy Hoàng Bắc Nguyệt liền cười cười tiến lên kéo kéo tay nàng.

“Vừa rồi có quá nhiều người, ta không tiện đi tới chúc mừng ngươi, ta và Hoàng huynh đều rất cao hứng”.

“Đa tạ công chúa, đa tạ Thái t.ử.”

Công chúa Anh Dạ cười nói: “Ngươi cám ơn cái gì, đều là người một nhà, hơn nữa sự việc ngươi gây ra hôm nay cũng là đả kích không nhỏ với Lâm thượng thư và An quốc công. Hai lão này ủng hộ Kính vương, có ý đồ bất lợi đối với Hoàng huynh, đương nhiên phải đả kích mạnh bọn hắn một phen”.

An quốc công và Lâm thượng thư đều là cá mè một lứa, hơn nữa còn có đảng phái của Tề thừa tướng. Nước Nam Dực đã có tới hai bè phái muốn gây bất lợi cho Thái t.ử. Mấy ngày trước, Hoàng Bắc Nguyệt ở trên lôi đài g.i.ế.c Tiết Mộng, bảo vật trấn phủ của An quốc công lại bị trộm mất, trong khoảng thời gian này, phủ An quốc công quả thật tương đối im hơi lặng tiếng.

Bây giờ hai vị thiếu gia, tiểu thư thiên tài nhất của Phủ Thượng Thư  cũng bị Hoàng Bắc Nguyệt phế đi, đả kích lần này sẽ khiến bọn hắn không ngóc đầu lên được. Những cao thủ gia nhập Thượng Thư Phủ sau khi biết chuyện này, có lẽ không ít người sẽ ly khai, cho dù gia nhập bè phái nào cũng không đáng kể. Chỉ cần hơi giảm bớt phe cánh của Phủ Thượng Thư  và phủ An quốc công là rất tốt rồi.

Kết quả này không ai nghĩ đến, tất cả đều do Hoàng Bắc Nguyệt vô ý thúc đẩy, Công chúa Anh Dạ đương nhiên rất cao hứng.

Công chúa Anh Dạ mang Hoàng Bắc Nguyệt đi tới chỗ ngồi của Hoàng thất, cách nơi này không xa chính là đám người của Tiêu gia. Bọn họ đương nhiên là nhờ mặt mũi của phủ Trưởng công chúa  mới có thể ngồi gần Hoàng thất đến vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa đi tới, nhóm người kia liền bắt đầu căng thẳng.

Tiêu Trọng Kỳ cùng Tiêu Vận cảnh giác nhìn về phía nàng, sợ nàng đột nhiên chạy tới trả thù. Nhiều năm bị ức h.i.ế.p như vậy, nếu nói Hoàng Bắc Nguyệt tốt bụng không báo thù thì bọn họ mới không tin.

Nhưng rất bất ngờ, Hoàng Bắc Nguyệt giống như không nhìn thấy bọn hắn. Nàng đi đến trước mặt Thái t.ử, vừa muốn hành lễ, Chiến Dã đã ngẩng đầu lên nói: “Không cần đa lễ.”

Công chúa Anh Dạ và Hoàng Bắc Nguyệt ngồi chung, Công chúa Anh Dạ cười nói: “Hoàng huynh, vừa rồi huynh thấy biểu hiện của Bắc Nguyệt như thế nào? Có phải rất lợi hại không?”

Sắc mặt Chiến Dã hơi nhợt nhạt, song khi nghe Công chúa Anh Dạ hỏi, khóe miệng hắn cũng hơi nhếch lên, nói ra lời tán thưởng hiếm thấy: “Rất tốt.”

“Hoàng huynh rất ít khi tán thưởng người khác nha” Công chúa Anh Dạ nghịch ngợm nói.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn sắc mặt của Chiến Dã, trong lòng có chút lo lắng. Sao sắc mặt hắn vẫn nhợt nhạt như vậy, thoạt nhìn dường như chẳng khá hơn chút nào, viên Bách Độc Đan kia chẳng lẽ một chút tác dụng cũng đều không có sao?

“Thân thể Thái t.ử điện hạ hình như không được tốt?” Nàng không nhịn được lên tiếng hỏi.

Công chúa Anh Dạ biết tính tình Thái t.ử vốn lạnh lùng, không thích nói chuyện với người khác nên mở miệng nói trước: “Hoàng huynh hai ngày nay bị phong hàn, thân thể hơi không thoải mái.”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn lướt qua nàng, thấy nhãn quang của nàng trong suốt, không thấy giống như đang nói dối, trong lòng liền bắt đầu suy nghĩ; chẳng lẽ ngay cả công chúa Anh Dạ mà Chiến Dã cũng gạt sao? Chẳng lẽ cả Hoàng Thượng cũng không biết? Còn về việc đi tìm Tiêu Dao Vương nghĩ biện pháp, không lẽ Chiến Dã vì muốn an ủi nàng nên mới nói thế?

Nghĩ đến đây nàng đứng lên, tâm tình ngưng trọng lại.

“Bắc Nguyệt quận chúa, sư phụ của ngươi là ai?”. giọng nói của Chiến Dã thản nhiên vang lên.

“Sư phụ không thích ta nhắc tới hắn trước mặt người khác, mong Thái t.ử điện hạ thứ lỗi.”

Sư phụ của nàng đúng là một vị cao nhân ẩn dật, ngày ngày sống như thần tiên, một nơi càng tĩnh lặng không một bóng người thì hắn càng thích, những người ở thế giới bên ngoài thực sự rất ít người nghe nói đến hắn.

Tuy nhiên, người được sư phụ bồi dưỡng thành thế này lại vừa mới xuất sư, thì đây tuyệt đối là cao thủ số một, số hai!

Chiến Dã gật đầu nhưng trong lòng âm thầm suy nghĩ, nàng có khi là đồ đệ của Hí Thiên. Đêm đó Hí Thiên đã từng nói rằng nàng đến Thành Lâm Hoài là vì muốn báo ân đối với Trưởng công chúa Huệ Văn, nhưng trưởng công chúa đã qua đời, nàng chỉ có thể báo ân với con của trưởng công chúa, chính là Bắc Nguyệt quận chúa này.

Hoàng Bắc Nguyệt bị mọi người đồn đãi là phế vật, thể chất đặc thù không thể ngưng tụ nguyên khí, bị mọi người cười nhạo xa lánh, thế nhưng gần đây lộ ra tài năng, khiến vô số người khiếp sợ. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, một người như thế làm sao trở nên lợi hại như vậy? Trừ phi là được cao nhân chỉ điểm.

Hí Thiên vì báo đáp ân huệ của trưởng công chúa, nhất định sẽ tận tâm hết sức dạy bảo Bắc Nguyệt quận chúa, dốc sức truyền thụ, nàng là một người đơn độc tiêu sái, cho dù có thu nhận Bác Nguyệt quận chúa là đồ đệ thì cũng không thích lộ diện ra ngoài.

“Tôn sư nhất định rất lợi hại mới có thể dạy dỗ ra một đồ đệ như ngươi!”. Chiến Dã cũng không tiếc lời. Nếu Hí Thiên không muốn để người khác biết nàng dạy dỗ Bắc Nguyệt quận chúa, vậy hắn cũng không tiện nói ra tránh làm khó cho Bắc Nguyệt quận chúa.

Hoàng Bắc Nguyệt từ nhỏ thật sự rất tôn trọng và sùng bái sư phụ của mình, bởi vậy khi nghe người khác khen sư phụ của mình thì nàng đặc biệt vui vẻ. “Đúng vậy, sư phụ ta thật sự là một người rất giỏi, mặc dù tuổi còn rất trẻ nhưng vô cùng lợi hại!”

Chiến Dã vừa nghe tuổi còn rất trẻ, hắn càng chắc chắn rằng sư phụ của nàng chính là Hí Thiên. Trong số đông đảo những cao thủ ở Nước Nam Dực này, người vừa trẻ lại vừa lợi hại, trừ hắn ra chỉ có Hí Thiên.

Nghe được khẩu khí đặc biệt sùng kính của Hoàng Bắc Nguyệt, Chiến Dã cũng thật cao hứng, phẩm hạnh của Hí Thiên không cần nói đến, nàng dạy dỗ người khác thì tự nhiên người đó cũng không yếu kém.

Trên khuôn mặt anh tuấn hiện lên một ý cười nhu hòa, từ trong nạp giới lấy ra một lọ chữa thương Phỉ Thúy ngọc dịch đưa cho nàng, “Thương thế của ngươi nên tĩnh dưỡng thật tốt!”

Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, thứ này lần trước Chiến Dã cũng đã cho nàng, lúc đó nàng có thân phận là Hí Thiên – là một cao thủ cấp cửu tinh, nên khi đó Chiến Dã mới ra tay hào phóng như vậy. Có người nói Phỉ Thúy ngọc dịch này vô cùng trân quý, không phải có tiền là mua được. Hiện tại nàng chỉ mới bộc lộ tài năng, không đủ để hắn cho nàng thứ d.ư.ợ.c phẩm trân quý như thế này được? Chẳng lẽ hắn đối với ai cũng tốt như vậy sao?

Hoàng Bắc Nguyệt có chút buồn bực. Nếu nàng biết trong lòng Chiến Dã nghĩ gì, nhất định sẽ cảm thấy có đàn quạ bay ngang đầu, sao nàng có thể bái chính mình là sư phụ đây?

Công chúa Anh Dạ nhìn qua với ánh mắt đầy hâm mộ, hoàng huynh cũng không hào phóng với nàng như thế, đang muốn nói chuyện thì người của Tiêu gia lại đi tới.

Chương 100 Phượng Hoàng Nhỏ Bắt Đầu Bộc Lộ (4) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia