Người đi tới chính là Tiêu Vận, có Thái t.ử cùng công chúa Anh Dạ ở đây nàng cũng không dám quá kiêu ngạo, cung kính đi tới hành lễ.
Công chúa Anh Dạ lạnh lùng nâng mắt nhìn nàng, không nói lời nào, ánh mắt uy nghiêm yên lặng liếc qua.
Tiêu Vận cúi đầu, nửa con mắt cũng không dám nhìn thêm, cung kính nói: “Khởi bẩm thái t.ử và công chúa điện hạ, gia gia của thần nữ nhờ thần nữ đến mời Bắc Nguyệt quận chúa qua nói chuyện.”
Vài người trong Tiêu gia cũng không có thành tựu gì, Tiêu Viễn Trình tuy là Phò mã nhưng ở trong triều không có thực quyền, ngược lại chính là Tiêu Khải Nguyên, trước mắt chính là một vị cường giả đã đột phá bát tinh triệu hoán sư, rất được Hoàng thượng xem trọng.
Cường giả đều là những người được tôn kính, Chiến Dã nhẹ gật đầu nói: “Ngươi qua hỏi Bắc Nguyệt quận chúa đi.”
“Đa tạ Thái t.ử điện hạ.” Trước mặt vị thiên tài trẻ tuổi nhất trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp này, Tiêu Vận chỉ là một triệu hoán sư tam tinh, thực lực quá yếu ớt nhỏ bé khiến nàng khiếp sợ. Uy áp thuộc về cường giả khiến nàng không thở nổi, trong lòng âm thầm nổi giận, nếu như cấp bậc của nàng có thể tăng lên một hai cấp, như vậy ở trước mặt Thái t.ử điện hạ cũng không như bây giờ, ngay cả đầu cũng không nâng lên nổi.
“Quận chúa có phải nên đi một chuyến hay không?” Tiêu Vận thấp giọng hỏi, phải cung kính như thế này nói chuyện với Hoàng Bắc Nguyệt, trong lòng nàng thật sự rất tức giận!
Cho dù đã biết thực lực của nàng không tầm thường thì thế nào? Phế vật này có lợi ích gì đâu? Nàng sớm muộn gì cũng sẽ c.h.ế.t!
Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn nàng một cái, chậm rãi đứng lên, “Đi thôi.” Nàng vừa nói vùa hướng Thái t.ử cùng công chúa Anh Dạ hành lễ, rồi nhanh ch.óng bước ra ngoài.
Tiêu Khải Nguyên không còn ở thính phòng mà đang ở khu tòa tháp thứ bảy trong rừng cây, mọi người đều đi xem tỷ thí tài nghệ nên nơi đây rất yên tĩnh, không có bóng người.
Hoàng Bắc Nguyệt đi sau Tiêu Vận, vừa đi vừa âm thầm quan sát tình huống xung quanh, xác định không có người nào cũng không hề có mai phục. Không phải nàng đa nghi, nhưng qua nhiều năm như vậy, nàng đối với người của Tiêu gia hoàn toàn lạnh nhạt.
Có quan hệ huyết thống thì thế nào? Ngay cả huyết thống gần nhất là Tiêu Viễn Trình cũng mong muốn nàng nhanh ch.óng biến mất! Còn Tiêu Khải Nguyên từ lúc nàng sinh ra cho tới bây giờ đều xem nàng là sự sỉ nhục, là người đã phá hủy danh dự của Tiêu gia!
Thật khôi hài, Tiêu Viễn Trình cam tâm tình nguyện ở rể giữ chức Phò mã, khi đó Hoàng Bắc Nguyệt vẫn chưa ra đời, chuyện này thì liên quan gì đến nàng? Dựa vào cái gì mà ngứa mắt nàng?
Cây cổ thụ bao phủ xung quanh, ánh mặt trời chiếu xuống bị chia thành các vết lốm đốm to nhỏ, trên mặt đất lá rụng rải rác khắp nơi, nơi này thiếu ánh sáng, gây ra một cảm giác lạnh lẽo hoang vu.
Tiêu Khải Nguyên định làm cái quỷ gì vậy? Gặp cháu gái của mình sao lại chọn địa phương quỷ quái này? Nàng đang suy nghĩ, Tiêu Vận đi phía trước đột nhiên trong tay chợt lóe, ánh sáng trắng lưu chuyển, băng vũ xuất hiện trong tay, ả xoay người, lấy kiếm băng tấn công thẳng về phía Hoàng Bắc Nguyệt!
Luồng khí lạnh lẽo từ băng vũ phát ra làm không khí trong rừng cây vốn âm lãnh cũng gần như kết băng! Đôi mắt Hoàng Bắc Nguyệt chợt lóe lên một tia lạnh lùng, đôi chân bình tĩnh lui về phía sau như nước chảy mây trôi, nhẹ nhành nghiêng mình một cái, dễ dàng tránh được đòn công kích của Tiêu Vận.
“Nhị tỷ tỷ, ngươi đang làm gì vậy?”
Tiêu Vận vừa lạnh lùng vừa hận trừng mắt nhìn nàng, thấy chiêu vừa rồi không đạt kết quả, lập tức tung chiêu thứ hai nhanh hơn, ác hơn tấn công tới, cùng lúc đó miệng hét lớn: “Thiên Tuyết Miêu, đi ra!”
Độ ấm của không khí chợt giảm mạnh xuống, một con mèo toàn thân tuyết trắng xuất hiện trong rừng rậm, lá ở trên cây đều rơi xuống, hình dáng cùng ánh mắt của mèo trắng vô cùng quỷ dị………
‘meo meo ô’ một tiếng, tiếng kêu dày đặc khí lạnh đ.á.n.h về phía Hoàng Bắc Nguyệt!
Tiêu Vận không phải là đang lên cơn điên chứ? Một triệu hoán sư Tam tinh dám so thực lực với nàng ở nơi này sao?
Thực lực của nàng lúc đối chiến với Lâm T.ử Thành trên đấu trường lẽ nào Tiêu Vận không thấy? Nếu không sao lại ngốc nghếch đến khiêu chiến nàng?
Trừ phi….Là có người sai khiến, thiết lập bẫy đối với nàng!
Là ai? Mục đích là gì?
Nếu đúng là phái Tiêu Vận tới, vậy không cần nói cũng biết chính là Tiêu Khải Nguyên, chỉ có lão hồ li này sai khiến thôi! Hắn muốn làm gì đây? Xem một chút thực lực thực sự của nàng? Đừng đùa chứ, phái một người như Tiêu Vận đến, nghĩ rằng nàng sẽ lộ ra thực lực thật sự sao?
Hoàng Bắc Nguyệt xoay người về phía sau, đi tới một gốc cổ thụ, ánh mắt lạnh lẽo quét một vòng quanh rừng cây. Tiêu Khải Nguyên nhất định là đang trốn ở một nơi nào đó để quan sát chiêu thức của nàng.
Muốn nhìn chiêu thức của nàng? Đâu dễ thế?
Nàng nhặt một hòn đá trên mặt đất, nắm trong tay, tránh né tại một gốc cây lớn, cho dù Tiêu Vận có công kích thế nào thì nàng cũng không hiện thân.
Thiên Tuyết Miêu là loại mèo thuộc tính băng, bình thường con mèo này rất ngoan hiền, nhưng khi ở trong trạng thái chiến đấu dưới hình dạng thiên tuyết miêu thì có chút cuồng bạo, một tiếng lại một tiếng gào thét, thân thể khổng lồ như muốn phá nát cây đại thụ phía trước.
Hoàng Bắc Nguyệt một tay cầm viên đá, âm thầm truyền dẫn nguyên khí vào, sau đó nhắm b.ắ.n vào mắt của mèo trắng.
Trong rừng cây vang lên một tiếng hét t.h.ả.m!
Nàng vốn sở hữu tuyệt kỹ phi tiêu, năm đó ngay cả sư phụ cũng phải khen ngợi nàng. Đối với loại trò chơi này, nàng rất am hiểu, nên hôm nay dù ở trên lưng ngựa xóc nảy, nàng cũng có thể một phát đem mũi tên của Lâm Uyển Nghi b.ắ.n hạ!
Tiêu Vận nhìn thấy triệu hồi thú yêu quý của mình bị đ.á.n.h trúng mắt, m.á.u tươi chảy ròng ròng, nhất thời đau lòng nên càng gia tăng phẫn nộ.
“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi rốt cuộc đang che giấu bản lĩnh gì? Đi ra đây đấu với ta!”
Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh, đ.á.n.h với ngươi? Ngươi xứng sao?
Không nói một lời nào, một hòn đá lại tiếp tục từ đầu ngón tay b.ắ.n đi, lúc này không phải nhắm vào mèo trắng mà chính là Tiêu Vận!
“A!” Tiêu Vận kêu t.h.ả.m một tiếng, ghé vào lưng Thiên tuyết miêu, ôm lấy cái tai bị thương của mình! Nếu không phải ả phản ứng nhanh thì viên đá vừa rồi đã đ.á.n.h trúng mắt!
Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t tiệt, đến cùng ngươi đang trốn ở đâu?
Nhìn trước nhìn sau đều là cây cổ thụ cao lớn, bóng cây rậm rạp, sau mỗi lần b.ắ.n ra một hòn đá, Hoàng Bắc đều lợi dụng thân pháp quỷ dị nhanh ch.óng di chuyển đến phía sau một thân cây khác, làm người khác không tài nào phát hiện ra nàng đang núp ở vị trí nào.
Liên tiếp những hòn đá vừa nhanh vừa chuẩn phóng tới, Tiêu Vận trốn trên lưng Thiên Tuyết Miêu thì không sao, nhưng Thiên Tuyết Miêu vô cùng đáng thương chính, bị đ.á.n.h trúng nên gào khóc kêu t.h.ả.m thiết.
Bọn họ ở ngoài sáng, Hoàng Bắc Nguyệt ở trong tối, loại tình huống này vốn đã rất bất lợi, mà Tiêu Vận chỉ có thực lực của triệu hoán sư Tam tinh, căn bản không bằng một ngón tay của Hoàng Bắc Nguyệt, ả sao có thể đòi chiếm được lợi thế chứ?
Thiên Tuyết Miêu bị chọc giận nên hung mãnh tiến lên, phẫn nộ kêu rống, rất muốn đem người đang đ.á.n.h lén nó bắt lại xé ra thành từng mảnh nhỏ!
“Vận nhi!” Đột nhiên một giọng nói già nua vang lên, sau đó là một tiếng kêu gầm khí thế của một con báo! Hơi nóng theo tiếng gầm của nó cuốn đến, lá cây đồng loạt rung động, trình độ của thuộc tính hỏa này vô cùng hung mãnh cùng cuồng bạo. So với tiếng thét điên cuồng của Thiên Tuyết Miêu, quả thực là khác nhau một trời một vực!
“Gia gia!” Tiêu Vận nghe thấy giọng nói này, nhất thời trong lòng vui vẻ, giống như là có một chỗ dựa vậy!
Gia gia sắp ra tay, để xem Hoàng Bắc Nguyệt còn dám hung hãn nữa hay không?
Một con báo đen nhánh, bốn chân được bao bọc trong lửa nóng chậm rãi từ trong rừng đi ra, một vị lão nhân tóc bạc uy nghiêm ngồi trên lưng nó, hai mắt khép hờ, rất có phong thái cao thủ.
Tiêu Khải Nguyên mới đột phá đẳng cấp Triệu hoán sư Bát tinh không lâu, triệu hoán thú của hắn là Liệt Hỏa Báo, Linh thú cấp 12, thuộc tính Hỏa. Hình thể của nó mặc dù không lớn nhưng rất giỏi về tốc độ, lực công kích kinh người.