Tiếng nói của Tuyết di nương run rẩy, Hoàng Bắc Nguyệt cũng biết ả ta sợ quá rồi. Nàng tùy ý lắc lắc cây roi trong tay, sau đó đem roi nhét vào trong lòng Tuyết di nương, đặt trên bộ y phục được làm từ tơ lụa quý giá của ả.
Máu tươi dính trên roi ngay lập tức nhuộm đẫm y phục của Tuyết di nương, màu đỏ tươi diễm lệ càng làm nổi bật lên sắc mặt trắng bệch của Tuyết di nương.
Tuyết di nương nuốt nước miếng một cái, miễn cưỡng lên tiếng: “Tam tiểu thư, đây là…?”
“Lúc nãy ta đã nói muốn nhờ di nương giúp một chuyện”. Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nói: “Cầm lấy”
Tuyết di nương hít sâu một hơi, c.ắ.n môi, run rẩy vươn tay, nhưng tay nàng vừa đụng phải cây roi dính m.á.u đã lập tức rụt về. “Tam tiểu thư, ta…ta sợ m.á.u”.
“Cầm!” Hoàng Bắc Nguyệt quát lạnh một tiếng, vẻ mặt lạnh băng.
Tuyết di nương không thể làm gì khác ngoài việc chậm rãi giơ tay nhận lấy. Khi hai tay chạm vào cây roi kia, vẻ mặt nàng gần như muốn khóc.
Nàng không phải là thiên kim tiểu thư từ nhỏ sống trong nhung lụa, mà là con của một gia đình bình thường. Chỉ là từ khi đi theo Trưởng công chúa Huệ Văn, Trưởng công chúa cố ý giáo d.ụ.c nàng theo lễ nghi của đại gia khuê tú, sau này lại gả cho Tiêu Viễn Trình làm di nương, cũng chưa từng trải qua vất vả gì, đãi ngộ thường ngày cũng không khác biệt mấy so với chính thất phu nhân.
Nàng từ đó tới giờ chưa từng thấy đồ vật dính m.á.u chứ nói gì đến việc cầm trên tay. Nhưng hôm nay bị Hoàng Bắc Nguyệt uy h.i.ế.p, nàng không thể không cầm.
Hoàng Bắc Nguyệt lui lại một bước, nhàn nhạt nhìn thoáng qua đám người Cầm di nương đang ngâm mình trong ao sen, chậm rãi nói: “Nhờ Tuyết di trông chừng giúp ta, Cầm di không biết lễ nghi, nói lời độc ác, bản quận chúa phạt nàng ngâm mình trong ao sen cho tỉnh táo lại, không có mệnh lệnh của bản quận chúa, không ai được phép cho nàng đi lên.”
Tuyết di nương gật đầu: “Quận chúa phân phó, ta tự nhiên làm theo, thế nhưng cây roi này…”
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: “Ta sợ có người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, không cảnh cáo một chút thì sẽ tự ý làm loạn, bởi vậy ta mới nhờ Tuyết di cầm cây roi vừa dùng để g.i.ế.c người này đứng bên hồ sen, để cho bọn họ nhìn thật kỹ, tránh ngày sau lại quên mất giáo huấn hôm nay”.
Muốn nàng cầm roi đứng bên hồ sen? Vậy không phải sẽ đứng rất lâu sao? Tuyết di nương nghe được, trong lòng vừa sợ vừa giận. Nhưng hiện tại trong phủ không có người, Tiêu Vận cùng Tiêu Trọng Kỳ không ở đây, nếu nàng tỏ thái độ cường ngạnh chẳng phải sẽ có kết quả giống Cầm di nương sao? Như vậy còn t.h.ả.m hại hơn nữa.
“Yên tâm, ta nhất định sẽ làm theo”. Tuyết di nương miễn cưỡng cười nói.
Hoàng Bắc Nguyệt thoả mãn gật đầu, không bận tâm Tuyết di nương cùng Cầm di nương nữa, xoay người đi về hoa viên.
Nàng mới đi được mấy bước, một tiếng nói vừa nhát gan vừa run rẩy từ phía sau truyền tới: “Tam… Tam muội…”
Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại, trông thấy Tiêu Linh vẻ mặt sợ hãi nhưng vẫn ráng nở nụ cười nhìn nàng.
“Đại tỷ có việc gì sao?”.
Tiêu Linh lúng túng nuốt từng ngụm nước bọt, tay cũng không biết nên đặt ở nơi nào. Lúc nãy tận mắt thấy cảnh Hoàng Bắc Nguyệt g.i.ế.c người, nàng sợ đến mức không dám nói câu nào, sau đó nhớ tới bản thân mình cũng từng bắt nạt Hoàng Bắc Nguyệt, nàng lại càng sợ hãi hơn. Tiêu Linh là dạng người thích bắt nạt người tốt nhưng lại sợ hãi ngườixấu. Thời điểm Cầm di nương uy phong lợi hại, nàng sợ Cầm di nương, lúc nào cũng nghe Cầm di nương sai khiến, nhưng bây giờ thấy Cầm di nương ăn thiệt thòi dưới tay Hoàng Bắc Nguyệt, nàng lại bắt đầu cảm thấy sợ Hoàng Bắc Nguyệt.
“Tam muội, trước đây Đại tỷ không hiểu chuyện nên làm sai, Tam muội là người bao dung, đừng tính toán với Đại tỷ nhé.”
Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ, nghiêm túc hỏi lại: “Đại tỷ làm sai chuyện gì?”
Ngọn lửa hi vọng trong lòng Tiêu Linh bùng lên, trong lòng thầm nghĩ Hoàng Bắc Nguyệt quả nhiên bản tính rộng lượng thiện lương giống Trưởng công chúa Huệ Văn, chắc chắn sẽ không so đo với mình.
“Kỳ thực cũng không có gì, mọi người là người một nhà mà, gập ghềnh trắc trở là khó tránh khỏi, sau này Đại tỷ nhất định sẽ không làm sai nữa đâu.” Tiêu Linh vội vàng nói.
Hoàng Bắc Nguyệt khóe môi hơi cong lên, nói: “Đại tỷ họ Tiêu, sao lại bảo là người một nhà với ta? Chúng ta chỉ là ở cùng một phủ mà thôi, hơn nữa, con người của ta chính là thù dai, đại tỷ sau này cũng nên cẩn thận một chút”.
Tiêu Linh sắc mặt tái nhợt, đột nhiên cảm thấy cả người rét run. Thân thể tên gia đinh bị g.i.ế.c c.h.ế.t m.á.u chảy đầm đìa kia như đang đu đưa trước mắt ả, khiến hai chân ả như nhũn ra, suýt nữa ngã xuống.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhếch môi, như cười như không nhìn Tiêu Linh.
“Đại tỷ làm sao vậy? Ngươi ngàn vạn lần phải bảo trọng thân thể, nếu không ta sẽ rất thất vọng đấy”.
Sắc mặt Tiêu Linh trắng bệch nhìn nàng, môi mấy lần mấp máy nhưng không nói nên lời.
Không dọa c.h.ế.t ngươi sao? Những người này nếu không dùng một chút thủ đoạn tàn nhẫn thì bọn chúng vĩnh viễn không biết được sự lợi hại.
“Tiểu thư!” Đông Lăng nghe được tin tức chạy tới. Thấy Tiêu Linh đứng cùng Hoàng Bắc Nguyệt nói chuyện, tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì nên vội vã chạy tới. Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Tiêu Linh, nàng mới cảm thấy yên tâm một chút.
“Bên ngoài gió lớn, tiểu thư trở về phòng thôi.” Đông Lăng vừa nói vừa ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Linh, cười nói: “Đại cô nương sắc mặt khó coi như vậy, cũng nên nhanh về nghỉ ngơi đi.”
Nói xong liền tiến lên đỡ tay Hoàng Bắc Nguyệt, chậm rãi dìu nàng trở về. Bội Hương ở phía sau nhìn ra ngoài một hồi cũng đuổi theo kịp.
“Tam cô nương hôm nay thật đúng là uy phong, ta thấy Cầm di nương cùng Tuyết di nương cũng sợ hãi, sau này tuyệt đối không dám xem thường Tam cô nương như trước đây”.
Đông Lăng liếc ả một cái, nói : “Chờ lão gia cùng Đại thiếu gia trở về, không chừng còn ồn ào nữa, vui mừng cái gì?”
Đối với loại nha hoàn phản bội chủ nhân, gió chiều nào theo chiều đó này, Đông Lăng luôn luôn không thích, bởi vậy nói chuyện cũng không khách khí. Bội Hương biết Đông Lăng cùng Hoàng Bắc Nguyệt thân thiết, cũng không dám làm càn với nàng.
“Bội Hương.” Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi mở miệng hỏi: “Chuyện ta dặn dò ngươi làm đến đâu rồi?”.
“Tam cô nương yên tâm. Chuyện này nô tỳ cũng biết một ít, sau khi tìm hiểu đã biết được không ít tin tức”.
Bội Hương thấy mình có thể lập công liền nhanh miệng trả lời. “Trong phủ sổ kế toán, tiền tài, khố phòng đều là do Chu quản gia xử lý. Chu quản gia lúc trước là người của Trưởng công chúa Huệ Văn, nhưng sau đó bị Cầm di nương mua chuộc để giúp bà quản lý sổ sách của quận Thanh Hà. Mấy năm qua, Cầm di nương cũng không ngu, thuế của quận Thanh Hà hàng năm đều bị bà ăn bớt một chút. Bà để Chu quản gia len lén động tay động chân vào sổ sách, sau này muốn tra cũng tra không được.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, loại chuyện làm giả sổ sách này, nàng gặp rất nhiều nên không ngạc nhiên. Chỉ là Chu quản gia trước kia được trưởng công chúa coi trọng, vậy mà bị Cầm di nương mua chuộc khiến nàng không khỏi thất vọng. Tuy nhiên cũng không có nhiều ngạc nhiên, những người trước kia trung thành với trưởng công chúa đều bị đuổi đi hết, còn lại phần lớn bị mua chuộc, nếu không lấy uy vọng của trưởng công chúa khi còn sống, Hoàng Bắc Nguyệt như thế nào lại bị người ức h.i.ế.p thành như vậy?
“Sổ sách đều là Chu quản gia quản sao?”
Đông Lăng hỏi.“Chu quản gia quản, Tuyết di nương nói ngọt nên lão gia cũng để cho nàng quản, vừa lúc tiện lợi nàng động tay động chân”
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói: “Sổ sách nếu bị động tay động chân, vậy xem cũng không được gì, nhưng Cầm di nương cùng Tuyết di nương tham ô không ít, vậy trong phủ khố chắc chắn sẽ cất giấu không ít”.
Đông Lăng nghe xong, cau mày nói: “Nếu tiền tài để trong Lan Mỗ Tạp thì cũng không tra được. Còn về vàng bạc ngọc khí, các loại đồ cổ thì để vào không gian riêng lại càng không tra được!”.
“Lan Mỗ Tạp…” Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ trong chốc lát,đột nhiên cười rộ lên, “Ngân hàng tư nhân lớn nhất Nước Nam Dực chắc là của gia tộc Bố Cát Nhĩ?”.
Đông Lăng cười nói: “Đâu chỉ ở Nước Nam Dực, ngân hàng lớn nhất trên cả đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng là của gia tộc Bố Cát Nhĩ!”. Hoàng Bắc Nguyệt trong mắt lóe sáng, nếu là gia tộc Bố Cát Nhĩ, nàng có thể nghĩ ra biện pháp. Đông Lăng nhìn thấy nàng có tự tin như vậy, không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu thư, người có biện pháp gì rồi?”
“Biện pháp từ từ nghĩ sẽ có”. Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nói với Bội Hương: “Bội Hương, ngươi theo dõi Cầm di nương cho tốt”.
“Tam cô nương Yên tâm, nô tỳ nhất định làm việc thật tốt!” Bội Hương mừng rỡ nói, có thể được Tam cô nương xem trọng như vậy đó là vinh hạnh của nàng.
Đuổi Bội Hương đi, Đông Lăng có chút lo lắng nói: “Tiểu thư việc hôm nay có phải là hơi lớn không?”
“Ngươi sợ sao?”
“Đông Lăng sợ, nhưng mà chuyện tiểu thư quyết định, Đông Lăng nhất định ủng hộ đến cùng! Chỉ là… thế lực Tiêu gia dù sao cũng lớn như vậy…” ĐôngLăng không thể không lo lắng, tiểu thư dù thực lực mạnh mẽ thế nào đi nữa cũng không thể cùng một đại gia tộc đối nghịch!
“Tiêu gia? Kỳ thật ta vẫn muốn biết thực lực thực sự của Tiêu gia là như thế nào. Nhưng không có cơ hội, lần này có thể xem một chút”. Rất nhiều đại gia tộc thích che giấu thực lực, có nhiều cao thủ đều là ẩn dật không muốn lộ diện. Cho nên nếu không cẩn thận, tưởng rằng chỉ có mấy cao thủ, nếu chọc lầm vào sợ rằng sẽ có hại.
Nếu Tiêu gia cũng che giấu thực lực thì nàng cần tốn chút công phu mới đối phó được. Lần này Tiêu Khải Nguyên trốn trở về, nàng muốn xem hắn ứng phó chuyện này như thế nào, từ đó có thể xem rõ thực hư của hắn!
“Nhưng làm như thế có mạo hiểm quá không?”. Đông Lăng không khỏi lo lắng. Đối với Tiêu gia bọn họ không hiểu rõ lắm, nếu phía sau Tiêu Khải Nguyên còn có cao thủ khác thì rất phiền toái.
“Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con?” Hoàng Bắc Nguyệt ưu nhã cong khóe môi nói. Làm việc mà lo lắng trước sau như vậy thì sao có thể thành việc lớn! Nàng làm việc trực tiếp nhanh gọn, thích mạo hiểm. Hơn nữa nàng cảm thấy Tiêu Khải Nguyên cũng không có uy h.i.ế.p gì!