Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 108 Ai Dám Động Đến Ta (1)

Thi thể m.á.u chảy đầm đìa còn nằm trên núi giả, giống như đang nhìn chằm chằm mọi người. Thấy vậy cho dù Cầm di nương có kiêu ngạo như thế nào cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Huống chi bà cùng Tuyết Di nương luôn luôn đối nghịch nhau, nếu bà đi lên khỏi ao sen thì nhất định Tuyết Di nương sẽ dặm mắm thêm muối buộc tội bà với Hoàng Bắc Nguyệt.

Bà không muốn c.h.ế.t, không muốn biến thành bộ dạng giống tên gia đinh kia. Bà có thể khẳng định nếu chọc giận Hoàng Bắc Nguyệt thì bà chắc chắn sẽ bị g.i.ế.c c.h.ế.t!

Vào mùa này, trong nước rất lạnh, Cầm di nương ngâm mình trong nước lạnh run lên, răng va vào nhau cầm cập. Mấy nha hoàn đứng cạnh đem bà vây lại nhưng ai cũng lạnh, ôm nhau cũng không khá lên bao nhiêu. 

Tuyết di nương đứng trên bờ, mặc dù so với Cầm di nương tốt hơn một chút, nhưng trong tay bà đang cầm cây roi ngựa dùng để g.i.ế.c người, trong lòng đầy sự sợ hãi, so với Cầm di nương cũng không dễ chịu hơn bao nhiêu.

“Phu nhân, Hoàng Bắc Nguyệt cũng đi rồi, nhìn không thấy được ở đây, không bằng đem vật này ném đi.”. Nha hoàn Hạ Xuân bên người Tuyết di nương cẩn thận nói. Các nàng không tận mắt thấy Hoàng Bắc Nguyệt g.i.ế.c người nên vẻ không nhiều sợ hãi so với người Cầm di nương.

“Câmmiệng!” Tuyết di nương lạnh lùng quát khẽ, “Mỗi ngày ta dạy các ngươi như thế nào lại không có mắt như vậy? Một tiếng là ‘phu nhân, phu nhân’ là cố ý muốn cho ta bị nha đầu kia bắt được nhược điểm sao?”

“Nô tỳ biết sai rồi… .” Hạ Xuân ấm ức nói, “Nhưng là phu… . Di nương, Tam cô nương gần đây càng ngày càng kiêu ngạo, chúng ta có nên để Nhị cô nương dạy dỗ nàng một chút?”.

Tuyết di nương hơi liếc mắt nhìn t.h.i t.h.ể trên núi giả nói : “Nha đầu kia có thể ra tay g.i.ế.c người, sợ là có năng lực quái dị”

“Cho dù năng lực quái dị hơn nữa thì sao, chỉ cần Nhị cô nương mời lão gia t.ử đến, tam cô nương không thể uy phong được nữa?”

Hạ Xuân nói tràn đầy tin tưởng. Trong ánh mắt của những nha hoàn bọn họ, Tiêu lão gia t.ử là một triệu hoán sư Bát tinh, Hoàng Bắc Nguyệt sao chống đỡ nổi? Mà lão gia t.ử yêu thích Nhị cô nương như vậy, chỉ cần biết mẫu thân Nhị cô nương ở chỗ này chịu uất ức, chẳng lẽ không chịu ra mặt thay Nhị cô nương sao?

Tuyết di nương nghe xong lời này, trong lòng cũng thoáng có chút an ủi: “Đúng vậy, bọn họ còn có lão gia t.ử làm chỗ dựa, trong trực hệ huyết mạch của Tiêu gia, chỉ có một mình Tiêu Vận có thiên phú triệu hoán sư, cho dù hiện tại Vận nhi thanh danh không tốt, nhưng lão gia t.ử trừ Vận nhi ra còn có thể yêu thích ai nữa?”.

Nói thật, hiện tại Tuyết di nương ước gì Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t đi. Trước đây giữ mạng Hoàng Bắc Nguyệt là muốn nó ở chỗ Thái hậu nói giúp để bà trở thành chính thất phu nhân. Nhưng sau chuyện ở phủ Thừa tướng, bà đã biết Hoàng Bắc Nguyệt không thể nắm trong tay được nữa rồi. Nha đầu này bề ngoài thanh khiết lương thiện, nhưng tâm cơ lại ác độc vô cùng. Giữ nó lại chính là một tai họa!

Nếu hiện tại đã không trông cậy được vào Hoàng Bắc Nguyệt, vậy còn giữ nó để làm gì? Bên phía Phủ Thừa tướng kia, bà và Tiêu Vận cũng không khó ứng phó, cần gì nhìn sắc mặt nha đầu kia!

Tuyết di nương nghĩ tới đó, trong lòng đã dần dần nổi lên sát khí.

“Tuyết tỷ tỷ, nghĩ không ra ngươi bình thường lợi hại như vậy cũng bị nha đầu kia làm cho sợ cứng người!” Cầm di nương ngâm ở trong nước, nghe thấy nàng cùng nha hoàn nói chuyện liền cười lạnh nói.

“Cầm muội muội, ngươi cũng không phải giống vậy sao? Ngươi nhìn bộ dáng của ngươi đi, lát nữa lão gia trở về nhìn thấy thì thật là đặc sắc vô cùng nha!”. Tuyết di nương cười lạnh đáp trả. Cầm di nương oán hận nói: “Ta sẽ không để nha đầu kia sống tốt”. Bà tốt xấu gì cũng có một đứa con trai lợi hại, muốn giáo huấn Hoàng Bắc Nguyệt một chút đương nhiên là được.

Đang nghĩ tới đây, bên ngoài truyền đến tiếng nói ồn ào, gã sai vặt la hét ầm ĩ. Chắc là tỉ thí ở Học Viện Linh Ương xong hết rồi nên bọn người Tiêu Viễn Trình đã trở về. 

Chuyện đã xảy ra trong phủ, mấy gã sai vặt đã sớm chạy ra thêm mắm thêm muối bẩm báo, nhất thời ồn ào cả lên. Tiếng nói phẫn nộ của Tiêu Viễn Trình xa xa truyền đến: “Phản sao? Nó trong mắt còn có người cha này hay không đây?”.

Cầm di nương vừa nghe tiếng đã dựa vào nha hoàn khóc lớn lên, lau nước mắt coi như thương tâm gần c.h.ế.t. Nếu như trang điểm tinh xảo, xiêm y hoa lệ thì còn có được vài phần phong tình. Nhưng giờ đây bà đầy người toàn bùn, tóc tai tán loạn trông thật dọa người.

“Nương!” Tiêu Trọng Kỳ là người thứ nhất xông tới. Nhìn thấy một màn trong ao hoa sen, nhất thời mí mắt muốn nứt ra, nổi trận lôi đình nhảy vào ao sen kéo Cầm di nương lên.

“Lão gia, lão gia phải làm chủ cho thiếp!” Cầm di nương lên bờ, khóc lóc hướng Tiêu Viễn Trình cầu cứu.

Bà ta vốn tưởng rằng vừa khóc như vậy, Tiêu Viễn Trình nhất định sẽ tức sùi bọt mép, cho người bắt Hoàng Bắc Nguyệt đến giáo huấn một trận. Song… Bà khóc hồi lâu, chỉ thấy vẻ mặt Tiêu Viễn Trình giận dữ nhưng trầm mặc không nói.

Sao lại thế này?

“Nương đừng khóc nữa”. Tiêu Trọng Kỳ c.ắ.n răng nói, giọng nói kìm nén sự bực tức.

“Kỳ nhi, đã phát sinh chuyện gì?”. Cầm di nương khó hiểu, tại sao con trai kiêu ngạo nhất của mình cũng hành xử lạ như vậy?

Tiêu Trọng Kỳ ngẩng đầu nhìn t.h.i t.h.ể gia đinh nằm trên núi giả, vẻ mặt rất khó coi. Giống như đồ trước đây của mình bị người ta cướp đi hết vậy.

“Hôm nay ở Học Viện Linh Ương, Hoàng Bắc Nguyệt đã thắng trong cuộc tỷ thí tài nghệ”. Tiêu Trọng Kỳ không cam lòng nói ra.

Cầm di nương trợn trừng hai mắt, thắng sao? Phế vật kia có thể thắng trong tỷ thí ở Học Viện Linh Ương? Bà nghe nói lần này đối chiến với Quốc T.ử Giám chính là Võ đạo viện, đệ t.ử của Võ đạo viện, có thể yếu như vậy sao?

“Nó thắng người nào?”.

Tiêu Trọng Kỳ hừ một tiếng, nói: “Lâm Uyển Nghi của phủ Thượng thư”.

“Kính vương phi tương lai sao?” Cầm di nương che miệng nói, nghe nói Lâm Uyển Nghi cũng là một nhân vật lợi hại, thực lực của Uyển Nghi có phần chênh lệch với đứa con trai tự hào của bà.

“Không còn là Kínhvương phi nữa!” Tiêu Viễn Trình đột nhiên lạnh lùng quát: “Hôm nay Kính vương giận dữ, nói một nữ t.ử âm hiểm ác độc như vậy, hắn nhất quyết không lấy”.

Cầm di nương lắp bắp kinh hãi, trong lòng phát lạnh, tuy nhiên cũng lập tức nghĩ, Lâm Uyển Nghi nếu không làm được Kính vương phi thì thật tốt, dù sao bà được sinh ra trong phủ Thừa tướng, biết cha mình luôn luôn bất hòa với Lâm Thượng Thư, nữ nhi của Lâm Thượng Thư không được làm Kính Vương phi, không phải điều này rất hợp ý của bà sao?

“Xem ra Thượng Thư phủ có biến cố!” Cầm di nương khóe miệng nhếch lên một nụ cười, cùng với vẻ mặt và bộ dáng lấm lem nước bùn, nhìn thật sự chướng mắt!

Tiêu Viễn Trình lạnh lùng hừ, “Bộ dáng của ngươi như vậy là sao? Có phải rất vui mừng không?”

“Lão gia, Hoàng Bắc Nguyệt thắng được Lâm Uyển Nghi cũng chỉ dựa vào vận khí thôi, Lâm Uyển Nghi là người của phủ Thượng Thư, giờ không còn cùng một vị trí với nhà chúng ta, ả ta không làm được Kính vương phi, đây là việc đáng vui mừng”. Cầm di nương không phục nói.

“Nữ nhân không biết điều!” Tiêu Viễn Trình hét lớn, “Ngươi thì biết cái gì? Vận khí? Một lần hai lần đều là vận khí, đến lần thứ ba thì sao hả? Làm gì có cái vận khí tốt như vậy?”.

“Cái gì lần thứ ba?” Cầm di nương là điển hình cho loại nữ nhân ngu xuẩn, chớp chớp mắt, nhìn về phía nhi t.ử của mình: “Kỳ nhi, hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”

Tiêu Trọng Kỳ quay đầu đi, cau mày, giọng nói khô rát nói: “Hôm nay Hoàng Bắc Nguyệt thắng cả Lâm T.ử Thành. Khiến cho người kia bị trọng thương.”

Oanh……..

Những nha hoàn cùng người hầu đứng xung quanh c.h.ế.t lặng, không tự chủ được hít vào một hơi.

Cây roi dính m.á.u trong tay Tuyết di nương vừa được Tiêu Vận cầm đi, tay vẫn còn đang run rẩy, nghe nói như thế đột nhiên sửng sốt, ngay sau đó, mặc kệ người đang nói chuyện chính là Tiêu Trọng Kỳ, quay đầu lại hỏi: “Nghe nói người kia đã sắp đạt đến cấp bậc Hoàng Kim chiến sĩ, có phải là do hắn khinh địch hay không?”.

Khi nói những lời này, Tuyết di nương cũng nghe được tiếng đập thình thịch điên cuồng trong tim mình.

Tiêu Vận thấp giọng nói: “Không phải khinh địch, Lâm T.ử Thành đã xuất toàn lực, thậm chí còn dùng cả Kiếm quyết, nhưng vẫn bị nha đầu kia vũ nhục, khiến hắn bị thương nặng”.

“Hả?” Tuyết di nương ôm n.g.ự.c, phát ra một tiếng than nhỏ: “Làm sao có thể, rõ ràng nó là một…..”

“Không phải, nó không phải phế vật!” Cầm di nương trợn mắt, ánh mắt nhìn đến t.h.i t.h.ể vẫn còn đang nằm trên núi giả, lại nhớ tới cảnh Hoàng Bắc Nguyệt g.i.ế.c người vừa rồi, m.á.u tươi đầm đìa, hung ác tàn nhẫn, đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm, gục vào trong lòng Tiêu Trọng Kỳ.

“Nương!” Tiêu Trọng Kỳ hô to một tiếng, vội vàng ôm lấy Cầm Di nương, hướng Tiêu Viễn Trình nói: “Phụ thân, trước tiên con hộ tống nương đi nghỉ ngơi đã.”

“Đi đi!” Lúc này Tiêu Viễn Trình cũng vô cùng kích động, không muốn nhìn đến sự huyên náo vừa rồi của Cầm di nương, loại phụ nữ này chỉ ở trong phòng mới có chút niềm vui thú, nhưng lúc đối mặt với đại sự thì giống như một kẻ ngu ngốc!

Chương 108 Ai Dám Động Đến Ta (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia