Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 103 Tính Toán Âm Mưu (3)

Trên mặt Tiêu Khải Nguyên phủ một tầng sương lạnh, hừ một tiếng: “Gia tộc Bố Cát Nhĩ và gia tộc Vũ Văn chỉ thừa nhận thành viên của gia tộc mình, không để người ngoài gia nhập, tuy nhiên vẫn còn một vài gia tộc lớn rất coi trọng cao thủ bên ngoài”.

“Lão gia t.ử nói, chẳng lẽ là Tiêu gia sao?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ một tiếng: “Trong lớp trẻ Tiêu gia, chỉ có Đại ca cùng Nhị tỷ mới miễn cưỡng coi như xuất chúng, nhưng bây giờ bọn họ không lo nổi thân mình. Còn trong nhà, ngoài lão gia t.ử thì cũng chỉ có mấy vị cao thủ không có danh tiếng gì. Loại gia tộc này sao có thể hoành hành trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp?”.

Nàng nói đến mức này, nếu Tiêu Khải Nguyên chưa nhận ra ý giễu cợt trong đó thì quả thật uổng danh xưng hồ ly của lão. Hồi tưởng lại những lời nàng vừa nói, lão không khỏi giận dữ, nha đầu này rõ ràng từ đầu tới giờ đều đang đùa giỡn hắn.

“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi cho rằng với thực lực hiện nay của ngươi là có thể càn rỡ trước mặt ta sao?” Tiêu Khải Nguyên giận dữ quát một tiếng, con Liệt Hỏa Báo lập tức phát ra một tiếng gầm dữ tợn.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp mang theo đầy vẻ trào phúng: “Chỉ là triệu hoán sư Bát tinh cùng với linh thú cấp mười hai, ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi vào mắt sao?”

Tiêu Khải Nguyên đột nhiên tức giận dâng lên, không kìm được nói: “Hoàng Bắc Nguyệt!”

“Lão gia t.ử vẫn nên gọi ta một tiếng ‘Bắc Nguyệt quận chúa’ cho phù hợp, ta muốn kiểu xưng hô này dần trở thành thói quen, để tránh tương lai ngươi lại gọi sai, lúc đó lại trách bổn quận chúa không nể mặt ngươi”.

“Được lắm, đúng là một nha đầu không biết trời cao đất rộng!” Tiêu Khải Nguyên tí nữa là muốn hét lên, tức giận đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng: “Lão phu g.i.ế.c ngươi ở đây!”

“G.i.ế.c ta? Ai g.i.ế.c ai còn chưa biết đâu!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng l.i.ế.m l.i.ế.m khóe môi, tòa tháp thứ bảy ở trong rừng cây yên tĩnh không một bóng người, nếu g.i.ế.c c.h.ế.t Tiêu Khải Nguyên ở nơi này thì thật là thần không biết quỷ không hay!

Nếu như âm hiểm sắp xếp một chút, vừa hay thuận tay có thể giá họa cho Linh Tôn!

Tiêu Khải Nguyên c.h.ế.t đi, Tiêu gia sẽ mất một cao thủ trụ cột, như vậy chắc chắn sẽ náo loạn! Tiêu Viễn Trình cũng chỉ có thể bị nàng chậm rãi thu thập!

Mới nghĩ tới điều này, Tiêu Khải Nguyên đã hét lớn một tiếng, Liệt Hỏa Báo cũng điên cuồng hét lên, cơ bắp trên thân căng ra, da báo màu đen nhất thời như nhô ra, răng nanh cũng lộ ra, đôi mắt trừng lớn thành đôi chuông đồng.

Một ngón tay già nua của Tiêu Khải Nguyên chỉ tới hướng của Hoàng Bắc Nguyệt, quát lớn: “Xé xác nó ra!”

Hoàng Bắc Nguyệt khinh thường liếc hắn một cái, lão già này thật thích nằm mơ!

Cằm nâng lên, tiếng nói còn chưa phát ra, đột nhiên một tia ánh sáng như sợi xích hồng từ sâu bên trong rừng cây bay đến, nhìn tinh tế như một cây roi, mạnh mẽ quất lên người của Liệt Hỏa Báo đang chạy!

Ngao…….

Liệt Hỏa Báo hét t.h.ả.m một tiếng, cơ thể bị quất văng ra ngoài thật xa, Tiêu Khải Nguyên từ trên thân của Liệt Hỏa Báo bị ngã xuống, nhưng hắn tu luyện nhiều năm thành cao thủ, rất nhanh trấn tĩnh, không thể mất đi ý chí chiến đấu, lập tức đứng lên, quan sát một vòng xung quanh.

“Vị cao thủ kia? Xin mời hiện thân gặp mặt!”

“Muốn thấy ta? Ngươi cũng xứng sao?” Một giọng nói cao cao tại thượng miễn cưỡng vang lên, lạnh lẽo trầm thấp, vừa nghe đã thấy trong người phát lạnh.

Hoàng Bắc Nguyệt trong đầu mơ hồ phỏng đoán người này!

“Lão phu đang xử lí việc nhà, xin hỏi các hạ vì sao lại can thiệp?” Tiêu Khải Nguyên cũng không ngu, vừa bị một roi như thế quất tới, hắn đã mơ hồ nhận ra khí thế cường đại của người này.

Thực lực của vị cao thủ này tuyệt đối vượt xa hắn, hắn dù có lí do chính đáng đi nữa cũng không dám làm càn trước vị cao thủ như thế. Hắn là một triệu hoán sư Bát tinh, cho dù hiện tại đứng trước mắt hắn là triệu hoán sư Cửu tinh như Thái t.ử Chiến Dã cùng với T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân, cũng không thể chỉ quất một roi mà đ.á.n.h văng xa hắn cùng Liệt Hỏa Báo như vậy!

Cho nên, vị cao thủ mới đến này rốt cuộc là cấp bậc gì?

Giờ hắn mới nghĩ tới, đây hình như là nơi cao nhân nghỉ ngơi, bị hắn quấy rầy, nên cao nhân này mới ra tay với hắn. Những cao nhân bình thường đều rất lợi hại, nhưng cũng không tùy tiện g.i.ế.c người, nếu không vừa rồi đã có thể một chiêu đem hắn đưa vào Địa ngục!

“Việc nhà?” Một giọng nói lạnh lùng cao ngạo hừ một tiếng, “Hừ, đệ t.ử của ta, sao có thể để cho ngươi tùy tiện ức h.i.ế.p?”

Đệ t.ử?!

Tiêu Khải Nguyên há hốc miệng, vẻ mặt vừa nhăn nhó khó chịu nhưng vẫn phải cố kiềm chế nuốt xuống. Mặt hắn thoáng chốc đỏ bừng lên, sau đó dần dần chuyển sang trắng bệch.

Đệ t.ử? Hoàng Bắc Nguyệt chính là đệ t.ử của vị kia, người mà ngay cả hắn không thể đoán được cao thủ ở cấp bậc nào!?

Tiêu Khải Nguyên chân tay run rẩy, khóe miệng bắt đầu co giật, hàm răng lập cập va vào nhau, lắp bắp nói: “Các… các hạ đã hiểu lầm rồi, Bắc Nguyệt quận chúa chính là cháu gái của lão hủ, do hôm nay thực lực của nàng đột nhiên tăng mạnh, cho nên lão hủ chỉ muốn thử dò xét một chút, thực sự là không hề muốn tổn thương nàng!”

Sau khi lão nói xong, đại khái là một phần mười giây yên lặng trôi qua, ở nơi sâu bên trong cánh rừng, một đạo xích hồng lại mãnh liệt b.ắ.n ra, góc độ này quả thực xảo quyệt độc ác, ánh sáng đỏ đậm mảnh như một sợi tóc, nhưng lại mang theo vạn quân lực!

