Chờ Cầm di nương cùng Tiêu Trọng Kỳ rời đi, Tiêu Viễn Trình mới bất đắc dĩ nói: “Nha đầu kia như thế nào lại lợi hại như vậy?”.
Tiêu Vận nhớ tới hôm nay ở tại Tòa tháp thứ bảy trong rừng cây, gia gia tự mình ra tay dạy dỗ Hoàng Bắc Nguyệt, không biết kết quả như thế nào?
“Nương, Hoàng Bắc Nguyệt có bị thương không?”
“Bị thương?” Tuyết di nương có chút khó hiểu, suy nghĩ một lát, lắc đầu nói: “Ta thấy nó vẫn rất tốt, Vận nhi con làm sao thế?”
“Khôngbị thương, làm sao có thể?” Tiêu Vận không thể tin được, chẳng lẽ lúc đó gia gia kiêng kị thái t.ử đang ở trong Học Viện Linh Ương, cho nên không ra tay với Hoàng Bắc Nguyệt sao?
Nhất định là như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt tốt xấu gì thì vẫn còn Hoàng thượng cùng với Thái Hậu ở phía sau làm chỗ dựa. Nếu nàng ta xảy ra chuyện gì, lúc đó Hoàng thượng nhất định sẽ rất giận dữ. Mà lúc đó, Thái t.ử và công chúa Anh Dạ cũng biết là nàng phụng mệnh gia gia đi tìm Hoàng Bắc Nguyệt, nếu Hoàng Bắc Nguyệt xảy ra chuyện thì khẳng định Tiêu gia cũng không thoát khỏi liên quan.
Hừ, thật thuận lợi cho ả ta!
Tiêu Vận c.ắ.n môi nói: “Hôm nay nó kiêu ngạo như vậy, nếu như không giáo huấn một chút, chỉ sợ sau này ngạo khí tận trời!”
“Có thể thành như vậy sao?” Tuyết di nương cố tình nhìn lướt qua Tiêu ViễnTrình, nói: “Hôm nay nó nói, nó là chủ của phủ Trưởng công chúa này, người của Tiêu gia không có tư cách chưởng quản phủ viện, ngay cả lão gia cũng không để vào mắt!”.
Tiêu Viễn Trình vốn tràn đầy tức giận, vừa nghe được lời này, cơn tức lại càng bộc phát: “Hừ! Ta chỉ biết nó là một nha đầu lòng lang dạ sói! Tự nhiên không công nuôi dưỡng lớn đến như vậy!”
“Nương nhiều năm đối xử với nó không tệ, nhưng tại sao hôm nay lại đối xử với nương như vậy? Thân thể nương vốn yếu, sao có thể chống lại loại kinh sợ này chứ!” Tiêu Vận càng nói càng khí thế: “Xem ra ta phải mời gia gia ra mặt!”
“Lão gia t.ử mấy năm nay đều tĩnh tâm tu luyện, chuyện trong nhà, sợ rằng không nên đi quấy rầy lão nhân gia!” Tuyết di nương chậm rãi lên tiếng.
“Hừ! Tiêu gia đâu dễ bị người khác ức h.i.ế.p như thế! Không thể tiếp tục nén giận được? Vận nhi, ngươi đi tìm gia gia ngươi, mời lão nhân gia đến đây chủ trì gia sự!”
Tiêu Vận nghe xong, trong lòng âm thầm vui vẻ, ngay cả phụ thân cũng quyết định như vậy, xem ra những ngày an lành của Hoàng Bắc Nguyệt sắp kết thúc rồi!
Tiêu Vận vội vàng gọi nha hoàn Hạ Nycủa mình, sai đi Tiêu gia mời Lão gia t.ử đến.
Hừ! Có trưởng bối quản lý gia sự rồi, Hoàng thượng cùng Thái hậu cũng không thể can thiệp được.
“Phụ thân, nương, hai người về nghỉ ngơi trước, rất nhanh gia gia sẽ tới!” Tiêu Vận nói. Tiêu Viễn Trình gật đầu, hắn cũng thừa biết tâm tư của phụ thân mình.
