Trong phủ Trưởng công chúa, người của Tiêu gia còn đang ở Học Viện Linh Ương xem thi đấu, Tiêu Trọng Kỳ cùng Tiêu Vận tỷ thí chưa xong nên chưa trở về. Tin tức Hoàng Bắc Nguyệt ở trên sân tỉ thí tỏa sáng vô cùng, liên tiếp đ.á.n.h bại hai vị cao thủ của phủThượng thư còn chưa có truyền về đến đây, bởi vậy mọi người trong phủ cái gì cũng không biết.
Nàng đi qua hậu hoa viên chuẩn bị trở về Lưu Vân các thì từ ao hoa sen bên kia truyền đến giọng của Cầm di nương.
“Nếu ngươi cố gắng một chút, ta sẽ không tức giận! Ngươi xem bộ dáng vô dụng của ngươi đi, cái gì cũng làm không được, cùng phế vật Hoàng Bắc Nguyệt có cái gì khác nhau?”.
Giọng nói của Cầm di nương rất sắc nhọn, nàng biết hôm nay tất cả mọi người đều đi Học Viện Linh Ương, chỉ còn vài di nương cùng các nha hoàn nô tài ở phủ nên nói chuyện không kiêng nể gì .
“Cầm di, con vẫn làm theo lời nương nói, con vốn không có thiên phú, mẹ con cũng không phải danh môn khuê tú thì làm gì có công t.ử quý tộc nào coi trọng được?”. Tiếng thút thít nghẹn ngào này đúng là của Tiêu Linh. Nghe vậy hẳn là bị Cầm di nương mắng đã lâu rồi, trong lòng uất ức vô cùng.
Hoàng Bắc Nguyệt vốn không để ý đến những chuyện vô bổ này , Tiêu Linh cũng không phải thứ tốt, để cho bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó thì nàng rất vui vẻ. Nhưng Cầm di nương này một tiếng mắng nàng là phế vật lại khiến trong lòng nàng bốc hỏa.
Kéo lại vạt áo, Hoàng Bắc Nguyệt bước qua bên đó, hiện tại nàng đã không phải là phế vật, kẻ nào muốn tới tìm c.h.ế.t thì cứ việc tiến lại đây!
“Hừ! Thiên phú, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không có, mẹ nàng đã c.h.ế.t không biết bao nhiêu năm nhưng nàng lại có bản lĩnh quyến rũ hết người này đến người khác? Còn ngươi lại vô dụng như vậy!”
Phía sau núi giả bên cạnh ao hoa sen, Cầm di nương chỉ vào Tiêu Linh cay nghiệt mắng, nha hoàn Bội Hương bất đắc dĩ nhìn bà ta. Vừa ngẩng đầu nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đi tới, trên mặt nhất thời vui vẻ: “Tam cô nương trở về sớm vậy?” Bội Hương nhận ra Hoàng Bắc Nguyệt lúc này và ngày xưa hoàn toàn khác nhau, vội vàng tới chào hỏi đầu tiên.
“Tỷ thí xong tất nhiên phải về rồi, không nghĩ tới vừa vào cửa là nghe Cầm di nói chuyện không xuôi tai”. Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt lãnh đạm đảo qua mặt Cầm di nương. Cầm di nương ngẩn ra, đúng là không nghĩ tới Hoàng Bắc Nguyệt trở về sớm như vậy. Hiện tại, bà ta không thể muốn đ.á.n.h là đ.á.n.h Hoàng Bắc Nguyệt như trước đây. Con trai Tiêu Trọng Kỳ phạm tội lớn, bị người của phủ An Quốc công khắp nơi theo dõi, tính mạng nguy hiểm, chỉ có dựa vào Hoàng Bắc Nguyệt mới miễn cưỡng có cuộc sống an ổn vài ngày.
Cầm di nương chậm rãi thu bớt vẻ kiêu ngạo lại, miễn cưỡng tỏ vẻ tươi cười nói : “Tam cô nương về sớm quá , hôm nay tỷ thí thế nào? Ta nghĩ Tam cô nương là người văn nhã, không thích đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c, có thua cũng không sao”.
Nhìn sắc mặt bà lúc này so với sự kiêu ngạo trước kia thật khác biệt! Nếu Tiêu Trọng Kỳ không đắc tội với phủ An Quốc công, sợ rằng Cầm di nương cũng không biểu hiện tốt đẹp gì với nàng. Dựa theo kinh nghiệm trước đây, Hoàng Bắc Nguyệt mà có dũng khí mở miệng nói chuyện như vậy, Cầm di nương đã sớm tát cho nàng một cái.
“Ai nói ta thua? Cầm di vì sao phải trù ẻo ta?” Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt nghiêm lại, giọng nói trong nháy mắt liền lạnh xuống, giống như thật sự tức giận.
Cầm di nương giật mình, từ nhỏ nhìn Hoàng Bắc Nguyệt lớn lên vẫn chưa từng thấy phế vật này sắc mặt âm trầm như vậy.
“Tam cô nương không thua sao?” Cầm di nương nói với vẻ bất mãn, chẳng lẽ năm nay Thương Hà viện trưởng cùng giám khảo đều có ý thả lỏng, để phế vật này thắng?
“Nghe ý tứ Cầm di hình như rất hy vọng ta thua?” Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt âm trầm :“Cầm di hai năm nay ở trong phủ không có người quản lý, quả nhiên không coi ai ra gì”.
Cầm di nương vốn là người nóng nảy, vẫn ẩn nhẫn với Hoàng Bắc Nguyệt là vì con trai mình, nhưng hiện tại nghe phế vật vô lễ với mình như thế, trong lòng nhất thời lửa giận bùng lên
: “Tam cô nương nói thế là ý gì? Trong phủ có lão gia làm chủ, chúng ta có lão gia quản lý, Tam cô nương nói lời này là đem địa vị lão gia đặt ở đâu?. Nàng không nói lời này còn tốt, vừa nói lập tức khiến Hoàng Bắc Nguyệt nắm được nhược điểm!
“Lão gia làm chủ?”. Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh một tiếng, giọng nói nghiêm khắc: “Ta thấy trong phủ này muốn làm loạn rồi. Hoàng thượng sắc phong phủ Trưởng công chúa, khi nào đến phiên người của Tiêu gia làm chủ!”. giọng nói sắc lạnh của nàng làm Cầm di nương sợ đến ngây người, phải mất chốc lát mới hồi phục tinh thần, nhìn lại Hoàng Bắc Nguyệt giống như một người xa lạ.
“Này, trưởng công chúa qua đời nhiều năm, trong phủ tất nhiên là lão gia làm chủ!”. Cầm di nương nói hợp tình hợp lý, không phát hiện được chỗ nào không đúng.
“Ta còn chưa c.h.ế.t đâu! Người của Tiêu gia dám ở trong phủ Trưởng công chúa khoa tay múa chân, xem ra hôm nay ta không chỉnh đốn gia phong một chút thì tôn nghiêm hoàng thất của Nước Nam Dực chỉ sợ không còn sót lại chút gì!”
Trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt trong nháy mắt như bị mây đen che kín, lạnh lùng đến đáng sợ! Khí thế lạnh như băng trên người nàng dọa Cầm di nương sợ đến mức phải lui về phía sau mấy bước, tuy nhiên, bà ta rất nhanh liền phản ứng lại, trước mắt bà rõ ràng là một phế vật!
Quả thực gặp quỷ! Thế nào bà lại bị một phế vật dọa đến sợ hãi như vậy?
“Hoàng Bắc Nguyệt, hôm nay ngươi uống lộn t.h.u.ố.c có phải không? Đừng cho là ta nhường nhịn ngươi, ngươi liền đè đầu cưỡi cổ ta, ngươi chỉ là … .”
Lời phẫn nộ của Cầm di nương còn chưa nói hết, một cái tát nặng nề đã giáng trên mặt bà!
Chát! Một tiếng nặng nề vang lên, lực đạo lớn như vậy, căn bản không phải của một tiểu cô nương mười hai tuổi! Cầm di nương bị đ.á.n.h ngã ra ngoài, đụng vào núi giả, ngã nhào vào ao sen.
Hoàng Bắc Nguyệt từng bước đi tới, bộ đồ cưỡi ngựa trên người làm nàng anh khí bừng bừng, căn bản không giống một tiểu cô nương nhu nhược mười hai tuổi. Nàng vẻ mặt lạnh lẽo, khí thế mạnh mẽ làm đám người hầu sợ tới mức không dám thở mạnh.
Bội Hương ngây người một chút, nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt phát uy, trong lòng nhất thời vui vẻ, đi lên nói: “Tam cô nương đừng nóng giận tổn hại đến sức khỏe.” Nha hoàn ở xung quanh nhìn Bội Hương trở mặt nhanh như vậy cũng lắp bắp kinh hãi. Cầm di nương bình thường thủ đoạn rất lợi hại, hôm nay Hoàng Bắc Nguyệt bất ngờ phát uy, Cầm di nương không phòng bị kịp, dù sao chẳng ai ngờ một phế vật đột nhiên có dũng khí to gan như vậy!?. Chờ Cầm di nương có chuẩn bị thì Hoàng Bắc Nguyệt làm sao chịu nổi! Cho nên bọn nha hoàn vội vàng chạy ra ao hoa sen cứu người: “Phu nhân cẩn thận!”.
Cầm di nương oa oa kêu to, được bọn nha hoàn từ trong ao sen lạnh như băng kéo lên, trên người chật vật không chịu nổi. Hoàng Bắc Nguyệt đứng ở bên ao hoa sen, bộ trang phục cưỡi ngựa màu đỏ che đôi chân thon dài xinh đẹp đứng từ trên cao nhìn xuống, cả người nhất thời như cao lớn không ít.
“Phu nhân? Cầm di thật có mặt mũi! Nhanh như vậy liền thành phu nhân của phủ trưởng công chúa. Thật đáng mừng rồi!”. Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt lạnh đến đáng sợ, khí thế cường đại làm mấy nha hoàn kia cũng không dám nói lời nào đều im lặng cúi đầu.
Cầm di nương bị ướt lạnh, hàm răng run lên cầm cập, nước bùn dính đầy trên mặt khiến vẻ mặt bị lấm lem, nhìn rất đặc sắc. “Ngươi, ngươi hôm nay phản rồi! Các ngươi thất thần cái gì? bắt nha đầu kia lại! Hôm nay không dạy dỗ ngươi, sau này làm sao sống yên ổn được!”.
Cầm di nương gân cổ hô to, mấy gia đinh trong hoa viên nghe xong giống như hung thần sát khí đi tới. Bọn họ bị Cầm di nương thu mua, nên răm rắp nghe lệnh Cầm Di Nương. Hơn nữa, Hoàng Bắc Nguyệt ngay cả cha cũng không thương yêu, khiến nàng chịu chút đau khổ cũng không việc gì phải sợ.
Nhìn đám gia đinh tiến đến, Bội Hương trong lòng lại cười lạnh. Một đám người không có mắt, Tam cô nương nếu vẫn mềm yếu vô năng thì sao dám xuống tay với Cầm di nương? Hôm nay, Tam cô nương rõ ràng muốn lập uy ở trong phủ, làm những người đó hiểu rõ ràng, ai mới là chủ nhân chân chính của phủ Trưởng công chúa này!
Tuy nhiên, nàng không biết thực lực của Hoàng Bắc Nguyệt đến cùng là thế nào, nhìn thấy mấy gia đinh khỏe mạnh như vậy trong lòng cũng cảm thấy không yên.
“Tam cô nương, nhiều người như vậy…” Ở từ đường, Tam cô nương vừa ra tay liền vặn gãy cổ tên gia đinh nên nàng biết Tam cô nương này có chút bản lĩnh.
Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt lạnh lùng nhìn thoáng qua. Một đám không biết sống c.h.ế.t!
“Bội Hương, đem roi ngựa của lão Trương đến đây.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng mở miệng. Lão Trương là người chăn ngựa vừa mới đưa nàng trở về, hiện tại đang ở ngoài cửa. Bội Hương đáp ứng một tiếng, lập tức đi ra ngoài, cầm roi ngựa trở về giao cho nàng. Đi đầu là một gia đinh cao lớn uy mãnh, cơ thể rắn chắc, ánh mắt hung ác liếc nhìn Hoàng Bắc Nguyệt một cái: “Tam cô nương, gần đây ngươi rất kiêu ngạo rồi!”
Chát!