Vì vậy, một tên Triệu hoán sư Cửu tinh cũng có thể chịu thua thiệt nếu đụng phải Tiêu Khải Nguyên. Ở cung yến lần trước, vị Triệu hoán sư Cửu tinh Tư Mã Quy Yến cũng không dám trêu chọc lão hồ ly Tiêu gia này.
Tiêu Vận vừa nhìn thấy lão đã lập tức từ trên lưng Thiên Tuyết Miêu nhảy xuống, bụm lấy lỗ tai đang bị thương đi tới bên cạnh Tiêu Khải Nguyên.
“Gia gia, nha đầu kia không chịu đi ra, không biết trốn ở đâu. Ta bị nàng đ.á.n.h lén, thật hèn hạ!”.
Tiêu Khải Nguyên nhẹ gật đầu, từ ống tay áo lấy một viên đan d.ư.ợ.c ra đưa cho Tiêu Vận, trầm giọng nói: “Hòa tan trong nước rồi thoa lên vết thương, sẽ không để lại sẹo”.
“Cảm ơn gia gia !” Tiêu Vận vui vẻ tiếp nhận. Thiếu nữ chú trọng nhất chính là vẻ bề ngoài, dù trên lỗ tai có một chút tỳ vết thì nàng cũng không thể chấp nhận được.
“Ngươi lui xuống trước đi, chuyện ở đây giao cho ta.”
“Vâng, gia gia!” Tiêu Vận từ nhỏ đã luôn nghe theo Tiêu Khải Nguyên, chưa bao giờ dám trái lời hắn. Mặc dù ả rất muốn thấy cảnh Hoàng Bắc Nguyệt bị gia gia giáo huấn, nhưng… việc này cũng không cần vội vã.
Tiêu Vận nhanh ch.óng mang Thiên Tuyết Miêu rời đi.
Tiêu Khải Nguyên cưỡi Liệt Hỏa Báo, chậm rãi bước về phía trước, đôi mắt khép hờ hơi mở ra, tiếng nói già nua nhưng uy nghiêm: “Bắc Nguyệt, đi ra đi.”
“Ta tưởng lão gia t.ử không tới, còn đang định đi về đây”. Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi từ sau một gốc cây đi ra, đem hòn đá trong tay ném đi, nhàn nhạt cười, ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Tiêu Khải Nguyên một cái.
Tiêu Khải Nguyên nói: “Ngươi phải gọi ta một tiếng gia gia mới phải”.
“Vậy sao? Ta nhớ khi còn bé, lão gia t.ử từng nói ta không phải là người của Tiêu gia, không được phép gọi ngài là “gia gia” như các ca ca tỷ tỷ mà.” Trong con ngươi trong suốt lóe lên tia sáng.
“Sự việc qua lâu rồi mà ngươi vẫn còn nhớ sao?” Tiêu Khải Nguyên cũng không tức giận, chậm rãi nói chuyện.
“Bắc Nguyệt đương nhiên không dám quên, sỉ nhục của hôm trước, ưu sầu của hôm nay, khúc mắc của ngày mai, tất cả ta đều không quên!”.
Tiêu Khải Nguyên ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng chịu mở mắt ra, tỉ mỉ đ.á.n.h giá Hoàng Bắc Nguyệt. Nha đầu này chỉ mới mười hai tuổi, nhưng trên người lại tỏa ra khí chất cao quý thanh lãnh, giống Trưởng công chúa Huệ Văn năm đó như đúc!
Từ buổi cung yến kia hắn đã cảm giác nha đầu này không giống lúc trước, hôm nay mọi việc diễn ra trên tỉ thí trường đã hoàn toàn xác thực ý nghĩ trong lòng hắn.
Hoàng Bắc Nguyệt không còn là một đứa nhỏ nhút nhát nữa. Trận chiến ngày hôm nay, nàng tư thế oai hùng, cao cao tại thượng, chỉ riêng phần khí thế kia cũng đủ vượt qua tất cả các cao thủ.
Thực lực nàng sử dụng để đối phó Lâm T.ử Thành e rằng đã là cấp bậc Hoàng Kim chiến sĩ. Cấp bậc này, ngay cả hắn cũng phải chú trọng một chút. Dù sao nàng chỉ mới mười hai tuổi thôi!
“Bắc Nguyệt, trên đại lục này, người có thực lực và tài năng mới được coi trọng. Trước đây ngươi là một phế vật, đương nhiên sẽ không có ai coi trọng ngươi, nhưng bây giờ thì khác, thực lực của ngươi hiện tại đã đủ để Tiêu gia dốc sức bồi dưỡng.”
Hoàng Bắc Nguyệt hơi nghiêng đầu, lông mày nhíu lại: “Bồi dưỡng?”.
Tiêu Khải Nguyên gật đầu, nói: “Chỉ cần ngươi nói sư phụ ngươi là ai, gia gia bảo đảm tất cả công pháp bí kíp của Tiêu gia sẽ truyền cho ngươi.”
Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt, trong lòng cười lạnh. Thì ra là thế, bồi dưỡng nàng thật ra chỉ là một cái cớ, mục đích thực sự là muốn biết sư phụ của nàng là ai, bản lĩnh của nàng từ đâu mà có.
Tiêu Khải Nguyên à Tiêu Khải Nguyên, ngươi đúng là một lão hồ li, đ.á.n.h một vố lớn như thế không sợ mất cả chì lẫn chài hay sao?
“Công pháp bí kíp của Tiêu gia có mạnh như của sư phụ ta không?” Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt mở miệng, đôi mắt đen nhánh khẽ chớp chớp, quả thật là hình tượng thiếu nữ ngây thơ điển hình.
Tiêu Khải Nguyên nhìn dáng dấp của nàng, thầm nghĩ tiểu nha đầu vẫn chỉ là tiểu nha đầu, ngây thơ không hiểu chuyện. Lời này của nàng chắc đang nghĩ tài lực của Tiêu gia chỉ ngang bằng với sư phụ của nàng.
Tiêu gia là gia tộc lớn ở Nước Nam Dực, lịch sử lâu đời, mỗi đời đều tư tàng không ít công pháp bí kíp, bảo khí đan d.ư.ợ.c, tài phú thực sự rất nhiều.
Sư phụ của Hoàng Bắc Nguyệt không thể nào là cao thủ trong đại môn phái được, chỉ có thể là cao nhân ẩn dật không thích lộ diện. Những người này thông thường đều thích ở ẩn, tự do tự tại, cô độc. Đồ vật tốt làm sao có thể so với đại gia tộc như Tiêu gia được chứ?
Tiêu Khải Nguyên chậm rãi mở miệng: “Ngươi hôm nay cũng nhìn thấy kiếm quyết “Liệt Diễm Cuồng Khiếu” của Lâm T.ử Thành rồi đúng không? Chỉ cần có kiếm quyết tốt, thực lực của ngươi cũng sẽ tăng lên vài phần. Ngươi bây giờ thuộc cấp bậc Hoàng Kim chiến sĩ, nhưng hẳn là chưa có kiếm quyết phải không”
Công pháp võ đạo chỉ cần đến cấp bậc Cao Cấp chiến sĩ là đã có thể tu luyện kiếm quyết. Trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng lưu truyền không ít kiếm quyết, nhưng những loại thực sự lợi hại thì đã bị các cao thủ hoặc gia tộc lớn tư tàng hết cả.
Hoàng Bắc Nguyệt quả thực chưa từng thấy kiếm quyết, hơn nữa nàng không muốn tu luyện võ đạo, kiếm quyết không có nhiều sức mê hoặc đối với nàng. Tuy nhiên, thứ tốt mà Tiêu gia cất giấu, nàng vẫn có vài phần hứng thú. Nhiều năm như vậy, Tiêu gia dựa vào danh tiếng phủ Trưởng công chúa cũng nhận không ít đồ tốt, hừ, không thể để các ngươi lấy không như vậy?
“Sư phụ chưa truyền kiếm quyết cho ta.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh nhạt nói.
Tiêu Khải Nguyên thầm cười lạnh, quả nhiên, sư phụ của nàng chỉ là một vị cao nhân mà thôi, nếu không đã sớm truyền kiếm quyết cho nàng rồi, thực lực của nàng cũng đã đến cấp bậc Hoàng Kim chiến sĩ rồi!
Xem ra vị cao nhân này cũng không có thứ tốt gì rồi.
“Chỗ ta có một cuốn kiếm quyết cao cấp “Viêm Hỏa Trảm”, nếu nguyên khí của ngươi thuộc tính Hỏa thì ta sẽ cho ngươi tu luyện”.
Bản thể nguyên khí là thứ từ khi sinh ra đã có, mà nguyên khí trong cơ thể Hoàng Bắc Nguyệt đều bị Hắc Thủy Cấm Lao hấp thu, bởi vậy căn bản không tồn tại cái gọi là bản thể nguyên khí cả.
Nàng hấp thu đều là nguyên khí không có thuộc tính, là loại tinh khiết nhất! Cho nên khi nàng là Triệu hoán sư, nàng vừa có thể triệu hoán Băng Linh Huyễn Điểu có thuộc tính Băng, vừa có thể khống chế Linh thú thuộc tính Hỏa. Bởi vậy đương nhiên nàng cũng có thể tu luyện kiếm quyết thuộc tính Hỏa!
Tiêu Khải Nguyên từ trong nạp giới lấy kiếm quyết “Viêm Hỏa Trảm” thuộc tính Hỏa ra, vung ống tay áo lên vứt cho nàng. Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay tiếp được. Trên bề mặt kiếm quyết thuộc tính Hỏa cũng có nguyên khí Hỏa nhẹ nhàng chuyển động. Nàng mở kiếm quyết ra, nhìn lướt qua nội dung phía trên.
“Chỉ có phần đầu của quyển sách thôi sao?”.
Tiêu Khải Nguyên nói: “Lấy thực lực bây giờ của ngươi vẫn không tu luyện nổi phần sau của quyển sách, chờ ngươi tu luyện xong phần đầu rồi thì ta đem phần sau cho ngươi.”
Kiếm quyết chỉ có một nửa, căn bản là không tu luyện được, Tiêu Khải Nguyên rõ ràng coi nàng như tiểu hài t.ử không hiểu chuyện mà trêu chọc.
Hoàng Bắc Nguyệt ném kiếm quyết trở lại, nói: “Lão gia t.ử hay là lưu lại tự mình tu luyện đi, ta không cần.”
Tiêu Khải Nguyên sầm mặt lại: “Viêm Hỏa Trảm là kiếm quyết cao cấp, chẳng lẽ ngươi vẫn còn chê hay sao?”.
Cao cấp kiếm quyết thì sao? Cho dù là thần cấp kiếm quyết mà chỉ nửa quyển thì cũng vô dụng! Lão nghĩ nàng ngốc ư?
“Lão gia t.ử, không có công thì không nhận thưởng, kiếm quyết cao cấp như vậy làm sao ta có thể nhận đây?”
“Hừ, thật ra ngươi không muốn nói sư phụ là ai phải không?” Tiêu Khải Nguyên hừ lạnh một tiếng, rõ ràng bị thái độ cố chấp của nàng làm tức điên lên.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn về phía hắn: “Sư phụ ta là ai cũng không liên quan với lão gia t.ử, đừng quên ngươi đã từng nói ta không phải là người của Tiêu gia!”
“Ngươi…” Tiêu Khải Nguyên đang muốn nổi giận, nhưng nghĩ lại nếu tức giận với một tiểu nha đầu mười hai tuổi không khỏi có chút tổn hại thanh danh, vì thế đành nén giận nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi có biết đại lục Tạp Nhĩ Tháp là nơi kẻ mạnh hội tụ, ra khỏi Nước Nam Dực vẫn còn có thế giới rộng lớn hơn không?”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu: “Đương nhiên ta biết.”
Tiêu Khải Nguyên liếc mắt nhìn nàng, trong lòng thầm khinh bỉ, một con nhóc thì có thể biết cái gì đây?
“Ngươi nếu đã biết thì cũng phải rõ ràng, mặc kệ cao thủ lợi hại bao nhiêu thì cũng không thể xưng vương xưng bá trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp được, chỉ khi ngươi dựa vào gia tộc hùng mạnh thì mới có cơ sở hoành hành trên đại lục.”
“Gia tộc hùng mạnh…” Hoàng Bắc Nguyệt cau đôi mày thanh tú lại, nghiêm túc tự hỏi: “Gia tộc Bố Cát Nhĩ, còn có gia tộc Vũ Văn của Nước Bắc Diệu đều là gia tộc hùng mạnh, có thể hoành hành khắp đại lục Tạp Nhĩ Tháp chứ, nhưng gia tộc lớn như vậy không thể tùy tiện gia nhập vào được.”
Tiêu Khải Nguyên nghẹn cứng họng. Gia tộc Bố Cát Nhĩ và gia tộc Vũ Văn là hai gia tộc hùng mạnh hàng đầu trên cả đại lục Tạp Nhĩ Tháp. Tiêu gia chỉ là cái rắm so với hai gia tộc này. Nha đầu này có phải đang cố ý không vậy?