Phủ Trưởng công chúa là một khối thịt béo bở, nhiều năm trôi qua, Tiêu Khải Nguyên vẫn luôn có tâm tư muốn tới tranh giành một chén canh, nhưng sợ ảnh hưởng đến thể diện. Lần này thì khác, đây không phải là một cơ hội tốt sao? Hắn ở phủ Trưởng công chúa nhiều năm như vậy, đáng lý ra đã sớm chưởng quản nơi này rồi!
Nhìn Hạ Ny đi ra ngoài, Bội Hương cũng vội vàng chạy tới Lưu Vân các để báo cáo. Tiêu lão gia t.ử, đó là một nhân vật không dễ chọc vào: “Tam cô nương, người có muốn nô tỳ cho người lén lút hạ thủ với Hạ Ny không?” Bội Hương tàn nhẫn làm một động tác c.ắ.t c.ổ!
Hoàng Bắc Nguyệt trong con ngươi không tránh được có một tia trào phúng, cười nhẹ. “Muốn mời lão gia t.ử đến, sao có thể để Nhị tỷ một mình đi mời? Đông Lăng ngươi cũng đi đi, nói ta mời lão gia t.ử đến làm khách trong phủ! Nói lão gia t.ử phải nể mặt mà tới!
“Tam cô nương!” Bội Hương khó hiểu, Tam cô nương lấy khẩu khí ở đâu ra vậy? Chủ động mời lão gia t.ử đến, đây không phải là mời một pho tượng Phật gia trở về đâu? Lão gia t.ử nhất định sẽ đứng về phía của Nhị tiểu thư, lỡ như…..
Thực lực của triệu hoán sư Bát tinh không dễ chọc!
Bội Hương không phải là tâm phúc của Hoàng Bắc Nguyệt nên không hiểu nàng đang nghĩ gì. Nhưng Đông Lăng thì khác, nghe xong lập tức xuất môn.
Bội Hương nhìn thấy trong lòng vừa ghen ghét vừa hâm mộ, ả thông minh hơn Đông Lăng, đến khi nào ả mới trở thành tâm phúc của Tam cô nương? Khi nào Tam cô nương quản lý phủ viện này, ả sẽ trở thành đệ nhất nha hoàn!
“Tam cô nương có phân phó gì nô tỳ không?”
“Ngươi trở về quan sát thật kỹ Cầm di nương, tốt nhất là để ý xem bà ta lấy tiền cất giấu ở nơi nào.”
Bội Hương nghe xong do dự một chút, nói: “Tam cô nương, hôm nay nô tỳ giúp người, Cầm di nương sợ rằng không tin nô tỳ nữa, chi bằng…..”
Hoàng Bắc Nguyệt nâng mắt nhìn ả: “Bội Hương, làm tốt chuyện này chính là nắm được nhược điểm tốt nhất của Cầm di nương. Ngươi lập được công lớn như vậy, sau này những sự vụ lớn nhỏ trong phủ Trưởng công chúa, ta sẽ giao cho ngươi xử lý, đến lúc đó ngươi sẽ trở thành đệ nhất nữ quản gia!”.
Bội Hương trong lòng kích động liền quên hết do dự và sợ hãi, ở Nước Nam Dực này, phủ Trưởng công chúa rất có địa vị. Nếu trở thành quản gia của phủ Trưởng công chúa thì địa vị không kém những thiên kim tiểu thư khác.
“Dạ, nô tỳ xin đi làm việc cho Tam cô nương!”.
Nhìn bóng lưng của Bội Hương, nàng lạnh lùng cười, loại người này d.ụ.c vọng còn đề cao hơn cả an nguy của bản thân.
Tiêu Vận phái người đi mời Tiêu Lão gia t.ử, tin tức này được truyền ra, nha hoàn tôi tớ trong phủ tĩnh lặng chờ Lão gia t.ử đến, chờ trò hay để xem.
Hoàng Bắc Nguyệt nhân lúc nhàn rỗi lấy quyển Bách Luyện Kinh ra xem, nghiên cứu đủ loại phương pháp giải độc, cách nào thấy hữu dụng thì thử một lần.
Thời gian ba ngày rất ngắn, phải cân nhắc cẩn thận vì tính mạng của Chiến Dã. Nàng không thích thiếu nợ ân tình của người khác.
Mà lúc này ở Bích Thủy viện: “Gia gia không đến? Vì sao?” Tiêu Vận hỏi dồn dập.
Hạ Ny nói : “Lão gia t.ử nói thân thể không thoải mái, muốn ở trong phủ tĩnh dưỡng. Còn nói việc của phủ trưởng công chúa lão gia cùng Nhị cô nương tự mình xử lý”.
“Nói bậy!” Tiêu Vận vỗ bàn đứng lên: “Sao Gia gia lại nói vậy? Nhất định ngươi không nói rõ mọi chuyện”.
Hạ Ny vội vàng quỳ trên mặt đất, nói : “Nhị cô nương, nô tỳ oan uổng! Nô tỳ mặc dù không biết ăn nói nhưng vẫn kể rõ mọi chuyện. Nhưng lão gia t.ử nói vậy, nô tỳ không dám nói dối nửa lời”.
Tiêu Vận c.ắ.n răng, hít sâu mấy hơi mới chậm rãi ngồi xuống, trong miệng thì thào nói: “Không có đạo lý, sao gia gia lại không đến?”
Tuyết di nương từ trong phòng đi tới, hạ giọng nói: “Vận nhi, phụ thân ngươi đang ngủ, con lớn tiếng ầm ĩ gì thế?”
Tiêu Vận bĩu môi nói: “Gia gia không đến?”
“Lão nhân gia không vội, không giống ngươi? Vận nhi, hôm nay mụ tiện nhân kia bị thiệt thòi, chúng ta chỉ việc ngồi yên xem chúng đấu đá là được!”
“Nhưng mà…”. Ngồi yên xem đấu đá tất nhiên tránh được nhiều phiền phức. Nhưng điều làm Tiêu Vận để ý là vì sao gia gia không đến? Hôm nay ở Học Viện Linh Ương, gia gia bảo nàng đi tìm Hoàng Bắc Nguyệt, còn nói thêm rằng nếu Hoàng Bắc Nguyệt ngoan ngoãn nghe lời để cho hắn sử dụng thì giữ lại, nếu không hiểu chuyện thì tuyệt đối không lưu tình.
Hôm nay Hoàng Bắc Nguyệt kiêu ngạo như vậy, gia gia luôn đa mưu túc trí lại nhẫn nại như vậy, chỉ sợ là có nguyên nhân gì khác? Tiêu Vận âm thầm nghĩ, đột nhiên nha hoàn bên ngoài đến bẩm báo nói: “Phu nhân, tiểu thư, lão gia t.ử tới”.
“Gia gia tới!” Tiêu Vận đứng lên, nhướn mày vui mừng. Nàng biết gia gia nhất định sẽ đến đối phó Hoàng Bắc Nguyệt mà?
Nàng hung hăng trừng mắt liếc Hạ Ny một cái: “Ngươi nhất định là lười biếng. Đêm nay xem ta xử lý ngươi như thế nào! Đi, đi nghênh đón gia gia!”
Hạ Ny buồn rười rượi, trong lòng vô cùng oan ức, nàng thật sự chuyển lời đến lão gia t.ử. Lão gia t.ử rõ ràng nói không tới, sao bây giờ lại đến?”.
Tuyết di nương nghe tin lão gia t.ử tới, định vào đ.á.n.h thức TiêuViễn Trình dậy, nhưng nhìn thấy mặt Hạ Ny nhăn nhó, liền nói: “Ny nhi, lúc ngươi chuyển lời, lão gia t.ử bảo không đến thật sao?”
“Vâng phu nhân, nô tỳ truyền đạt nguyên văn lời của lão gia t.ử. Rõ ràng Lão gia t.ử nói không đến, nhưng giờ lại đến, kì lạ thật”. Hạ Ny nước mắt rưng rưng, nghĩ Nhị cô nương thủ đoạn luôn tàn nhẫn, không biết đêm nay sẽ bị xử trí như thế nào. Nghĩ đến đó cả người liền phát run : “Phu nhân phải làm chủ cho nô tỳ, nô tỳ quả thực không lười biếng, cũng không nói dối!”.
Tuyết di nương đứng dựa vào ghế suy nghĩ trong chốc lát, bà nuôi dưỡng Hạ Ny từ nhỏ, biết nó là đứa thành thật siêng năng chưa bao giờ nói dối. Lão gia t.ử không thể nào mở miệng trêu chọc một tiểu nha hoàn, lúc đầu nói không tới, tại sao bây giờ lại tới rồi?