Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 106 Chỉnh Đốn Gia Phong (2)

Hoàng Bắc Nguyệt quắc mắt, roi ngựa hung hăng v.út lên. Nàng lần này không lưu tình gì hết, nhớ tới mấy người này bình thường ỷ vào uy thế Cầm di nương, khi không có tiền uống rượu đ.á.n.h bạc thì tới tìm nàng gây phiền toái, cướp đồ của nàng. Trưởng công chúa lưu lại nhiều vật như vậy đều là bị mấy tên súc sinh này cướp đi!

Không thể tha thứ nhất chính là, bọn họ dám ức h.i.ế.p Đông Lăng, người bảo vệ Hoàng Bắc Nguyệt! Trong lòng hận ý càng tăng, nàng không xem tên trước mắt là con người, mà là một con súc sinh đáng c.h.ế.t! Một roi v.út ra, tên gia đinh kia không thể phản kháng, bị đ.á.n.h bay ra ngoài, thân thể cao lớn, nặng nề ngã trên mặt đất, đ.á.n.h bay vài hòn đá trên núi giả! Một ngụm m.á.u lớn phun ra. Thân thể gia đinh từ trên núi giả chưa kịp rơi xuống, thân pháp Hoàng Bắc Nguyệt rất nhanh đã đi đến, tiếp tục hung hăng quất hai roi. Trên người gia đinh kia m.á.u tươi giống như nước ào ào chảy xuống.

Kêu t.h.ả.m thiết hai tiếng, gia đinh cao lớn như vậy lại nằm c.h.ế.t ở trên núi giả, khắp người chảy m.á.u. Tình cảnh thật quá khủng khiếp. Nhìn cảnh tượng đó, đám nha hoàn kia hoảng sợ kêu: “G.i.ế.c người! G.i.ế.c người!”

Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng đảo qua, tất cả giọng nói sợ hãi đều im bặt, mọi người cẩn thận ngậm miệng, không dám thở mạnh.

Đám gia đinh bên kia vừa nãy định vây bắt Hoàng Bắc Nguyệt, nhưng bây giờ ai nấy đều sắc mặt trắng bệch, sợ hãi nhìn nàng. Lúc này, Hoàng Bắc Nguyệt như T.ử thần trong địa ngục, lạnh lùng lãnh khốc.

Trực tiếp g.i.ế.c một người, làm tất cả mọi người câm miệng! Thủ đoạn quả quyết ác độc như vậy, căn bản không giống một nữ hài t.ử mười hai tuổi sẽ làm được! Mà là ma quỷ mới làm được.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi di chuyển bước chân, mỗi khi nàng đi một bước, những người đó đều lui một bước, tựa như chỉ cần khí tức của nàng đến là sẽ gặp nạn, c.h.ế.t t.h.ả.m giống như tên kia. Sát khí quỷ dị như vậy giống như một người đi ra từ nơi m.á.u chảy thành sông, thây chất thành núi, lạnh lẽo kinh khủng.

Đi tới bên ao hoa sen, Cầm di nương đã được bọn nha hoàn kéo lên, giờ phút này mấy người phụ nữ tụ thành một đám cả người run rẩy nhìn nàng. Cầm di nương thường ngày kiêu ngạo ngang ngược, lúc này cũng không dám nói một chữ, trong cổ họng lắp bắp giống như mắc nghẹn. Bà hai tay run rẩy, trong lòng sợ hãi, nhìn thoáng qua cây roi trong tay Hoàng Bắc Nguyệt, m.á.u tươi vẫn còn theo cây roi từng giọt từng giọt nhỏ xuống, làm nơi mà nàng đi qua kéo theo một vệt m.á.u thật dài.

Cầm di nương nhát gan lui về phía sau nha hoàn. Từ lúc chào đời tới nay, bà chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như bây giờ. Cái c.h.ế.t của tên gia đinh kia chính là vết xe đổ! Chính bà là người sai hắn đi đối phó với Hoàng Bắc Nguyệt. Nay Hoàng Bắc Nguyệt đã g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, có phải hay không cũng muốn g.i.ế.c c.h.ế.t bà!

Nha đầu kia, nha đầu kia trở nên đáng sợ như vậy từ khi nào?

Hoàng Bắc Nguyệt đứng trước mặt bọn họ, ánh mắt hơi hạ xuống, lãnh khốc nhìn chằm chằm Cầm di nương: “Ai cho phép ngươi đi lên?”

Cầm di nương sửng sốt, còn đám nha hoàn kia thì run lẩy bẩy. Bọn họ hình như không nghe rõ lời Hoàng Bắc Nguyệt nói, trong khoảng thời gian ngắn vẫn cứ ngây ngốc đứng tại chỗ.

“Nhảy xuống!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng quát khẽ một tiếng, trong lời nói mang theo khí tức m.á.u lạnh nồng đậm !

Cầm di nương và mấy ả nha hoàn lại càng hoảng sợ, không dám nhiều lời. Bọn họ vội vã nhảy vào hồ sen, ngâm mình trong nước hồ lạnh như băng.

Trong mấy năm qua, đây là lần đầu tiên nàng thấy mụ Cầm di nương vốn ương ngạnh phách lối lại chật vật như vậy. Thật hả giận, thật thoải mái!

“Tam… Tam tiểu thư, nơi này hay là để nô tỳ trông chừng cho, ngài… ngài mau về nghỉ ngơi đi.” Nhìn thấy một màn g.i.ế.c người tàn nhẫn kia, Bội Hương vẫn còn rất sợ hãi, nói chuyện với Hoàng Bắc Nguyệt cũng lắp ba lắp bắp. Trong lòng ả âm thầm vui mừng, may mà bản thân mình thông minh, nhìn xa trông rộng, đã sớm vào dưới trướng của Tam tiểu thư, bằng không, với tác phong hung hãn trước đó, nàng nhất định sẽ bị g.i.ế.c!

Tam tiểu thư thủ đoạn tàn nhẫn, không hề lưu tình, chỉ cần thấy người nào đáng c.h.ế.t là ngay lập tức g.i.ế.c, vô cùng quyết đoán. Trong đám người Hoàng tộc, quý tộc ở Nước Nam Dực cũng không có mấy người như Tamtiểu thư.

Bội Hương dám khẳng định, tương lai Tam tiểu thư nhất định là người làm đại sự, phủ Trưởng công chúa nho nhỏ này căn bản không thể giam cầm nổi nàng, không, phải nói là cả Nước Nam Dực này cũng không phải là địa phương nàng sẽ cất cánh bay cao.

Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nhìn thoáng qua mấy ánh mắt tràn đầy sợ hãi trong ao sen, đang muốn gật đầu, tính cách Bội Hương ngoan độc, nàng đương nhiên rất yên tâm.

Nhưng lúc này, tiếng của một nha hoàn từ phía hoa viên bên kia truyền tới: “Là ai đang nháo loạn? Gây ầm ĩ không cho Tuyết phu nhân nghỉ ngơi”.

Vừa nói, mấy ả nha hoàn xinh xắn vừa hộ tống Tuyết di nương vốn đang ngủ trưa chậm rãi đi tới.

Tuyết di nương cũng không ngờ Hoàng Bắc Nguyệt lại trở về sớm, bởi vậy khi ả vừa thấy nàng, phản ứng đầu tiên là ngẩn ra, nhưng sau khi trông thấy Cầm di nương đang ngâm mình ở trong ao sen lạnh như băng, lúc này ả mới kinh hãi.

Cầm di nương vốn lớn lối sao lại chật vật như vậy ?

Sau đó, ánh mắt nàng vừa vặn đảo tới hòn núi giả sau lưng Hoàng Bắc Nguyệt. Xác tên gia đinh bị quất c.h.ế.t vẫn còn treo lủng lẳng tại đó, cảnh tượng m.á.u me đầm đìa này khiến bước chân của Tuyết di nương khựng lại.

Mấy nha hoàn bên người Tuyết di nương kêu lên sợ hãi: “Người c.h.ế.t! Người c.h.ế.t! Mau lên, nhanh đi báo quan, trong nhà có người c.h.ế.t!”

Bội Hương liếc mắt nhìn Hoàng BắcNguyệt, thấy nàng thần tình lạnh nhạt, dường như không có ý định nói chuyện, bởi vậy vội vã lớn tiếng nói: “Nhao nhao cái gì? Đám nô tài này là trong phủ nuôi, c.h.ế.t một hai người thì sao chứ? Báo cho quan? Quan nào dám quản chuyện này?!”

Thời đại này, trong nhà quý tộc nào cũng nuôi nô tài. Loại người này đời đời kiếp kiếp đều làm nô, tính mạng, tự do, tất cả đều thuộc về chủ nhân. Từ khi sinh ra bọn họ đã là nô tài, đời đời kiếp kiếp, trừ phi chủ nhân tâm tính thiện lương, giải trừ khế ước nô dịch cho bọn hắn, bằng không, trong ghi chép của quan phủ, bọn họ vẫn mãi mãi là nô.

Sinh t.ử của đám gia nô này quan phủ không quản được. Nói đơn giản thì bọn họ cũng giống như súc vật, sinh t.ử đều do chủ nhà quyết định, không liên quan gì đến người ngoài.

Chế độ nuôi nô tài trong nhà đã kéo dài đời đời kiếp kiếp, Hoàng Bắc Nguyệt từ lúc tới đã vô cùng phản cảm với quy định này, hiện tại cũng vậy.

Khi Trưởng công chúa còn sống, nàng đã giải hết khế ước nô dịch cho đám gia nô trong phủ Trưởng công chúa, trả lại tự do cho bọn họ, còn cho thêm tiền để bọn họ tự mưu sinh kiếm sống.

Nhưng từ khi Trưởng công chúa qua đời, TiêuViễn Trình cùng mấy mụ di nương đều cảm thấy một quý tộc mà không nuôi vài gia nô thì quá mất mặt, bởi vậy liền lấy giá cao mua một nhóm về, nuôi dưỡng trong hậu viện của phủ Trưởng công chúa .

Chính vì biết rõ như vậy nên khi ra tay đ.á.n.h ác nô, nàng không hề hạ thủ lưu tình. Mạng của tên nô tài kia là của nàng, nàng muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c!

Bội Hương nói xong, nha hoàn kia cũng không dám hô hào nữa, chỉ khiếp đảm lui về phía sau một bước, nhỏ giọng nói: “Phu nhân, ngươi xem, trong tay Tam tiểu thư đang cầm một cây roi, liệu có phải là hung khí hay không?”.

Tuyết di nương đã sớm chú ý tới cây roi trong tay Hoàng Bắc Nguyệt. Cây roi kia vẫn còn dính m.á.u, kéo thành một vệt m.á.u dài trên mặt đất. Nói như vậy, gia đinh kia là do Hoàng Bắc Nguyệt g.i.ế.c?

Sắc mặt Tuyết di nương trong nháy mắt trở nên tái nhợt, cả người bỗng nhiên phát lạnh, cái lạnh thấu xương.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nàng một cái, vừa lạnh lùng nở nụ cười vừa từng bước đi tới trước mặt Tuyết di nương.

Tuyết di nương bị khí tức m.á.u lạnh trên người nàng dọa cho hoảng sợ, từng bước từng bước lùi về phía sau, nhưng động tác của nàng vẫn quá chậm, chỉ trong mấy bước Hoàng Bắc Nguyệt đã đến trước mặt nàng.

“Tam… Tam tiểu thư, ngươi muốn gì?” Tuyết di nương lắp bắp hỏi, trái tim trong n.g.ự.c đập nhanh đến mức muốn vọt cả ra ngoài. Bởi Tuyết di nương tâm cơ thâm trầm nên không để lộ vẻ sợ hãi ra mặt như Cầm di nương. Biểu tình bây giờ của bà ta mặc dù hơi khó coi, nhưng ít nhất vẫn nặn ra được một nụ cười.

“Hôm nay tỷ thí quá mệt mỏi, ta muốn nhờ Tuyết phu nhân giúp một chuyện”. Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi mở miệng, bỗng nhiên nâng cây roi trong tay lên.

“Ngươi muốn làm gì”. Tuyết di nương hô to một tiếng, trên mặt rốt cục cũng lộ ra thần sắc kinh hoảng!

Nàng không thể không sợ! Thi thể m.á.u tươi đầm đìa vẫn treo lủng lẳng trên núi giả, còn cả đám người thần sắc tràn ngập kính sợ kia nữa.

Sắc mặt Tuyết di nương trắng bệch nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, n.g.ự.c phập phồng liên tục, nếu không phải có nha hoàn đỡ một bên, chắc chắn bà ta đã ngã xuống.

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu, có chút đùa giỡn cười cười: ” Tuyết phu nhân sợ cái gì?”

Ba chữ “Tuyết phu nhân” được Hoàng Bắc Nguyệt cố ý nhấn mạnh, rơi vào tai Tuyết di nương lại tràn ngập cảm giác châm chọc trào phúng.

“Tam tiểu thư nói đùa, sao có thể gọi ta là “phu nhân” chứ, đều là do đám nha hoàn không hiểu chuyện này gọi bừa, nói ra sẽ bị cười chê. Đây rõ ràng là “danh bất chính, ngôn bất thuận, Tam tiễu thư vẫn gọi ta là di nương đi.” Tuyết di nương không phải là loại người không có đầu óc như Cầm di nương, nàng rất biết thời thế.

Chương 106 Chỉnh Đốn Gia Phong (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia