“Nếu ngươi không ra tay, ta sẽ g.i.ế.c hắn!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn Linh tôn một cái, nàng vẫn còn ghi thù vụ lần trước bị hắn quất nát mặt!
“Hiện tại g.i.ế.c hắn đối với ngươi không có lợi, tha cho hắn một mạng thì hắn cũng sẽ không tạo ra được sóng gió gì.” Linh tôn lãnh đạm mở miệng.
Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt nhìn hắn, xen vào việc của người khác mà còn dám nói là mình có lý!
“Ngươi không cần hao phí sức lực, dù ngươi làm gì ta cũng sẽ không bái ngươi làm sư phụ!”.
Linh Tôn liếc mắt nhìn nàng một cái, ánh mắt chậm rãi dời xuống cổ áo, động tác này cùng ánh mắt đều rất lạnh nhạt, không mang theo bất kì cảm giác gì. Bộ dáng hắn rất tốt, thoạt nhìn rất thần thánh, cho dù không mặc quần áo thì mọi người cũng đều có cảm giác hắn là thần thánh không thể xâm phạm.
“Ngươi không muốn biết bí mật của khối hắc ngọc này sao?”
“Ta muốn biết nhưng cũng không nghĩ đến việc bái ngươi làm sư phụ!” Ở trong lòng nàng, tất cả đều được phân định rõ ràng, không phải cứ dụ dỗ nàng là có thể đạt được mục đích. Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, trong lòng nàng cũng có tính toán, không thể cứ thế nhập làm một, nàng không thể vì muốn biết bí mật của hắc ngọc mà bỏ đi nguyên tắc vốn có của mình.
Ánh mắt của Linh Tôn nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt, giọng nói lạnh nhạt lên tiếng: “Vậy ngươi không muốn cứu Thái t.ử sao?”
Vừa nói, hắn vừa đưa bàn tay lên, một ngọn lửa chậm rãi bùng cháy trong lòng bàn tay hắn.
Lửa Trừng phạt!
Vừa rồi Hoàng Bắc Nguyệt vẫn còn lạnh nhạt, khi thấy khối lửa đang chiếu sáng, ánh mắt nàng đột nhiên ánh lên một tia sáng như ngọc.
Nhìn bộ dáng của nàng, Linh Tôn nhíu mày lại, rồi đột nhiên thu hồi Lửa Trừng phạt, xoay người bước đi mất.
“Ta cho ngươi ba ngày để cân nhắc, quyết định xong thì tới tháp thứ bảy tìm ta.” Tiếng nói lãnh đạm cùng bóng người màu đen biến mất trong rừng sâu.
Ba ngày, vừa đúng là kỳ hạn cuối cùng độc tính của Thôn Thiên Hồng Mãng phát tác, mặc kệ linh đan diệu d.ư.ợ.c gì có thể áp chế độc tính trong thân thể của hắn, chỉ c.ầ.n s.au ba ngày thì độc tính sẽ tiến vào lục phủ ngũ tạng, tổn thương nội tạng của hắn.
Đến lúc đó, cho dù dùng Lửa Trừng phạt, Chiến Dã chưa chắc qua khỏi được.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng đó, im lặng suy nghĩ, ba ngày, chỉ còn ba ngày để cho nàng tìm kiếm phương pháp giải độc. Trên đời này, chẳng lẽ ngoài Lửa Trừng phạt ra không còn bất cứ biện pháp nào có thể giải được độc của Thôn Thiên Hồng Mãng sao?
Nàng chính là người luôn luôn không thích cảm giác bị người khác uy h.i.ế.p!
“Hoàng Bắc Nguyệt, thật ra nếu ngươi nhận lời hắn cũng đâu có gì không tốt?” Yểm chậm rãi mở miệng.
“Quả thật là không có gì không tốt, tuy nhiên bái một kẻ đáng ghét làm sư phụ, luôn luôn có cảm giác không tốt.” Hơn nữa sư phụ chân chính trong lòng nàng, cho tới bây giờ chỉ có một thôi.
Yểm cân nhắc một chút, có vẻ gian trá nói: “ Ngươi có thể giả vờ bái ông ta làm thầy, lợi dụng một chút, giải độc cho Thái t.ử Chiến Dã, biết được bí mật của hắc ngọc, một mũi tên trúng hai đích, mà ngươi cũng không tổn thất gì”.
Nghe Yểm nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt cũng âm hiểm nhếch khóe miệng: “Đúng là ta cũng nghĩ như vậy!”.
“Hừ, tuổi còn nhỏ mà lại âm hiểm giảo quyệt như vậy!” Yểm hừ lạnh một tiếng, đối với hành vi này của nàng hết sức khinh thường.
“Ta với ngươi không giống nhau sao?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên, trên thế giới này, làm gì có nhiều người quang minh lỗi lạc như vậy? Chỉ cần lòng nàng ngay thẳng, không hại người tốt thì nàng không cảm thấy áy náy.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi thong thả bước đến sân tỷ thí, cuộc tỷ thí của Quốc T.ử Giám và Võ Đạo viện đã kết thúc.
Nàng cùng công chúa Anh Dạ tỷ thí đều giành được thắng lợi, chỉ có Lạc Lạc là thua, hai thắng một thua, lần này Quốc T.ử Giám sau bao nhiêu năm cũng có được thành tích ch.ói lọi một lần. Quách viện sĩ vui mừng khôn xiết, những đệ t.ử của Quốc T.ử Giám cũng hân hoan vui sướng, nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt liền chạy tới chúc mừng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn lướt qua trên thính phòng, người của gia tộc Bố Cát Nhĩ đã rời đi, nghĩ tới việc Lạc Lạc thua cuộc nên mất hết mặt mũi, ngượng ngùng mang theo người của mình rời đi.
Công chúa Anh Dạ và Chiến Dã cũng rời đi rồi, phần lớn người ở trên thính phòng nàng không muốn kết bạn nên không muốn ở lâu, dự định về nhà nghiên cứu phương pháp giải độc.
Trên đường trở về, Hoàng Bắc Nguyệt ôm tay ngồi trong xe ngựa xóc nảy, nghĩ về những lời vừa rồi của Tiêu Khải Nguyên. Không sai, ở trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, cao thủ lợi hại mà không có thế lực cường đại làm chỗ dựa thì không thể hoành hành.
Nàng không nghĩ đến việc hoành hành trên đại lục này, nhưng thực lực càng mạnh thì sẽ phải đối mặt với kẻ địch mạnh hơn. Nàng chỉ có một người, không phải lúc nào cũng ứng phó được, nếu không cẩn thận chọc vào các thế lực hùng mạnh, nàng chỉ có thế đơn lực bạc, cho dù giống như ‘người kia’ trong lời nói của Yểm cũng không thể lo cho thân mình.
Gia tộc Bố Các Nhĩ, gia tộc Vũ Văn - Nước Bắc Diệu, còn có Điện Quang Diệu, Thành Tu La thần bí chưa bao giờ lộ mặt đều là những thế lực cường đại, với thực lực của nàng bây giờ không thể trêu vào.
Nàng chậm rãi suy nghĩ, trong đầu dần dần có một ý nghĩ xuất hiện. Nàng muốn từng bước xây dựng thế lực của mình, lôi kéo cao thủ. Tương lai có một ngày nếu nàng thật sự đắc tội thế lực lớn mạnh mẽ thì lúc đó sau lưng sẽ có lực lượng của nàng ủng hộ!
Hoàng Bắc Nguyệt luôn luôn có cá tính một thân một mình, không thích dựa vào kẻ nào, nhưng ở thời đại này thì khác, đây là nơi ăn tươi nuốt sống nhau, các quốc gia tranh đấu, là thời đại hỗn loạn bất ổn! Thời đại này cần anh hùng! Nhưng tuyệt đối không phải là chỉ một anh hùng!
Tâm tư nàng rất linh hoạt và rõ ràng, sẽ không mù quáng tự đại cuồng vọng, muốn thành lập thế lực của mình cần chút tâm tư. Nếu thời đại này mỗi người có thể dựa vào thực lực tranh bá, vậy tại sao nàng không được đây?
“Quận chúa, tới rồi.” Xe ngựa dừng lại, người chăn ngựa bên ngoài cung kính nói. Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi suy nghĩ của mình, trên khuôn mặt thanh lệ dần dần xuất hiện thần sắc kiên định! Nàng vén màn xe lên đi ra ngoài, người chăn ngựa vốn cầm roi ngựa nhàn nhã đứng ở một bên, đột nhiên nhìn thấy nàng đi ra, trên người khí phách tôn quý làm hắn sợ đến ngẩn người, lập tức đứng thẳng, ánh mắt tràn ngập kính sợ nhìn nàng.
Nhìn thấy nàng vào phủ trưởng công chúa mới buông lỏng hít một ngụm khí nhỏ. Trong lòng không khỏi buồn bực, một tiểu nha đầu mười hai tuổi sao lại có khí thế làm cho người ta sợ hãi như vậy?