Tiêu Khải Nguyên có kinh nghiệm tác chiến vô cùng phong phú, lập tức dựa vào tốc độ để trốn tránh, nhưng vẫn bị roi xích hồng quất trúng, thoáng cái văng ra xa.

Phốc……. Một ngụm m.á.u tươi phun ra, Tiêu Khải Nguyên ngay cả cơ hội phòng thủ cũng không có, cuộn mình dưới tàng cây, toàn thân giống như bị lửa thiêu đốt, run rẩy co rút.

Liệt Hỏa Báo vừa nhìn thấy người kí kết khế ước với mình bị đ.á.n.h thê t.h.ả.m như thế, thoáng cái trở lại vẻ tức giận, nhe răng, nhìn đến hướng roi quất tới phát ra tiếng gầm nhẹ.

Tiêu Khải Nguyên vừa nhìn thấy tình cảnh này, lập tức liền nghĩ đến việc gọi Liệt Hỏa Báo về không gian linh thú, song hắn chưa kịp nói gì, một cái roi màu đỏ đậm ở sâu bên trong cánh rừng tiếp tục quất tới.

Khí thế lẫm liệt, cuồn cuộn!

Liệt Hỏa Báo bị quất bay ra, sau khi kêu t.h.ả.m một tiếng, liền nức nở quỳ rạp trên mặt đất, phát ra tiếng u u ô đáng thương như một con ch.ó nhỏ.

Tiêu Khải Nguyên liền trợn mắt há hốc mồm, đại khái mà nói thì hầu hết linh thú đều rất kiêu ngạo, thà c.h.ế.t không chịu khuất phục, khi gặp phải kẻ địch cường đại không bao giờ lộ ra bộ dáng nhu nhược như vậy!

Cho dù kẻ địch ở trước mặt là Thái t.ử Chiến Dã có T.ử Diễm Hỏa Kỳ lân hoặc là tên Hí Thiên kia với Băng Linh Huyễn Điểu, thì Liệt Hỏa Báo cũng sẽ không lộ ra một chút bộ dáng khuất phục. Trừ khi thứ mà nó gặp phải….. là một thần thú chân chính! Hơn nữa cấp bậc vô cùng cao, thần thú với thực lực mạnh mẽ vô cùng!

Sao có thể như vậy, chẳng lẽ triệu hồi thú của vị cao thủ kia là một thần thú!

Trời ạ, đây rốt cuộc là loại thực lực gì? Quá kinh khủng đi!

Hắn từ từ đứng lên trong sợ hãi, vừa rồi chính hắn nói muốn g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt, vậy là vị cao nhân kia đã nghe được, cho nên mới nặng tay với hắn như vậy!

Tiêu Khải Nguyên dù sao cũng là một lão già hồ ly, trong lòng cân nhắc phải nhanh ch.óng rời đi, nếu không khó mà giữ được cái mạng già.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa nhìn thấy mắt hắn lưu chuyển, biết ngay là lão gia hỏa này muốn chạy trốn!

“Ngươi muốn chạy, không dễ như vậy đâu!” Nàng vừa hô một tiếng, Tiêu Khải Nguyên đột nhiên đem linh thú Liệt Hỏa Báo thu vào không gian, sau đó quanh người hiện lên một đoàn lửa đỏ, bay lên trời, biến mất tích.

Hoàng Bắc Nguyệt oán hận nhìn chằm hướng hắn biến mất, để cho lão hồ ly kia chạy thoát, thật thuận lợi cho hắn!

“Hắn tự đốt cháy tu vi để chạy thoát, tất phải chịu tổn thương rất nặng.” Một giọng nói lạnh lẽo chậm rãi tới gần.

Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nhìn lại, từ nơi u tĩnh trong rừng, một nam t.ử mặc đồ đen chậm rãi đi tới, gương mặt như tranh vẽ, lạnh nhạt xa cách nhưng lại có sắc đẹp khuynh quốc.

Chương 103 Tính Toán Âm Mưu (3) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia